"Chủ gia tộc, xảy ra chuyện lớn rồi.
Tập đoàn Tôn Thị đã bị niêm phong, giám đốc tài chính cũng bị dẫn đi, hơn nữa tỏ ý nói công ty làm sổ sách giả".
"Không chỉ như vậy, còn có Truyền thông Tôn Thị cũng bị niêm phong điều tra, vụ xâm phạm gia tộc mình?
Không thể!
Chuyện này hoàn toàn không thể!
"Ông chủ Tôn, rất xin lỗi! Vợ tôi sắp sinh con rồi, tôi phải nhanh chóng đến bệnh viện xem sao".
Một ông chủ tầm bảy mươi tuổi bỗng nói.
Lão ta nói xong cũng không chờ Tôn Húc đáp lại đã quay người bỏ đi.
"Ông chủ Lâm, thật sự rất xin lỗi, tôi chợt nhớ ra hôm nay là lễ cưới của bố của cháu trai của ông nội con trai tôi, tôi phải mau đến đó cho kịp dự lễ cưới đây".
Lại có một người rời đi.
"Ông chủ Tống, hình như tôi ăn phải thứ gì ôi thiêu nên đau bụng quá, tôi phải đến bệnh viện làm phẫu thuật thôi".
Chẳng mấy chốc sảnh tiệc lúc nãy còn vô cùng nhộn nhịp mà bây giờ toàn bộ đám nhà giàu đều tìm đủ lý do chạy mất dạng.
Không tới năm phút, hơn trăm người trong sảnh tiệc đều chạy đi hết, chỉ còn sót lại người của ba gia tộc lớn.
"Ông chủ Lâm, ông chủ Tống, bây giờ chúng ta nên làm gì? Cũng không thể ngồi đây chờ chết chứ?"
Tôn Húc bỗng cắn răng nói: "Theo sự hiểu biết của tôi với Dương Thanh, chắc chắn cậu ta sẽ không dễ dàng bỏ qua chúng ta đâu".
"Nói không chừng, lúc này cậu ta đang trên đường đến khách sạn Đế Đô rồi".
"Nếu chúng ta còn không nghĩ được đối sách e là sẽ mất mạng ở nơi này".
"Để bảo đảm an toàn, chúng ta lập tức dẫn theo cao thủ mạnh nhất của gia tộc cùng rời đi với chúng ta!"
Nghe vậy Lâm Thiên Trạch và Tôn Húc đều vui mừng, vừa đi ra ngoài vừa bắt đầu gọi điện thoại sắp xếp.
Nhưng lúc bọn họ vừa ra đến bên ngoài khách sạn đã thấy trước cửa khách sạn đông nghịt người.
- .
💬 Bình luận chương