* hóa trong kiếp nạn đầu tiên trên Trái Đất.
“Chẳng trách anh lại có thể nghịch thiên như thế” Ngọc Mỹ lẩm bẩm.
Giang Cung Tuấn thật quá nghịch thiên rồi.
Trước đây khi xuất hiện ở Cổ tộc anh vẫn còn rất yếu, nhưng không lâu sau anh đã có thể đỡ được ba chiều của Tư Đồ Lang, và cũng không lâu sau đó, cho dù là bị Xung Phan Bá toàn lực ra tay nhưng cũng không thể làm cho anh bị thương.
Tốc độ tu luyện này quả thực là quá nghịch thiên rồi.
Cho dù cô ta là Bậc đại thần thông, thiên phú rất mạnh cũng không so được với anh.
Giang Cung Tuấn đơn giản chỉ muốn khoe khoang một chút, sau đó không muốn nói gì nhiều nữa, anh xoay người đi về phía chân núi.
“Giang Cung Tuấn” Giọng nói của Xung Phan Bá truyền tới từ phía sau.
“Sao?”
Giang Cung Tuấn xoay người nhìn anh ta, hỏi: “Sao thế?”
Xung Phan Bá hít sâu một hơi rồi nói: “Cậu có thể đưa tôi đến Trái Đất không?”
“Anh cũng muốn đi à?”
“Muốn” Xung Phan Bá nghiêm túc gật đầu.
Anh ta là Bậc đại thần thông, nhưng người sinh ra anh ta lại là người rất tầm thường.
Anh ta chỉ là đứa con được sinh ra bởi một nhà quý tộc nọ với người vợ bé của một đất nước trong Giới Sơ Khai, mẹ anh ta bị g**t ch*t ngay khi anh ta vừa mới chào đời, anh ta rời khỏi gia tộc, tự mình tu luyện, anh ta chịu đựng mọi khó khăn gian khổ chính là để cho một ngày nào đó sẽ có thể vùng lên.
Cho đến khi gia nhập Minh Lam Tông.
Anh ta cho rằng cuộc đời của chính mình sẽ đi l*n đ*nh phong.
Nhưng lại không nghĩ đến Minh Lam Tông hiện nay lại biến thành như vậy.
Bây giờ, Minh Lam Tông không thể đợi nữa rồi.
Anh ta là Bậc đại thần thông, là con cưng của thời đại này, là người sinh ra vì thời đại này, anh ta phải đến Trái Đất để cướp lấy tạo hóa, làm cho thực lực của chính mình lên cao hơn nữa.
“Đương nhiên là có thể”
Giang Cung Tuấn gật đầu, anh nhìn những người khác và nói: “Mọi người muốn đến Trái Đất, tôi đều có thể đưa mọi người đi, thực ra, không cần tôi đưa đi, mọi người vẫn có thể xuyên qua phong ấn, bởi vì sự xuất hiện của tạo hóa trên Trái Đất đã làm xuất hiện sự buông lỏng của phong ấn, chỉ cần chưa đến một trăm tuổi và thực lực không quá mạnh thì đều có thể dễ dàng xuyên qua Trái Đất.”
“Đến Trái Đất không?”
“Hay là thời đi, với thực lực của tôi mà đi đến Trái Đất cũng không có cách nào để có được tạo hóa”
“Những tạo hóa này thuộc về thiên tài đích thực, không liên quan gì đến tôi.”
“Tôi cũng không đi nữa.”
Không ít người bắt đầu bàn tán.
Họ đều không muốn đến trái đất.
Bởi vì đối với họ mà nói, có đi đến trái đất cũng không cách nào giành được tạo hóa.
Giang Tung Tuấn cũng không nói nhiều nữa.
Anh đã nói với những người này muốn đi đâu đã không còn liên quan gì đến anh nữa rồi.
Anh rời khỏi nơi này, rất nhưng đã về đến thành phố Tiên Phủ.
Sau đó Giang Cung Tuấn kiên nhẫn chờ đợi trong Tiên Phủ, đồng thời anh cũng giám sát ngoại giới một cách kĩ càng.
Trong nháy mắt, lại một tháng nữa trôi qua.
Anh cảm thấy ngoại giới không có dấu vết của các thành viên trong Ma tộc, lúc này anh mới rời khỏi Tiên phủ.
Khi xuất hiện lần nữa thì chúng đã trở thành một đống đổ nát rồi.
💬 Bình luận chương