Toàn trường yên lặng như tờ.
Một trảo của Quỷ trảo kia, kỹ kinh tứ tọa. Mà lúc này, lão giống như các ông lão tầm thường đứng cạnh Đường Thiên, không hiển sơn không lộ thủy.
Những người khác đưa mắt nhìn về phía Đường Thiên, lập tức phát sinh biến hóa.
Hiếu kỳ, sợ hãi, kính nể, kinh nghi bất định. Bạn đang đọc truyện được kỵ. Một gã hồn tướng, dung hợp hay thôn phệ hồn tướng khác để phát triển thành hồn tướng càng cường đại hơn."
Đường Thiên nghe thế thì trợn mắt há mồm: "Cái này. . . vậy mà cũng được sao?"
Tỉnh Hào nhìn thấy vẻ ngạc nhiên trên mặt Đường Thiên liền mỉm cười bảo: " Coi như là bọn chúng khai sáng một lưu phái. Ngoại trừ hồn tướng lưu, còn có bí bảo lưu và huyết mạch lưu. Quang Minh võ hội chúng ta chính là bí bảo lưu, chúng ta am hiểu nhất là phát huy uy lực bí bảo. Mà Hắc Hồn thì am hiểu khai phá lực lượng trong huyết mạch. Đây là hai lưu phái đứng đầu, trừ cái đó ra, còn có phục cổ lưu, bọn họ trầm mê trong cơ quan thuật cổ đại, đồng thời nỗ lực phục hưng cơ quan thuật, loại người này cũng không ít. Trên đời này thiên kì bách quái lưu phái có rất nhiều."
"Đừng nghe hắn nói lưu phái vớ vẩn." Ngũ Quang hừ lạnh: "Bọn chúng muốn chạy đường tắt mà thôi! Bị ma quỷ ám ảnh! Bọn chúng chỉnh sửa hồn tướng như vậy bị tác dụng phụ thật sự lớn. Võ đạo mới là chính đạo!"
"Không sai." Tỉnh Hào nghiêm nghị nói: "Bọn chúng đầu tiên dùng võ hồn của bản thân mình làm dấu rồi chuyển nó thành thẻ hồn tướng, dùng phương pháp thôn phệ để dung hợp với những hồn tướng khác. Lúc đó, thực lực hồn tướng có mạnh mẽ tăng vọt nhưng do võ hồn của hồn tướng hỗn tạp quá mức gây nên hậu họa vô cùng."
Cái này thì Đường Thiên hiểu nên gật rụp. Tỉnh Hào nói không sai, võ hồn càng tinh thuần mới càng cường đại. Điểm này, hắn tự mình thể hội.
"Hừ, không những chỉ thế đâu." Ngũ Quang lắc đầu nói: "Cái hồn tướng là do dùng võ hồn lạc ấn sinh ra, vì khống chế hồn tướng nên sự liên hệ qua lại của bản thân phải càng mật thiết, khi hồn tướng trở nên hỗn tạp, nó sẽ phản phệ chủ."
Ngũ Quang khẽ lắc đầu, thay đổi đề tài, ngay lập tức nhìn Đường Thiên vô cùng nóng bỏng: "Thế nào thế nào? Làm một vụ làm ăn đi? Yên tâm, ta tuy thế nhưng là có uy tín thật sự, không tin ngươi hỏi tiểu Tỉnh Hào."
Tỉnh Hào tỏ vẻ bất đắc dĩ, nhìn chằm chằm xuống đầu ngón chân mình: "Ngươi có thể không để ý đến hắn."
Ngũ Quang giận tím mặt, chống nạnh chỉ vào Tỉnh Hào chửi ầm lên: "Tiểu Tỉnh Hào, ngươi cứ đối đãi ngươi tiểu sư thúc như vậy hả?"
Tỉnh Hào tiếp tục nhìn chằm chằm đầu ngón chân, phun ra một câu: "Không được để ý đến hắn."
Ngũ Quang nổi trận lôi đình: "Tiểu Tỉnh Hào, đừng tưởng rằng ngươi trưởng thành, lông cánh đã cứng cáp, ta nói cho ngươi, khi ngươi còn bé là ta mua kẹo m*t cho ngươi ăn!"
"Rõ ràng là đoạt." Tỉnh Hào phản bác, nhưng lời vừa ra khỏi miệng nhất thời khuôn mặt đỏ bừng.
Quá mất mặt!
Quả nhiên không thể dây dưa lằng nhằng với gã hỗn đản như vậy a. . .
Sắc mặt Tỉnh Hào nhanh chóng khôi phục bình thường: "Đường huynh đệ sao lại muốn tìm ngươi? Lẽ nào ngươi lợi hại hơn so với quỷ trảo tiền bối? Quỷ trảo tiền bối sáng chế Hỏa Liêm Quỷ trảo, ngươi sáng chế cái gì?"
Nhất thời Ngũ Quang như quả bóng bị xì hơi.
Vừa rồi một trảo quỷ trảo kia cũng làm cho Ngũ Quang tự than thở, Đường Thiên có sự giúp đỡ cường hãn như thế thì chẳng cần gã phải ra tay.
Lâu lắm rồi chưa làm ăn được vụ nào . . . Cứ mãi thế có mà nghèo rớt a. . .
"Việc làm ăn không phải là không thể bàn." Đường Thiên vuốt cằm, giống như lẩm bẩm.
Cặp mắt Ngũ Quang sáng ngời, dưới chân như có lò xo, vù một cái nhảy đến bên cạnh Đường Thiên: "Úc úc úc! Thiếu niên ngươi quả nhiên nhìn oai hùng bất phàm, khí chất mỹ thiếu niên! Ngươi có sự sáng suốt hoàn mỹ, quả thực có thể xuyên thấu bất luận đồ vật gì trên đời này!"
Tỉnh Hào buồn bã nói: "Nhưng xuyên thấu không được da mặt của ngươi. . ."
"Tiểu Tỉnh Hào, tuy rằng ngươi là ta nhìn lớn lên, nhưng mà làm hỏng vụ làm ăn của ta tức là cừu nhân của ta!" Hai mắt Ngũ Quang lóe lên hung quang: "Không nên ép ta rút đao a!"
"Đao đã gỉ sét rồi, vừa rồi một đao sao ngươi không rút ra, đừng cho là ta không nhìn ra được. . ." Tỉnh Hào bình tĩnh như thường.
Ngũ Quang chỉ muốn gào tên Tỉnh Hào đuổi đi thì bỗng dưng Đường Thiên chìa ngón tay. Gã lập tức ngừng mọi hoạt động, quay hẳn người khát khao nhìn đầu ngón tay của Đường Thiên.
"Ta có mấy vị bằng hữu muốn gia nhập phái này, nhưng bọn họ là thủ hạ của Khổng bộ trưởng, làm sao bây giờ?" Đường Thiên quay sang hỏi Ngũ Quang.
Tỉnh Hào chọc gậy bánh xe: "Cái này ta có thể làm. . ."
Ánh mắt Ngũ Quang giật giật, gã đang cực kỳ hối hận vừa rồi sao mình không khua đao trước để nhắc nhở tên khốn khiếp này? Láo lếu như vậy cho y một đao rồi đời!
Ngũ Quang nghiến răng nghiến lợi nói: "Bây giờ ta để cho ngươi làm."
Bỗng nhiên gã giơ tay lên, hô to: "Khổng bộ trưởng kính xin xuất hiện một lát!"
Một thân hình nhẹ nhàng uyển chuyển bay ra, hạ xuống một nóc nhà cách đó không xa, Khổng Diệc Ngữ một thân y phục màu trắng mỉm cười: "Thiên Bộc Đao Ngũ đại nhân, từ lúc chia tay vẫn khỏe chứ."
Nàng nhanh nhẹn bảo trì cự ly, một đao vừa rồi của Ngũ Quang để nàng tận mắt kiến thức thực lực Thiên Bộc Đao cường hãn, nàng tự biết không địch lại. Hơn nữa tên quái này có tiếng không kể đến lý.
"Khổng bộ trưởng, lão Ngũ có chuyện muốn mời ngươi trợ giúp." Ngũ Quang tùy tiện nói: "Mấy tên tiểu tử kia đều là thủ hạ của ngươi, không biết khổng bộ trưởng có thể bỏ những thứ yêu thích này không?"
Thần sắc Khổng Diệc Ngữ biến ảo bất định.
Vừa rồi tuy rằng bốn người rơi vào hạ phong, không thấy rõ ràng như gã Đường Thiên, nhưng nàng có thể nhìn ra, bốn người đều rất có tiền đồ. Hơn nữa nàng vốn đang nghĩ thông qua bốn người kéo Đường Thiên về tay.
Nhưng hiện tại xem ra không hy vọng.
Nhất là nàng nhìn thấy ánh mắt bất thiện của tên Ngũ Quang kia, đành phải cười lớn mà rằng: "Bọn nó có thể được đường đường Thiên Bộc Đao yêu thích chính là phúc phận bọn nó. Còn thỉnh Ngũ đại nhân để tâm nhiều hơn đối với bọn nó, thiên phú mấy người bọn nó đều không tệ."
Dứt lời khẽ đảo bàn tay, bốn cái tạp phiến bay tới bốn người.
Tạp phiến mềm mại dường như có bàn tay vô hình nâng lên, đưa tới trước mặt bốn người.
"Mỗi người mười tích phân coi là lễ mọn của ta." Lúc này Khổng Diệc Ngữ đã hoàn toàn bình thường trở lại, trên mặt nàng nhìn không thấy nửa điểm mất tự nhiên.
Khổng Diệc Ngữ nể tình như thế, Ngũ Quang sảng khoái vô cùng, vẻ mặt đắc ý quay sang khoe khoang với Tỉnh Hào.
"Đều nhận lấy đi." Ngũ Quang vung tay lên, ôm quyền tạ Khổng Diệc Ngữ: "Đa tạ khổng bộ trưởng, ngày sau có chuyện gì cứ nói một câu với lão Ngũ."
Khổng Diệc Ngữ mỉm cười: "Chỉ là việc nhỏ, không đáng nhắc đến, Ngũ đại nhân quá khách khí."
Ngũ Quang quay sang nhìn Đường Thiên, vỗ bốp bốp vào ngực: "Chút việc nhỏ ấy, không đáng nhắc tới."
Tỉnh Hào lại chọc gậy bánh xe: "Vốn chỉ là việc nhỏ."
Vẻ cười cợt cứng lại trên mặt của Ngũ Quang.
Đường Thiên dứt khoát hỏi: "Ta muốn bọn chúng không vào được chòm sao Anh Tiên."
"Một nghìn tích phân!" Ngũ Quang mừng rỡ, đập mạnh vào b* ng*c kêu vang rung trời: "Chỉ cần ngươi đưa ta một nghìn tích phân, ta bảo chứng, Tộc Minh cũng không dám bước vào chòm sao Anh Tiên nửa bước."
"Cẩn thận gian thương." Tiếng của Tỉnh Hào lại lần nữa xen ngang.
Ngũ Quang trợn mắt nhìn.
Tỉnh Hào tựa như không nhìn thấy, tiếp tục nói mát mẻ: "Trong hội có rất nhiều cao thủ nhàn tản. . ."
Ngũ Quang nhất thời nhụt chí, vẻ mặt cầu xin: "Tám trăm tích phân! Một lời thôi! Thân phận cao thủ như ta mà lấy phí vào sân quá thấp, nói ra quả thật mất mặt."
"Ta cho ngươi nghìn rưỡi tích phân." Đường Thiên lắc đầu nói: "Nhưng mà ngươi phải một lần tuyệt hậu hoạn."
Trong mắt Đường Thiên thì nghìn rưỡi tích phân thực sự quá tiện nghi. Lần này quỷ trảo xuất hiện làm hắn tốn mất một nghìn tích phân, hơn nữa còn chỉ có thể bảo trì ba ngày, chuyện này mà xảy ra vài lần, hắn cũng chịu không nổi.
Ngũ Quang sửng sốt, ngay lập tức vui mừng quá đỗi, vẻ đằng đằng sát khí dâng lên đầy mặt: "Được! Ta phải bao quát các cứ điểm của Tộc Minh ở quanh quẩn chòm sao Anh Tiên càn quét một lần! Không bỏ qua đến một con chuột nào cả!"
Một luồng sát ý giống như thực chất phóng lên cao, mọi người đều biến sắc.
💬 Bình luận chương