
Đánh giá của bạn:
Giới thiệu: Tình yêu hường phấn của đôi trẻ hai người ba chân. Mình từng đọc khá nhiều tiểu thuyết có nam chính khuyết tật, không phải cụt tay cụt chân thì mù mắt điếc tai. Một số quyển đọc rất hay, xây dựng hình tượng nam chính tuy không lành lặn nhưng vẫn có thể khiến các độc giả đổ rầm rầm về độ thanh lịch, lạnh lùng, cá tính… Tuy nhiên một trong những điểm chung của các bộ đó khiến mình thấy hơi vô lý là anh nào anh nấy nhà giàu, tài năng, mạnh mẽ, và sự khiếm khuyết trên cơ thể không làm giảm đi sự tự tin của mình. Lý do là sao? *nhún vai* Người ta là NAM CHÍNH cơ mà! Vậy nếu bạn không muốn đọc motif nam chính khuyết tật nhưng vẫn hoàn hảo nữa, mình có thể giới thiệu cho các bạn một truyện, “Chỉ yêu mình anh". Nam chính là Cảnh Tịnh Tề. Cảnh Tịnh Tề cụt chân. Cảnh Tịnh Tề nhà nghèo. Cảnh Tịnh Tề tự ti. Cảnh Tịnh Tề vất vả kiếm kế sinh nhai vì khuyết tật. Tịnh Tề xuất hiện lần đầu khi đi phỏng vấn xin việc, trong ánh mắt nữ chính, anh giống một cậu sinh viên yếu ớt mới ra trường hơn. Gương mặt đẹp vẫn còn vẻ non nớt, mỗi khi cười cảm thấy rất ấm áp dịu dàng. Một chàng trai như ánh mặt trời. Tình cờ gặp nhau, rồi vì có duyên mà gặp lại. Lần một, lần hai, rồi những lần sau, Cố Ninh Nhi dần dần cảm thấy thân thiết với Tịnh Tề, muốn kết bạn, muốn làm thân, muốn giúp đỡ chàng trai tốt bụng nhưng kém may mắn này. Tịnh Tề đã len lỏi vào trái tim Ninh Nhi từ lúc nào chẳng hay. Dù khởi điểm, có lẽ chỉ là đồng cảm. Thế nhưng Tịnh Tề chỉ biết trốn tránh, anh sợ sẽ động lòng, động lòng sẽ đau khổ. Vì sao ư? Vì Ninh Nhi thiện lương. Vì Ninh Nhi tài giỏi. Vì Ninh Nhi xinh đẹp. Vì Ninh Nhi quá tốt để dành cho anh. Cố Ninh Nhi, nhân vật nữ mà mình rất thích. Một cô gái trẻ tự lập, dũng cảm theo đuổi tình yêu của mình, có thể nói to cho cả thế giới này biết, người yêu cô thiếu một chân, nhưng so với những điểm tốt ở anh, khiếm khuyết kia chẳng là gì hết.