*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nghe Mã Siêu nói vậy, Bạch Tuấn Hào chỉ cảm thấy cổ họng tanh nồng, bỗng phụt máu.
Anh ta bị tức đến phụt máu.
Anh ta ngậm thìa vàng lớn lên, trước giờ đều là anh ta giẫm lên người khác, dọa dẫm người khác.
Nhưng hôm nay anh ta lại bị một kẻ vô danh đồng trang lứa giẫm đạp dưới chân, còn bắt anh ta phải bồi thường một tỷ.
Tiếp tục cho tập đoàn các người, được chưa?”
Rốt cuộc tinh thần của Bạch Tuấn Hào cũng sụp đổ.
Đến cả hai gã vệ sĩ mạnh nhất bên người đều bị đánh bại, vẫn đang nằm lăn lóc ngoài cửa tập đoàn không dậy nổi, anh ta có thể làm gì được?
Dương Thanh gật đầu: “Sau này chúng ta không cần cố gắng trốn tránh, cũng không phải cố ý làm gì.
Tất cả cứ để thuận theo tự nhiên đi”.
Nhớ quay lại web t ruyện T amlinh nha!
“Hoàng tộc hay Vương tộc cũng như nhau, bọn họ không trêu chọc chúng ta thì thôi.
Nhưng nếu muốn đè đầu cưỡi cổ chúng ta, dù là chủ của Hoàng tộc tới chúng ta cũng không sợ”.
Đây chính là thái độ hiện giờ của Dương Thanh.
Nếu anh thực sự nhúng tay vào chuyện của Hoàng tộc và Vương tộc, e là sẽ liên lụy tới người bên cạnh.
“Em thấy anh có thể cân nhắc đề nghị của ông chủ Vũ Văn.
Một khi Đế Thôn bị người ta chiếm được, rất có thể sẽ gây ra ảnh hưởng rất lớn”.
Mã Siêu bỗng nhiên nói.

Đám cưới của Mã Siêu và Ngải Lâm là chuyện anh mong đợi nhất trong khoảng thời gian này.
Nhưng bọn họ không hề hay biết, trong đám cưới ấy sẽ xảy ra biến cố lớn đến mức nào.
- .
💬 Bình luận chương