Vinh Nhu thở hổn hển, y nhìn chằm chằm vào Lăng Húc ở phía đối diện.
Lần cuối cùng mệt như thế là lúc nào?
Cái đứa chết tiệt này chẳng lẽ không biết mệt sao?
Lăng Húc thoạt nhìn rất là chật vật, áo bào trắng của hắn rách tả tơi, trên mặt và trên toàn thân đều là bụi bặm. Vinh Nhu chỉ có chút th* d*c, Lăng Húc thở thật to và nặng nề tựa như ống bễ vậy.
Thoạt nhìn thì Lăng Húc như thể lúc nào cũng có thể ngã xuống, nhưng mà sau năm mươi chiêu, tình hình Lăng Húc là như vậy, hiện tại đã quá hai trăm chiêu, hắn lại vẫn như thế.
Ánh mắt Vinh Nhu, chòng chọc nhìn vào con mắt Lăng Húc. Con mắt màu vỏ quýt tựa như hỏa cầu thiêu đốt, chiến ý giống như thực chất từ lúc khai chiến đến bây giờ vậy mà lại chẳng có chút biến hóa. Dù cho thoạt nhìn đã như nỏ mạnh hết đà, trong đồng tử màu quýt hừng hực chiến ý vẫn cứ đậm đặc tựa như thiêu đốt thế giới này tan thành mây khói.
Trong lòng Vinh Nhu hiện lên một tia kính ý.
Thương pháp Lăng Húc rất xuất sắc, cổ quái cũng lắm chỗ, tuổi còn trẻ mà đã có thể lĩnh ngộ "Hồn vực", những điều này thật bất phàm, ở trong mắt Vinh Nhu, tuy rằng lợi hại nhưng mà cũng chỉ là hiếm thấy. Duy độc có phần chiến ý vĩnh viễn không tắt, y chưa từng nhìn thấy trên người nào cả.
Cái đứa thiếu niên này, rất mạnh a...
Trong mắt Vinh Nhu hiện lên một tia tán thưởng.
Lăng Húc thở hổn hển, thực lực Vinh Nhu đúng là mạnh hơn hắn. Nhưng mà, hắn chẳng có chút e sợ, chỉ có cường giả như vậy mới có thể đủ để cho thiếu niên thương pháp được ma luyện đến chỗ cường đại hơn!
Tiểu Húc vĩnh viễn sẽ không lùi bước!
Lăng Húc nổi giận gầm lên một tiếng, bước dài một bước, ngân thương trong tay xoay tròn kịch liệt kêu lên ông ông. Một điểm hàn mang giống như ngôi sao vậy, bừng lên sáng chói.
Trước mắt Vinh Nhu sáng ngời, một thương này của Lăng Húc so với mỗi một thương trước đều rất là rõ ràng rất là xuất sắc.
Y co bàn tay búng liên tục, từng đạo sóng gợn trong suốt hình tròn từ ngón tay y b*n r* không ngừng, nó bắn tới chỗ cái điểm hàn mang ở mũi thương Lăng Húc.
Phốc phốc phốc!
Những âm thanh trầm thấp vang lên, Lăng Húc chỉ cảm giác mũi thương bị tầng tầng cách trở, lực lượng ở mũi thương càng ngày càng nhỏ. Vinh Nhu tiện tay b*n r* sóng gợn, có thể cương có thể nhu, như mạng nhện cực kỳ bền vững.
Sớm biết rằng chắc chắn phải là như vậy!
Trong mắt Lăng Húc hiện lên một tia tàn khốc, chân lực trong cơ thể, thiêu đốt rầm rầm, ngân thương trong tay rung lên, dưới chân đột nhiên phát lực, trường thương chống xuống bước dài muột bước.
Đông!
Cước bộ hắn trầm trọng giống như tiếng trống.
Thùng thùng thùng!
Chân đạp xuống đất trầm thấp như nhịp trống, Lăng Húc co người lại, ngân thương giương lên thẳng tắp, đi kèm với đồng tử màu quýt cuồng nhiệt, khuôn mặt trang nghiêm như kỵ sĩ viễn cổ chuẩn bị xung phong!
Ngân sương hành khúc như vang lên ở bên tai.
"Ngân thương nát tuyết, như vân bất nhiễm. Dương giác chuông âm, thanh phong bất truyền..."
Như có cái suy nghĩ gì đó tràn ngập trong lòng, Lăng Húc không tự chủ quát lớn: "Sát!"
Sắc mặt Vinh Nhu đại biến.
Trong đại sảnh, A Đức Lý An (Adrian) thấy vậy thì trợn mắt há mồm, tình hình chiến đấu trước mắt trăm triệu lần nàng không nghĩ tới.
Song phương đánh tới điên dại rồi.
Động tác hai người đều vô cùng nhanh, kình khí kinh người văng ra, trên mặt đất và trên vách tường lỗ chỗ những vết thủng hình dạng khác nhau.
Gian phòng lung lay sắp đổ, nóc nhà đã bị tung bay từ lâu.
Tiếng đại lực trầm trầm thấp và tiếng đồ vật rơi võ thanh thúy, hỗn tạp lại với nhau làm người ta khiếp đảm.
Yến Đồ phản công điên cuồng, dù là khí thế hay là lực lượng công kích, tất cả đều là đấu pháp liều mạng. Tựa như một con bạo hùng bị chọc giận, tả đột hữu xông, bất chấp tất cả. Cho dù là người bàng quan, A Đức Lý An (Adrian) không thừa nhận cũng không được, đấu pháp liều mạng điên cuồng như thế mà đặt vào trường hợp bản thân cũng tuyệt đối vô pháp kiên trì.
Nghĩ đến kế hoạch chính mình đặt ra lúc trước, A Đức Lý An (Adrian) phát hiện bản thân sai lầm to lớn tới cỡ nào. Yến Đồ mạnh mẽ hơn rất nhiều so với nàng tưởng tượng, loại cường đại này không những là thực lực Yến Đồ, còn là sự điên cuồng của Yến Đồ trong nghịch cảnh. Không thèm để ý bản thân có kẽ hở hay không, không thèm để ý bản thân có chịu thụ thương hay không, không quan tâm có thể bảo toàn bản thân hay không, toàn bộ lực lượng chỉ tập trung vào một mục tiêu là xé nát đối phương!
Quá hung hãn rồi!
Như dã thú rống giận, như dã thú phản công trong tuyệt cảnh, như dã thú bất chấp tất cả, Yến Đồ chính là một con dã thú đánh đâu thắng đó!
Xung kích hung hãn tuyệt luân như thế mà nếu không được tận mắt nhìn thấy, A Đức Lý An (Adrian) không tin có ai đủ bản lĩnh chống lại, tối thiểu là trình độ dưới thánh giai chắc chắn vô pháp chống lại. Đối diện với Yến Đồ thì phương pháp duy nhất đó là tạm lánh mũi nhọn, từ từ diệt nó, tiêu hao thể lực và chân lực đối phương...
Thế nhưng Đường Thiên ngăn trở được rồi!
Mỗi một chiêu không hề hoa xảo mà tiếp được rồi.
Hai bàn tay phảng phất như có ma lực, tại thế đại lực trầm công kích cuồng bạo trước mặt mà chẳng lùi bước.
Cái đứa chết tiệt này... Vậy mà lại chẳng có chút úy kỵ...
Gương mặt Đường Thiên không chút ba động, Yến Đồ cuồng bạo với hung ác độc địa, không làm cho trong ánh mắt hắn có chút gợn sóng. Hắn chuyên chú trơ khấc tựa như nham thạch. Kình khí bén nhọn xẹt qua gương mặt hắn làm rơi rớt mấy khỏa huyết châu nhưng hắn tựa như không có cảm giác. Khí lưu gấp gáp thổi qua lông mi hắn mà hắn không chút động đậy.
Trong mắt hắn, chỉ còn lại có từng đạo chân lực mang màu nâu.
Hắn chẳng chút sợ hãi!
Bởi vì thắng lợi của một trận chiến này, là muốn dành cho mụ mụ. Bạn đang xem truyện được , ngươi cảm thấy ngây thơ ấu trĩ, vừa đúng là ta lấy làm tín niệm.
Đường Thiên giống như một mũi nộ tiễn, một đầu xông vào trong cơn lốc cuồng bạo.
Thời gian phảng phất như dừng lại.
Đường Thiên tấn công, ánh mắt hắn, không chút động đậy như sắt thép vậy, khí lưu nhỏ vụn sắc bén bao vây lấy hắn, trên thân hắn tuôn ra vô số tiên huyết, nhưng không làm cho hắn có chút động dung.
Ta... Dù là, dù là như thế nào, cũng phải thắng lợi!
Đang bay lượn bên trong khí lưu như đao, vô số tiên huyết tuôn ra, hai tay Đường Thiên xoè ra mềm mại, mười ngón mở ra, giống như dây leo đầu mùa xuân, khí tức sinh mệnh sung mãn.
Chúng nó đột nhiên biến mất trong không trung.
Phốc!
Một cánh tay văng ra xa, mang theo chói mắt quang mang rồi bùng lên hỏa diễm đáng sợ.
Yến Đồ đứng sững lại, tỏ ra không thể tin nổi, cánh tay phải của y biến mất rồi, một vết thương đáng sợ chỗ vai, tiên huyết b*n r*.
"Không!"
Yến Đồ rống giận không cam lòng cực kỳ tê tâm liệt phế quanh quẩn trong không trung. Lửa giận, tuyệt vọng, sợ hãi hỗn tạp lại với nhau, chân lực trong cơ thể không khống chế được nhập thẳng vào trái tim. Yến Đồ đang quàng quạc rống giận đột nhiên ngừng lại, y bỗng dưng mở to hai mắt, phốc, phun ra một ngụm máu tươi, ngửa mặt lên đổ xuống.
Đường Thiên bay xuống dưới đất, tiên huyết trên y phục từ từ thấm ra.
Hắn nhìn chằm chằm vào thi thể Yến Đồ trên mặt đất, khí tức Yến Đồ đã tuyệt.
Các vết thương chằng chịt cũng cứng rắn giống như khuôn mặt cứng như sắt thép bắt đầu hòa tan từng điểm.
Mụ mụ, ta thắng rồi... Người thấy được không... Ta rất lợi hại rồi nha...
Mụ mụ, ta rất nhớ người...
Rất nhớ rất nhớ...
Nước mắt tràn mi ra, dọc theo gương mặt, qua các vết thương, lẫn cả tiên huyết rơi lạch cạch lạch cạch xuống mặt đất dưới chân thiếu niên, làm ướt cả bụi bặm.
Thiếu niên kêu gào khóc lớn!
💬 Bình luận chương