Vân Nghê nghe thấy lời của Lục Kiêu Trần, ngơ người ngẩng đầu nhìn anh.
Cần anh đi cùng không sao?
Thực ra vốn dĩ cô không muốn làm phiền anh, nhưng nếu như có người đi cùng, hình như cô càng có tự tin hơn…
Trong lúc nhất thời Vân Nghê do dự: “Có làm phiền anh không?”
Lục Kiêu Trần cười: “Giải quyết không tốt em lại bị bọn họ bắt nạt đến khóc nữa.”
Vân Nghê tức giận: “Làm sao có thể!”
Cô sẽ không hèn nhát như thế đâu!
Cuối cùng Lục Kiêu Trần đưa nón bảo hiểm mô tô cho cô, không cho cô từ chối: “Sáng ngày mai đi học anh đến đón em, sau đó cùng nhau đến bộ phận bảo vệ, nhé?”
“Được…”
Vân Nghê cảm thấy Lục Kiêu Trần cứ giống như anh trai đi cùng cô, khiến cho lòng cô dần ổn định lại.
Nửa tiếng sau, Lục Kiêu Trần đưa Vân Nghê về đến dưới nhà.
Lúc này tiệm gà rán không có nhiều khách, hai người đi vào, Đỗ Cầm đang dọn dẹp tiệm, nhìn thấy Vân Nghê bình an vô sự thì cuối cùng cũng yên tâm: “Nghê Nghê…”
“Mẹ…”
Vân Nghê chạy ào vào trong lòng mẹ, nũng nịu một cách đáng thương.
Đỗ Cầm vô cùng lo lắng, vỗ về mái tóc dài của cô: “Mẹ nghe Kiêu Trần nói có người nhốt con ở phòng dụng cụ thể dục sao? Sao rồi không sao chứ? Trên người có bị thương không?”
Vân Nghê ngây người, không ngờ đến Lục Kiêu Trần đã nói hết rồi, cô lắc đầu: “Con không sao.”
Đỗ Cầm nhìn thấy trạng thái của con gái tốt hơn tưởng tượng, bà ngẩng đầu nhìn về phía Lục Kiêu Trần, cười cảm kích: “Cảm ơn cháu nhé Kiêu Trần, may mà có cháu, tối nay ba của Vân Nghê còn đang bận làm ăn, dì cũng lo lắng muốn chết mà không biết phải làm sao.”
“Không sao, Vân Nghê không sao là được.”
Đỗ Cầm sờ khuôn mặt của Vân Nghê, không định hỏi cô quá nhiều: “Nghê Nghê, có mệt không? Hay là lên lầu tắm trước đi, tối nay ngủ sớm chút.”
Quả thật Vân Nghê đã hết sức mệt mỏi rồi, ngoan ngoãn gật đầu.
Đỗ Cầm nói với Lục Kiên Trần: “Kiêu Trần, cháu cứ ngồi tự nhiên, nghỉ ngơi một chút.”
Lục Kiêu Trần hiểu bà vẫn còn có chuyện muốn nói nên đã trả lời một tiếng rồi ngồi xuống.
Đỗ Cầm dẫn Vân Nghê lên lầu an ủi mấy câu trước sau đó mới yên tâm xuống dưới, bà rót một ly nước cho Lục Kiêu Trần, ngồi vào phía đối diện anh, lại đưa tiền cơm tối nay cho anh.
“Dì Đỗ, không cần đâu dì…”
“Cháu cứ cầm lấy! Hôm nay may mà có cháu ở cùng Nghê Nghê, cứ xem như dì Đỗ dẫn hai đứa trẻ cháu đi ăn cơm, nghe lời.”
Dì Đỗ cố chấp muốn đứa, cuối cùng Lục Kiêu Trần chỉ đành nhận lấy.
“Cháu biết cụ thể hôm nay Nghê Nghê xảy ra chuyện gì không?”
Lục Kiêu Trần nói tình hình đại khái cho bà, Đỗ Cầm nghe xong rất tức giận: “Đây là chuyện đứa trẻ như thế nào làm ra vậy, quá khác người rồi! Đây quả thật không phải đơn giản là trò đùa nữa, lỡ như Nghê Nghê xảy ra chuyện gì phải làm sao!”
Lục Kiêu Trần an ủi cảm xúc của bà, kêu bà trước tiên đừng gấp, anh nói ngày mai anh sẽ cùng Vân Nghê đến bộ phận bảo vệ xem camera, đợi đến sau khi điều tra được là ai mới bàn xem xử lý như thế nào.
Anh nói với Đỗ Cầm, nếu như chuyện tương đối khó giải quyết, cuối cùng phụ huynh mới ra mặt cũng không trễ.
Đỗ Cầm thở dài: “Cháu đừng xem thường bình thường con bé hiền lành, thật ra trong lòng rất cứng rắn, nhưng tính cách này của con bé… Dì luôn sợ con bé bị ức h**p.”
“Dì Đỗ, dì đừng lo lắng, chuyện này cháu sẽ cùng em ấy đi xử lý.”
Đỗ Cầm cảm kích nhìn về phía chàng trai: “Cảm ơn cháu Kiêu Trần, dì cũng ngại làm phiền cháu…”
“Vân Nghê là em gái của Vân Phong, hơn nữa mọi người đã từng giúp cháu rất nhiều.”
Lục Kiêu Trần rũ mi, im lặng hai giây,
“Vì vậy cháu cũng sẽ chăm sóc tốt cho Vân Nghê.”
-
Ngày hôm sau.
Buổi sáng mặt trời sáng rọi, mây ửng đang bay trên bầu trời.
Vân Nghê xuống lầu trước năm phút thời gian hẹn sẵn, ai ngờ xuống tới lầu đã nhìn thấy Lục Kiêu Trần đang ngồi trên xe máy đợi cô.
Thì ra anh cũng đến sớm…
Lục Kiêu Trần cúi đầu chơi điện thoại, nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu đã nhìn thấy cô gái bước về phía anh, mặt mày rạng ngời trong sáng, mặc áo sơ mi trắng sạch sẽ, đôi chân trắng phát sáng dưới cái váy caro, nhỏ như ngó sen, mơ hồ mê hoặc người khác.
Chỉ nhìn một cái, anh rất nhanh đã né ánh mắt đi.
Vân Nghê đi đến trước mặt anh, cười mềm mại nói: “Chào buổi sáng, anh Kiêu Trần.”
Cô đưa bữa sáng cho anh: “Đây là sandwich ức gà thịt xông khói, hôm nay em làm thêm một phần, cũng không biết anh có thích ăn không…”
Cô nghĩ anh đi cùng cô, cô cũng phải làm chút gì đó để thể hiện ý cảm ơn.
Lục Kiêu Trần đưa tay nhận, hơi nhướng mày: “Không ngon thì phải làm sao?”
Vân Nghê ngơ người, nhỏ tiếng lầm bầm: “Có lẽ cũng được…”
Anh im lặng cong môi: “Lên xe đi.”
Vân Nghê ngồi phía sau xe của anh, ánh mắt của chàng trai liếc nhìn về phía sau, khi nhìn thấy cô ngồi nghiêng rồi để bữa sáng ở trên gấu váy của cô, anh nhận ra được gì đó, sau đó bình thản thu ánh mắt lại.
Cả quãng đường, Lục Đình Kiêu chạy rất chậm.
Buổi sáng bọn họ đến trường rất sớm, đưa mắt nhìn xung quanh còn chưa có bao nhiêu học sinh.
Sau khi xuống xe, hai người đi thẳng đến bộ phận bảo vệ, sau khi Vân Nghê nói rõ tình hình, bảo vệ thao tác trên máy tính: “Cũng trùng hợp thật, trong toà nhà bóng chuyền tuần trước mới lắp mấy camera mới, chạng vạng hôm qua sau khi tan học đúng không, chú giúp cháu tìm thử xem có quay được không…”
Vân Nghê thở phào nhẹ nhõm, vốn dĩ cô còn lo lắng không có camera nữa.
Bởi vì vào thời gian trước, toà nhà bóng chuyền vẫn luôn mất dụng cụ một cách kỳ lạ, vậy nên mới lắp mấy camera, với lại camera được lắp ở vị trí khá khuất vì vậy có rất ít người phát hiện.
Ba người nhìn camera, đột nhiên mày của Lục Kiêu Trần nhíu lại, chỉ vào màn hình: “Là bọn họ.”
Một camera ở xa đối diện cửa phòng dụng cụ quay được, sau khi Vân Nghê bước vào phòng thiết bị, có mấy nữ sinh chạy đến khoá cửa lại, sau đó nhanh chóng rời đi.
Vân Nghê tập trung nhìn lại, bốn người này chính là Tất Dao và mấy bạn cùng phòng của cô ta.
Lại là bọn họ?!
“Quen không?” Lục Kiêu Trần hỏi cô.
Vân Nghê khiếp sợ: “Bọn họ là bạn học cùng lớp của em, chỉ là em không thân với bọn họ…”- Đọc truyện miễn phí tại ứng dụng TᎽT
Bình thường ở trên lớp cô và bọn họ cũng không có giao tiếp gì, chỉ là thỉnh thoảng sẽ cảm thấy đám Tất Dao hình như có chút địch ý với cô, nhưng mà cô cũng không xem là thật.
Vân Nghê nhớ lại tiết bóng chuyền hôm qua, cô không cẩn thận đập trúng Tất Dao một cái, sau đó bọn họ đã xảy ra xung đột.
Vì vậy bởi vì chuyện này mà bọn họ cứ muốn báo thù cô như vậy?!
Bảo vệ cũng cau mày: “Sao lại làm ra chuyện như thế này, còn là mấy cô nữ sinh…”
Vân Nghê nhìn dáng vẻ vui vẻ đắc ý của bọn họ, cô tức đến siết chặt tay, tim đập nhanh, bả vai nhấp nhô rõ rệt theo hô hấp.
Sau đó sau gáy cô bị lòng bàn tay nóng ấm thô ráp của Lục Kiêu Trần che phủ, giống như đang an ủi.
Anh nhìn về phía bảo vệ, đưa điện thoại qua, giọng nói kiềm chế sự lạnh lùng: “Có thể , nhớ đến lúc trước nhìn thấy Vân Nghê đi cùng anh, trong lúc nhất thời nhiều sự suy đoán nảy ra, khiến cho người khác sởn gai ốc.
Lẽ nào Vân Nghê và Lục Kiêu Trần…
Người con trai đi đến bên cạnh Vân Nghê, ngước mắt quét qua bốn người, mở miệng, giọng điệu khoan thai:
“Thưa cô, em cảm thấy trừng phạt còn thiếu một chút.”
Vốn dĩ bốn người họ cho rằng chuyện xử lý như vậy đã xong, nhưng khi nghe thấy lời của Lục Kiêu Trần, trái tim hoàn toàn trùng xuống.
Mặt của Tất Dao hoàn toàn lộ ra vẻ hoảng loạn.
Cô chủ nhiệm biết Lục Kiêu Trần đại diện phụ huynh của Vân Nghê nên hỏi: “Vậy em xem… còn phải như thế nào?”
“Đọc công khai bản kiểm điểm ở trong lớp, xin lỗi Vân Nghê, hoặc là một cách khác…”
Giọng nói của Lục Kiêu Trần ngừng lại chút, khóe môi hơi cong: “Mời phụ huynh của bốn bạn học này đến trường nói chuyện.”
Lòng của mấy người họ hoàn toàn lạnh đi.
Sự trừng phạt này cũng hợp tình hợp lý, cô chủ nhiệm biểu thị đồng ý, sau cùng đám người Tất Dao chỉ có thể đồng ý phương án thứ nhất.
Xử lý vụ việc xong, cô chủ nhiệm cũng an ủi Vân Nghê, kêu cô điều chỉnh lại tâm trạng, đừng ảnh hưởng việc học tập.
Vân Nghê gật đầu, tỏ vẻ cảm ơn với cô chủ nhiệm.
Sau khi mấy người họ bước ra khỏi văn phòng, Lục Kiêu Trần và Vân Nghê đi về phía cầu thang, chàng trai đưa cặp của Vân Nghê cho cô, sau đó vỗ đầu cô, giọng nói ấm áp lười biếng: “Đi học đi.”
“Vâng…”
Bốn người đám Tất Dao nhìn hai người biến mất trong tầm mắt, trong lòng kinh ngạc, chỉ còn lại một suy nghĩ…
Hai người này rốt cuộc có mối quan hệ gì?!
Mấy người họ đi về phía trước, khi đến cầu thang, ai biết hình bóng của Lục Kiêu Trần lại xuất hiện trong tầm mắt.
Hai tay của chàng trai đút vào túi, anh dựa người vào tường, ngước mắt lạnh lùng nhìn bọn họ.
Dường như là đặc biệt đợi ở đây.
Mấy người họ lướt qua người anh, sợ hãi cúi đầu thấp thì nghe thấy giọng nói lạnh như băng của chàng trai vang lên: “Đứng lại.”
Bọn họ sợ hãi dừng bước chân, quay đầu nhìn vào đôi mắt đen như mực của Lục Kiêu Trần.
“Có một số lời không tiện nói ở văn phòng, tôi sẽ nói một lần ở đây.”
Sắc mặt của mấy người họ lạnh như băng.
Anh nhìn bọn họ, trên mặt không có bất cứ ý cười nào, môi mỏng thốt ra mấy chữ không có độ ấm —
“Tránh xa Vân Nghê ra một chút, không muốn cút khỏi trường trung học số một Hoài Thành thì đừng chọc tôi.”
💬 Bình luận chương