Quyết định này đối với Andre mà nói chẳng khác nào hoàn toàn đoạn tuyệt với mấy gia tộc lớn ở Âu Lục, thậm chí có thể sẽ bị gia tộc Kyle trục xuất.
Nhưng ông ta không còn cách nào để thuyết phục bản thân.
Lúc này Tiêu Chính Văn hoàn toàn khác với lúc ở trên biển ngày hôm đó!
Và còn rất nhiều bản lĩnh mà ông ta đã từng thấy vẫn chưa phát huy hết!
Ông ta thực sự không thể thuyết phục được bản thân rằng Tiêu Chính Văn đã đến mức độ kiệt sức!
Mặc dù ông ta không biết tại sao Tiêu Chính Văn không đánh trả, nhưng ông ta lại rất rõ thực lực thật sự của Tiêu Chính Văn đáng sợ thế nào!
Đặc biệt là màn sáng vàng quỷ dị đó gần như có thể cản được tất cả những đòn tấn công trên thế giới.
Nếu Tiêu Chính Văn bằng lòng, thậm chí anh vốn không cần phải chịu sự trấn áp mạnh mẽ như vậy.
“Andre! Nếu như hôm nay ông không ra tay, ông sẽ trở thành tội nhân của cả Âu Lục!”
Vua Arthur giận dữ hét lên lần nữa.
Andre cắn răng, khẽ nhắm mắt lại.
Giây phút này, ông ta thật sự không cách nào thuyết phục được bản thân, cho dù thật sự sẽ trở thành tội nhân của Âu Lục, ông ta cũng không muốn mạo hiểm!
Ngay lúc Andre đang đấu tranh kịch liệt trong lòng, đột nhiên trên trời vang lên một tiếng động mạnh!
“Ầm!”
Khi tiếng động lớn này vang lên, hình cá âm dương dưới chân Tiêu Chính Văn đột nhiên xoay với tốc độ cực nhanh.
Tất cả cây cối xung quanh trong chớp mắt đã khô héo!
Ngay cả đám người đang tập luyện trận pháp?
Một cường giả cảnh giới Thiên Thần một sao đang đùa bỡn với bốn Thiên Thần huyền cấp hai sao trong tầm tay!
Đúng là đang sỉ nhục bọn họ!
Đặc biệt là Ahexangin, đã hơn ngàn năm qua chưa từng có một ai dám tập luyện trận pháp trong lúc đang giao chiến với cụ ta!
Mà Tiêu Chính Văn lại coi cụ ta như một đối tượng tập luyện ở trước mặt mười mấy ngàn người.
“Nhìn bản lĩnh của mấy ông cũng chỉ có nhiêu đó thôi, tiếp theo đây đến lượt tôi rồi!”
Tiêu Chính Văn đứng chắp tay, mở miệng nói một cách thách thức!
Nghe thấy những lời này, Andre không khỏi toát mồ hôi lạnh.
Cũng may vừa rồi mình không tham gia, nếu không, thật khó tránh khỏi cái chết!
Tiêu Chính Văn không phải là người hiền lành!
Tất cả mọi người xung quanh đều trợn mắt há mồm, sao Tiêu Chính Văn lại không bị thương chút nào thế?
Lúc này vua Arthur đã hơi sợ, từ khi nào thực lực của cường giả Thiên Thần một sao lại mạnh như vậy?
Cụ ta gần như đã dùng hết tất cả những gì đã học được trong suốt cuộc đời mình, hơn nữa còn hợp sức lại với ba Thiên Thần huyền cấp hai sao vẫn không thể đánh người thanh niên Hoa Quốc này bị thương?
Cứ đánh tiếp như vậy, bọn họ đâu còn cơ hội thắng?
Ánh mắt Tiêu Chính Văn đang nhìn về phía Ahexangin!
“Không phải ông nói, hôm nay phải giết tôi sao? Được thôi, đến giết tôi đi!”
Vừa nói, đột nhiên Tiêu Chính Văn bước ra một bước, ánh sáng bạc trong tay lập tức lóe lên, con dao quân đội năm cạnh bay thẳng về phía Ahexangin!
Con dao quân đội năm cạnh nhanh như chớp, trong chốc lát đã đâm mạnh vào ngực của Ahexangin!
Trong cả quá trình, thậm chí còn chưa đến một phần mười ngàn giây, Ahexangin vốn vẫn chưa kịp phản ứng thanh giáo dài màu bạc trên tay đã bay ra ngoài!
Từng mảnh giáp trên người cụ ta lần lượt rơi xuống, cả người cụ ta đều bị hất văng vào ngọn núi tuyết đối diện.
“Ầm!”
Trong chốc lát ngọn núi tuyết phía đối diện đã bị cả người Ahexangin xuyên thủng, một bóng người mờ mịt lao thẳng qua núi, đánh sập một ngọn đồi rồi rơi thẳng xuống đất!
“A?”
Dakra bị cảnh tượng này dọa sợ đến mức toát mồ hôi lạnh!
Còn chưa đợi cụ ta kịp ra tay, tia sáng bạc lại lần nữa bay về phía cụ ta với một vòm cung đáng kinh ngạc.
“Ầm!”
Trong chốc lát con dao quân đội năm cạnh đã xuyên thẳng qua ngực Dakra, b*n r* một mũi tên máu, rơi xuống giữa không trung!
“Cậu… Cậu… Sao có thể làm được?”
Dakra nhìn thấy lỗ máu cực lớn trước ngực mình, không cam lòng mà nhìn về phía Tiêu Chính Văn!
Cụ ta là cường giả cảnh giới Thiên Thần huyền cấp hai sao, cơ thể của cụ ta sao có thể yếu ớt như vậy chứ?
“Ông sẽ không bao giờ hiểu được! Trận pháp không phải được sử dụng như các ông dùng đâu!”
Tiêu Chính Văn không thèm liếc nhìn cụ ta, quay người đi về phía vua Arthur và vua Lion.
Con dao quân đội năm cạnh vẽ ra một tia ánh bạc, dừng lại ở khoảng không bên tay phải của Tiêu Chính Văn.
Khoảnh khắc anh giơ tay đã lấy đi mạng sống của một cường giả cảnh giới Thiên Thần hai sao!
Một trong số đó còn là tín ngưỡng thực sự của Âu Lục, Ahexangin!
Giết người một cách quyết đoán như vậy với sức mạnh kinh người!
Trong lòng vua Arthur và vua Lion chấn động mãnh liệt!
Tiêu Chính Văn lúc này thật sự giống như một vị thần giáng thế!
Vốn không phải là người mà bọn họ có thể địch nổi!
Tất cả những điều này nói ra thì rất chậm nhưng chỉ xảy ra trong chớp mắt.
Thậm chí ngay cả đám đông lại một vết máu nhỏ!
“Phụt”
Máu bắn tung tóe, đầu của vua Lion lăn từ trên cao xuống đất!
Lại là một xác chết khác rơi trên đỉnh núi tuyết!
“Tiêu Chính Văn, cậu không thể giết tôi, tôi là con cháu của Caesar!”
Sắc mặt vua Arthur kinh hoàng hét lên.
“Cho dù ông là con cháu của chúa thì cũng phải chết!”
Tiêu Chính Văn chỉ tay, con dao quân đội năm cạnh bay thẳng qua!
💬 Bình luận chương