Chương 177: Yêu cầu của Nhiếp Ngôn.
Một bữa tiệc mừng thọ đã trở thành bữa tiệc của riêng mình Đường Sở Vi.
Bây giờ cho dù có là ông cụ Hà cũng không bảng Đường Sở Vi.
“Aaaa…”
Cả nhà đang ăn cơm thì Hà Công Mạnh nhận được một cuộc điện thoại, sau đó anh ta mạnh mẽ đứng dậy hét lên một tiếng.
Bà cụ Hà bất mãn nói: “Hét hét cái gì?”
“Không phải, bà nội ơi cháu vừa nhận được điện thoại, ha ha cháu được thăng chức rồi, và được điều tới Quân Khu.”
“Cái gì cơ?”
“Thăng chức á?”
Cả nhà ai nấy cũng kinh ngạc.
Sau khi hoảng hốt một lúc thì tất cả mọi người đều nhìn về phía Đường Sở Vì.
Đường Sở Vi cũng có chút nghi hoặc, nhưng cũng kịp thời giải thích luôn: “Nhìn tôi làm gì, chuyện này không liên quan gì tới tôi.”
“Công Mạnh, điêu đi Quân Khu làm chức vụ gì á?”
“Đúng vậy, anh Công Mạnh, anh đừng giấu nữa,mau nói đi, là chức gì á?”
Hà Công Mạnh nói: “Con cũng không biết nữa, người ta chỉ gọi điện tới thông báo cho con phải tới Quân Khu báo danh”
“Vậy còn sững sờ ở đó làm gì nữa, mau đi đi á”
“Vâng.”
Hà Công Mạnh ngay cả cơm cũng không thèm ăn liền đứng dậy rời đi.
Còn người nhà họ Hà ở lại tiếp tục ăn cơm và nói chuyện với nhau.
Trải qua mấy chuyện ngày hôm nay thì địa vị của Đường Sở Vi ở nhà họ Hà được nâng lên rất nhiều, cô trở thành đối tượng để tất cả mọi người nịnh bợ.
Vốn dĩ Đường Sở Vi dự định buổi chiêu sẽ về, nhưng mà người nhà họ Hà không ngừng níu giữ cho nên Hà Diệp Mai quyết định sẽ ở lại đây một tối.
Cho nên Đường Sở Vi cũng chỉ có thể thuận theo ý của Hà Diệp Mai.
Sau khi ăn cơm trưa xong Đường Sở Vi về phòng nghỉ ngơi.
Cô một mực ở yên trong phòng ngủ nghĩ ngợi vê chuyện của nhà họ Hứa.
Cô căn bản không hề quen biết Nhiếp Ngôn, nhưng mà cô đã đồng ý với Hứa Tùng sẽ xin Nhiếp Ngôn bỏ qua cho nhà họ Hứa rồi.
Bây giờ không quen biết Nhiếp Ngôn, cô cũng cảm thấy rất là phiên não.
“Vợ sao thế, không vui chuyện gì à?” Giang Cung Tuấn bước tới ngồi bên cạnh cô.
“Em…
Trên mặt của Đường Sở Vi mang theo chút khó xử, cô nói: “Em không quen biết đại tá Nhiếp, nhưng mà em đã đồng ý với Hứa Tùng rồi, bây giờ em phải làm sao đây?”
Giang Cung Tuấn cười nói: “Thì ra là vì chuyện này, anh luôn luôn cảm giác như có người đang âm thầm đi theo chúng ta”
“Hả?”
Đường Sở Vi thất thanh kêu lên một tiếng: “Có người như anh đoán không nhầm thì là do cậu Giang thân bí kia sai người bảo vệ em. Mà có lẽ cậu Giang thần bí kia có khả năng là Hắc Long Nam Cương. Cho nên em yên tâm đi, bây giờ có lẽ đại tá Nhiếp đã biết chuyện em đồng ý bỏ qua cho nhà họ Hứa rồi”
“Hả?”
Đường Sở Vi nhìn Giang Cung Tuấn và hỏi: “Sao anh lại biết?”
Giang Cung Tuấn nói: “Chẳng nhẽ em đã quên chuyện anh từng là quân của Nam Cương à, với lại anh cũng đã gặp qua Đại tướng rồi cũng biết Đại tướng họ Giang mà. Anh có thể cảm nhận được rằng có ai đó đang như có được dẫn người nhà theo vậy thì dành cơ hội này cho mấy đứa trẻ tuổi để bọn chúng được mở mang tầm mắt vậy”
Cả gia đình túm tụm lại với nhau bàn bạc xem ai đi xem buổi lễ thuyết giảng.
Còn Giang Cung Tuấn bước ra khỏi phòng đi tới sân sau của nhà họ Hà.
Anh chỉ tùy tiện nói một câu bảo Nhiếp Ngôn tìm cơ hội nâng đỡ cho Hà Công Mạnh thôi, ai mà ngờ được Nhiếp Ngôn lại sắp xếp Hà Công Mạnh là người bên cạnh mình, chuyện này quá khoa trương rồi.
Sau khi anh đi ra ngoài liền gọi điện thoại cho Hoắc Đổng nói rằng muốn lấy số điện thoại của Nhiếp Ngôn.
Hoắc Đổng đưa số điện thoại di động của Nhiếp Ngôn cho Giang Cung Tuấn, sau đó lập tức gọi điện thoại cho Nhiếp Ngôn nhắc nhở ông ta rằng mình đã đưa số điện thoại của ông ta cho Giang Cung Tuấn, và nói cho ông ta biết số điện thoại của Giang Cung Tuấn phòng trường hợp ông ta lại từ chối cuộc gọi.
Nhiếp Ngôn liền lập tức gật đầu.
Sau khi tắt điện thoại, gương mặt ông ta tràn đầy vẻ nghỉ hoặc: “Đại tướng muốn số điện thoại của mình làm gì chứ, chẳng nhẽ mình làm sai chuyện gì sao?”
Khi ông ta vẫn còn đang suy nghĩ thì chuông điện thoại vang lên.
Chính là Giang Cung Tuấn.
Ông ta liền lập tức nghe máy, giọng nói cung kính: “Đại, đại tướng…”
Giang Cung Tuấn bất mãn trách móc: “Nhiếp Ngôn ông đang bày trò gì vậy? Tôi bảo ông để ý tới Hà Công Mạnh một chút mà ông lại trực tiếp sắp xếp anh ta ở bên cạnh mình, làm chuyện gì cũng phải từng bước một chứ chẳng nhẽ ông không biết đạo lý này?”
“Đại tướng, tôi…”
“Lập tức hủy bỏ cho tôi, tôi ghét nhất là chuyện lợi dụng mối quan hệ quen biết, tôi bảo ông để ý tới anh ta một chút chứ không bảo ông giúp anh ta thăng tiến”
“Vâng, vâng, đại tướng nói phải.”
Nhiếp Ngôn liền lập tức gật đầu.
Giang Cung Tuấn dạy bảo ông ta một hồi còn Nhiếp Ngôn rất ngoan ngoãn lắng nghe.
Cuối cùng ông ta cầu xin: “Đại, đại tướng, nếu như Đại tướng đang ở Hồng Bắc rồi vậy thì ngày mai anh có thể tới quân khu một chuyến để giảng đạo cho mấy người trẻ tuổi được không? Tôi tin rằng mọi người biết tin anh tới thì chắc chắn sẽ rất vui mừng và sẽ coi đó là niềm tự hào nhất trong cuộc đời họ.”
Nhiếp Ngôn đã biết chuyện Giang Cung Tuấn chính là người hướng dẫn chính trong khóa huấn luyện đặc biệt cho nên ông ta mới to gan đưa ra thỉnh cầu này. Nếu không bình thường có cho ông ta một trăm lá gan ông ta cũng không dám nói.
“Chuyện này…”
Giang Cung Tuấn có chút khó xử.
Nếu như anh xuất hiện thì thân phận của anh sẽ bị lộ bởi vì ngày mai sẽ có người nhà họ Hà đi xem nữa.
“Đại tướng, tôi cầu xin anh đấy. Anh là vị thần của các vị vua, là niềm tin của quân nhân, là.. “
“Được rồi, tôi đồng ý với ông, nhưng mà hủy bỏ chuyện người thân được đi tới tham dự cho tôi: “Vâng, tôi lập tức sắp xếp.” Nhiếp Ngôn vui mừng.
Giang Cung Tuấn sau khi tắt điện thoại liền sờ mũi mình một chút và cười lẩm bẩm: “Là vị thần trong các vị vua, là niềm tin của quân nhân…”
Người khác chỉ biết các câu chuyện của anh, biết anh là một huyền thoại, nhưng không ai biết mười mấy năm qua anh phải bỏ ra bao nhiêu thứ.
💬 Bình luận chương