* từ « thiên ».
Như thế thì từ thời hồng hoang tới nay có vô vàn thiên tài nhưng liệu được bao nhiêu kẻ thực sự thoát khỏi tính toán của thiên ? Có chăng cũng chỉ là do bản thân tự cho mình là nghịch thiên mà thôi. Muốn nghịch thiên thì phải thoát ly hoàn toàn cái ban đầu mà « thiên » tạo ra như thân thể, tâm trí, linh hồn… Phải thật sự sáng tạo ra những thứ mà trước nay chưa hề có mới đủ tư cách xưng là nghịch thiên. Ai làm được ? Một câu hỏi thật sự khó tìm câu trả lời.
Tu giả khi tu luyện có kẻ nào dám bỏ qua thân thể, linh hồn, nguyên anh vì điều đó tương đương với việc vẫn lạc. Không dám phá cái cũ lập cái mới, vậy thì dựa vào cái gì mà ngông cuồng tự đại tự xưng ta đây nghịch thiên ?
Không phải là nghịch thiên, vậy thì nhân, phật, đạo, ma, yêu đang tu cái gì ? Chính cũng tốt, tà cũng hay tất cả đều truy cầu sức mạnh, trường sinh. Dù theo con đường nào thì cũng không ra khỏi một chữ « tâm ». Vì khi « tâm tĩnh » thì « tuệ tinh », « tuệ tinh » thì sinh ra « ý », « ý » chuyển thành « niệm », mà « niệm » lại biến hóa khôn cùng, tạo ra sức mạnh không thể đo lường.
Cái mà trước giờ gọi là tu luyện không phải là nghịch thiên mà là đột phá giới hạn bản thân, truy cầu vô lượng sức mạnh để thỏa mãn h*m m**n về quyền lực,trường sinh.
Khi thỏa mãn thì tâm không còn vướng bận, đó là « tâm tĩnh ». thỏa mãn thì không còn h*m m**n, không h*m m**n là « vô cầu ». Vậy thì « vô cầu » tạo nên « tâm tĩnh ».
Đốn ngộ cũng được, trầm mê cũng được, bằng lòng với thực tại là tốt nhất khi đó tâm sẽ tiến thêm một bước nữa.
« Nhân » tu thành « tiên nhân ». « Tiên nhân » cũng có một chữ « nhân », vậy « nhân » là gốc của « tiên nhân ». Bỏ gốc để đi tìm cái xa xôi ? Nguyên thủy nhất, cơ bản nhất chính là tốt nhất, phàm mê là tốt nhất !
Sau khi suy nghĩ những điều trên thì cũng vá xong cái quần. Chiều nay có cái để mặc rồi.
💬 Bình luận chương