* hình ngay từ đầu, hai cái bàn chải đánh răng cắm cùng nhau, quay phần lông bàn chải vào nhau.
Trong siêu thị có lọ hoa giảm giá, Lư Nham mua một lọ hoa nhỏ bằng thủy tinh, Vương Việt dằn vặt trong phòng tắm xong thì đổ nước tới nửa lọ hoa, “Cắm hoa gì vào trong?”
“…Quên mất mua hoa,” Lư Nham cảm thấy thật có lỗi, “Chốc nữa để anh ra ngoài mua đi.”
“Thôi đừng, giờ gió mạnh lắm,” Vương Việt nghĩ ngợi, bóc bó hành tây để trên thớt ra, “Cái này đẹp phết này.”
Cậu lấy mấy cây hành tây, lột ra, c*m v** lọ hoa, rồi ôm ra ngoài.
Lư Nham đi ra ngoài phòng bếp theo, nhìn thấy Vương Việt đặt lọ hành lên bàn uống nước trên ban công, sau đó kéo bàn uống nước tới gần xích đu, rồi lại chui vào cuộn tròn trong xích đu, phơi nắng, bắt đầu chậm rãi ăn gì đó.
Đã học được hưởng thụ cuộc sống rồi… Lư Nham cười xoay người trở về phòng bếp, ngâm gạo nếp, rửa rau, cắt rau, băm thịt.
Đây là thua kém!
Đây là thua kém giữa sát thủ siêu đẳng từng nổi danh và mục tiêu hắn không giết nổi…
Đây là thua kém giữa ông chủ nhà hưởng thụ cuộc sống và người hầu nhà ông chủ…
Hai ba tiếng trước lúc ăn cơm, Vương Việt đều ở ngoài ban công, chốc ngồi trên xích đu, chốc ngồi trên võng lăn qua lộn lại, Lư Nham thường nghe thấy tiếng cậu kéo bàn uống nước qua lại, cứ lo lắng sẽ làm cái lọ hoa cắm hành tây kia rơi.
Lúc Lư Nham bắt đầu xào nhân, Vương Việt ôm hành tây vào phòng, đặt cái lọ lên tủ tivi.
“Bắt đầu gói à?” Vương Việt chạy vào phòng bếp rửa tay.
“Ừ, chốc nữa cán xong vỏ là gói được.” Lư Nham chỉ vào nhân trong chảo, “Muốn ăn thử không?”
“Ăn được à?” Vương Việt tức khắc có hứng thú.
“Xào chín luôn, vậy là gói xong lúc chưng bớt đi được một việc,” Lư Nham xúc một ít đưa tới bên miệng cậu, “Gạo nếp gà nấm hương.”
Vương Việt nếm thử được một miếng xong thì lập tức không thể cứu vãn được, yêu cầu miếng thứ hai miếng thứ ba, cuối cùng Lư Nham đành phải xúc cho cậu nửa bát ăn trước.
Lư Nham gói xíu mại, bắc lên hấp chín xong xuôi thì liếc mắt nhìn Vương Việt: “Còn ăn nữa không?”
“Ăn chứ,” Vương Việt đứng bên cạnh nồi hấp, “Em phải ăn nhiều chứ, tập luyện nhiều, ăn nhiều… ngộ nhỡ về sau không được ăn nữa thì sao…”
“Cái gì?” Lòng Lư Nham trĩu xuống, Vương Việt chắc chắn đã nghe thấy những câu Thẩm Nam nói.
“Không có gì.” Vương Việt nhanh chóng bốc bảy tám cái xíu mại bỏ vào đĩa, bê đĩa đi ra ban công.
Lư Nham không nói gì, bỏ chỗ xíu mại còn lại ra đĩa, bưng ra ngoài phòng khách đặt lên bàn, đang nghĩ xem nên nói thế nào với Vương Việt, Vương Việt đã bê đĩa trở lại.
“Không ra phòng tắm nắng ăn à?” Lư Nham hỏi, bật tivi lên.
“Hết nắng rồi.” Vương Việt bỏ đĩa lên bàn, “Mai tắm tiếp đi.”
Lư Nham múc cho cậu một bát canh, cầm cái xíu mại cắn một cái, cũng không tệ lắm, có tiền đồ.
Vương Việt vừa chậm rãi ăn vừa xem tivi, rất yên lặng.
“Phủ Phủ,” Lư Nham gọi cậu, “Ăn ngon không?”
“Ngon, vị không giống sủi cảo,” Vương Việt cười, uống ngụm canh, “Em còn tưởng chỉ là hình dạng không giống nhau thôi.”
“Mai còn có thể hấp bánh bao cho em, ăn không?” Lư Nham cảm thấy vào lúc thế này, hắn chỉ còn đúng một chiêu là đồ ăn.
“Ừ,” Vương Việt gật đầu, dừng lại rồi thở dài, “Đã nói không cần dỗ em như dỗ trẻ con thế mà.”
“Quên mất,” Lư Nham cười, “Thế giờ chúng ta tâm sự chuyện như người lớn?”
“Được,” Vương Việt nhét xíu mại vào miệng, “Tâm sự chuyện giải phẫu à?”
“Tâm sự chuyện giải phẫu thất bại.” Lư Nham cũng không vòng vo nữa, thái độ của Vương Việt, rõ ràng là đã biết, hơn nữa cũng không có phản ứng mạnh như hắn tưởng tượng.
“Nếu như giải phẫu không thất bại thì em sẽ thế nào?” Vương Việt lại cầm lấy một cái xíu mại, cắn một miếng.
“Biến thành dân thường không có năng lực gì cả, hoặc là dân thường có năng lực nhưng là năng lực không ai khống chế được.” Lư Nham nói.
“Thất bại thì sao?” Vương Việt nhìn chằm chằm vào xíu mại, “Kẻ điên có năng lực nhưng không ai khống chế được đến chính bản thân cũng không khống chế được?”
Lư Nham im lặng, hắn không hề nhắc tới hậu quả của thất bại với Vương Việt, bởi vì hắn không ngại, hắn đều không sao, dù sao cũng sẽ làm bằng bất cứ giá nào, nhưng Vương Việt vẫn tự mình suy nghĩ ra được kết luận như vậy.
Lư Nham cảm thấy bản thân đã quá coi thường tâm trí Vương Việt ở một mức độ nào đó.
“Cũng chưa chắc sẽ như vậy…”
“Trước kia em cũng từng có tình huống như vậy rồi, không ai khống chế được, không biết cái gì cả,” Vương Việt ngước mắt lên nhìn hắn, “Cho nên bác sĩ Thôi mới không muốn giữ em lại.”
Lư Nham thở dài khe khẽ, không biết nên nói tiếp thế nào.
Vương Việt ăn nốt xíu mại trên tay xong, thì kéo ghế tới bên cạnh hắn, ngồi xuống: “Nham Nham.”
“Ừ?” Lư Nham duỗi tay ra ôm lấy cậu.
“Nếu như đến anh mà em cũng không nhận ra được,” Vương Việt lại cầm một cái xíu mại nữa, “Thì giết em đi.”
“Cũng chưa chắc sẽ như vậy, giờ em không cần tính như thế, anh cũng chưa nghĩ tới những chuyện này.” Lư Nham siết tay lại ôm chặt cậu.
“Em bảo là nếu mà, nếu như thật sự như vậy, em tồn tại cũng không có ý nghĩa gì nữa,” Vương Việt nghĩ ngợi rồi cười, “Nếu như giết được thật.”
Cuộc tâm sự như người lớn này không thể tiếp tục được hoàn chỉnh, vì Vương Việt vừa nói vừa ăn, chẳng mấy chốc đã ăn no căng.
Đồ ăn nhân gạo nếp, lúc ăn không cảm thấy gì, qua một lúc mới có thể hiện ra được uy lực mạnh mẽ.
“Xong rồi,” Vương Việt ôm bụng đứng trong phòng bếp, nhìn Lư Nham thu dọn rửa bát, “Xong rồi…”
“Cái gì mà xong rồi, em cũng có phải mới ăn no căng lần đầu đâu.” Lư Nham hơi bất đắc dĩ.
“Biết trước thế đã không uống canh, bụng em tròn rồi,” Vương Việt xốc áo lên để lộ bụng ra, “Anh xem!”
“Trắng lắm,” Lư Nham cười liếc mắt nhìn, “Chốc nữa đi xung quanh phòng tiêu cơm đi,”
Lư Nham thu dọn nhà bếp xong thì trở ra phòng khách, Vương Việt đang đi vòng quanh dọc theo tường phòng khách.
“Không có tác dụng,” Vương Việt vừa đi vừa nói, “Em không thể cứ thế tiếp được, heo còn không như em.”
“Heo ăn nhiều hơn em,” Lư Nham ngồi xuống sofa, lấy điều khiển chuyển tivi sang kênh địa phương, định xem tin tức của địa phương, “Sáng mai dậy chạy 40 phút đi.”
“…À.” Vương Việt dựa lên tường thở dài.
Gọi Vương Việt dậy khỏi giường khó hơn nhiều dậy khỏi xe.
Hôm sau, gần 8 giờ Lư Nham mới đi gọi Vương Việt, nhưng Vương Việt nhắm hai mắt giả vờ không tỉnh, Lư Nham kéo cậu xuống sàn rồi, cậu vẫn nhắm hai mắt lại.
“Em nói xem anh có thể không coi em là trẻ con chắc,” Lư Nham kéo cậu ra khỏi phòng ngủ, vứt lên sofa, “Trẻ con sáu giờ rưỡi đã dậy đi học rồi đấy, em tám giờ vẫn còn diễn người đẹp ngủ trong rừng với anh.”
“Diễn giống không?” Vương Việt cuối cùng cũng mở mắt.
“Tàm tạm, thà chết chứ không tỉnh.” Lư Nham vào phòng lấy quần áo của cậu ra ném lên sofa, “Cho em hai mươi phút, đúng tám giờ hai mươi chúng ta ra ngoài chạy bộ, em không đi thì anh đi một mình.”
Vương Việt động tác nhanh nhẹn, rửa mặt đánh răng mặc quần áo, chẳng mấy chốc đã ngoan ngoãn nghe lời đi theo sau Lư Nham ra khỏi nhà.
Dọc đường đi gặp được nhiều người dậy sớm tập luyện buổi sáng, có điều, người ta đều là tập xong xách đồ ăn sáng trở về, có mỗi hai người Lư Nham và Vương Việt là vừa ra khỏi nhà.
Hoàn cảnh tập thể thao của khu nhà này cũng được, có thể chạy từ khu nhà một mạch tới công viên nhỏ, chạy bộ cùng với các ông bà cụ giữa đủ loại nhạc và tiếng hét to luyện giọng.
Chạy xong thì tiện thể mua đồ ăn sáng ở ven đường cổng công viên mang về ăn.
Cuộc sống yên bình này trôi qua có quy luật, cũng chỉ mất có một tuần, Vương Việt đã dần không ngủ nướng nữa, có thể dậy cùng lúc Lư Nham dậy.
Hơn nữa, đủ kiểu tập luyện ở công viên cũng làm cho chương trình chạy bộ mỗi sáng của Vương Việt trở nên muôn màu muôn vẻ.
Chạy bình thường, chạy nhấc cao chân, chạy lùi, chạy mười bước hét một tiếng, chạy vung tay, chạy vỗ tay, đứng trung bình tấn đi bộ nhanh,…
Mỗi sáng, Lư Nham đều cảm thấy mình là hộ công ở viện điều dưỡng Thanh Sơn dẫn người bệnh đi bộ buổi sáng.
Động lực duy nhất có thể làm hắn chịu đựng cùng Vương Việt rèn luyện mấy kiểu thần kinh ấy, chính là sức khỏe Vương Việt rõ ràng đã tốt lên.
Từ mới đầu chạy năm phút thôi là thở hổn hển đứt hơi, dần dần trở thành thở không hổn hển đến vậy nữa, giờ có thể chạy nhảy như làm xiếc nửa tiếng không ngừng.
“Anh xem, em giỏi lắm đúng không!” Hôm nay Vương Việt chạy nhảy ếch, chạy một đoạn biến thành chạy giơ cao chân, nhảy cho mặt cũng đỏ au như “hoa đan đan núi nở đỏ chói.”
“Khỉ con.” Lư Nham nói.
“Mua cho em thanh kiếm đi.” Vương Việt đổi thành chạy nghiêng người, hai cái chân chạy cái trước cái sau, “Bọn họ chơi kiếm đẹp lắm.”
“Được,” Lư Nham gật đầu, “Muốn thêm cây quạt không?”
“Quạt? Quạt làm gì.” Vương Việt ngơ ngác.
“Cố gắng thành trai đẹp múa quảng trường trẻ tuổi nhất.” Lư Nham cười nói.
“Anh cùng em không,” Vương Việt nhảy rất hăng say, “Thành trai đẹp trẻ tuổi thứ hai.”
“Anh ở lâu với em, sớm muộn cũng sẽ biến thành đồ ngốc thứ hai.” Lư Nham thở dài.
“Thay đổi rồi.” Vương Việt cười phất tay.
Hôm nay không mua đồ ăn sáng ở cổng công viên, mấy quán đồ ăn sáng ở ngoài cổng công viên đã bị bọn họ ăn thay phiên vài lần rồi, Vương Việt dạt dào hứng thú muốn đổi khẩu vị.
“Em làm cho anh đi, làm trứng hấp!” Cậu nói.
“Được,” Lư Nham gật đầu, “Thêm ít hành lá rau thơm…”
“Không thành vấn đề,” Vương Việt búng tay một cái, “Đi mua hành.”
Lư Nham bị một cái búng tay này của cậu làm cho sợ tới mức suýt nữa thì quỳ xuống luôn trên đường: “Em làm gì thế!”
“Không làm gì cả,” Vương Việt nở nụ cười, “Tiện tay búng cái thế thôi.”
“Đừng làm anh sợ…” Lư Nham búng một cái lên trán cậu, đang định nói đi chợ thực phẩm mua thức ăn, thì điện thoại di động lại đổ chuông.
Hai người cùng lúc dừng lại trên vỉa hè.
*hoa đan đan núi
*Vid này thì chỉ có nhân gạo nếp với nấm hương thôi chứ không có gà
💬 Bình luận chương