Ba ngày sau, sau khi kiểm tra tổng quát và sự xem.
Đây là khu ở vùng ven nên căn nhà cũng không phải là chung cư cao tầng, chỉ là nhà phố riêng biệt có khoảng sân vườn nho nhỏ, mấy loại cây rau màu và hoa trồng trong chậu đặt gần như kín sân.
Bước từ cổng vào là một con đường được lát đá hoa cương uốn lượn đẹp mặt cùng với cỏ đậu phộng với những bông hoa li ti xen kẽ giữa đường đi.
Nhà ống được thiết kế 2 tầng với màu sắc chủ đạo là trắng và xanh navy đậm.
Phòng khách có một bộ sopha màu trắng có trang trí thêm những chiếc gối dựa đầy màu sắc bên trên, cái bàn hình chữ nhật nho nhỏ bên trên có 1 chậu hoa hồng đỏ thắm.
Đi vào bên trong là nhà bếp và cũng là phòng ăn có một bộ bàn sáu ghế nhựa nhiều màu ở chính giữa, trên quầy bếp gồm một hệ thống bếp từ lớn và những thứ linh tinh của nhà bếp như dao, gia vị, tủ đựng chén bát gắn trên tường màu trắng rất tinh xảo.
Tầng hai gồm hai phòng ngủ chính, và một phòng làm việc được cải tạo từ phòng ngủ phụ.Phòng làm việc là nơi Dạ Ái thường xuyên lưu lại nhất, và cũng là nơi bây giờ nàng có cảm giác thân quen nhất.
Phần lớn thời gian nàng tìm tòi linh cảm sáng tác ở đây.
Căn phòng rộng tầm hai mươi mét vuông, được ốp gạch cao tận mái, trong phòng có một bộ bàn ghế đặt máy tính lớn bên trên, ngoài ra còn có kệ sách kê sát tường, chủ yếu là sách về mỹ thuật hội họa, rồi sách truyện tranh chibi, manga.
Cửa sổ lớn sát đất, kính trong suốt hướng ra khoảng sân vườn nhỏ, phía ngoài ban công đặt cái ghế lười thư giãn, mái che màu lam mát dịu.
Bên ngoài ban công có cây cà chua bi đang đậu trái, cùng với dàn hoa ti gôn màu hồng phấnDạ Ái đi xem một vòng rồi lưu lại ở phòng làm việc một lúc, Quân Minh yên lặng đi sau nàng không hề lên tiếng.
Nàng quay lại hỏi anh: “Sau khi tốt nghiệp em làm gì?”.
Anh nói: “Trước khi gặp anh, em làm thiết kế bìa sách cho một nhà xuất bản.
Sau khi gặp anh thì em tự sáng tác truyện tranh, cùng với nhận thiết kế ở bên ngoài.
Ở đây có 2 tác phẩm của em đã được xuất bản, còn lại hầu như em chỉ sáng tác và đăng trên website của em.” Vừa nói anh vừa đưa cho nàng hai cuốn truyện đề tên tác giả là nàng: “Có một tác phẩm trong thời gian em còn ở bệnh viện họ mới xuất bản.” Nàng cầm lấy mà như không thể tin được mình có một chút xíu thành tựu nhỏ nhỏ như vậy, ý cười vui vẻ hiện lên trong mắt nàng rồi nàng ngước nhìn Quân Minh chớp mắt hỏi: “Trong hai năm em hôn mê, anh cứ như vậy chờ em sao?”.
💬 Bình luận chương