1 giờ rưỡi chiều, cục dân chính mở cửa.
Lâm Bạch Du lại lên mạng tra, sầu não nói: “Mình có phải đến nhầm chỗ rồi không, phải về quê mới được?”Tuỳ Khâm buồn cười: “Không cần, hộ khẩu của anh đang ở đây.
”Lâm Bạch Du không hề chú ý đến, ngạc nhiên không thôi, anh kéo cô đi vào trong, có những cặp đôi đến đúng giờ như họ, nhưng đều lớn hơn họ.
Không ai biết họ vẫn đang đi học.
Lâm Bạch Du và Tuỳ Khâm nộp 9 tệ.
Cô sầu não: “Sao em nhớ là không cần tiền mà?”Tuỳ Khâm suy nghĩ: “Có lẽ là hai năm nữa thay đổi.
”Họ kiếp trước không bao giờ anh giữ.
”Lâm Bạch Du: “! ”Tuỳ Khâm nhìn cô không nói chuyện, rồi lại nhẹ cong môi: “Tinh Tinh.
”Lâm Bạch Du: “Hửm?”Hơi thở của Tuỳ Khâm rất gần cô, giọng nói trầm thấp: “Đổi cách xưng hô đi.
”Anh không đợi được nữa.
Lâm Bạch Du ngay lập tức hiểu ý anh, nhưng không chiều ý anh: “Không đổi.
”Tuỳ Khâm nhìn cô, kiên trì: “Gọi là chồng.
”“Ngài Tuỳ.
” Lâm Bạch Du nhìn đối mắt với anh, nhìn thấy vì sao trong mắt anh, nhẹ giọng: “Chồng?”Tuỳ Khâm hôn cô.
Sau đó buông cô ra, nói: “Ngài [1] cũng rất được.
”[1] Nguyên văn là “Tiên sinh”, đây cũng là một cách gọi chồng.
Có những cách gọi, vừa nghe đã thấy giống sẽ bên nhau trọn đời.
-Chuyện Lâm Bạch Du âm thầm nhận giấy chứng nhận, cô không nói với ai trong kí túc.
Người đầu tiên phải thông báo đương nhiên là mẹ, Liễu Phương không bất ngờ chút nào, nếu không phải hai năm trước Tuỳ Khâm còn nhỏ, e rằng đã kéo cô đến cục dân chính rồi.
Phương Vân Kỳ vừa hay tin, đã ngạc nhiên nhắn đầy trong nhóm.
Phương Vân Kỳ: [Lì xì Wechat]Phương Vân Kỳ: [Tiền góp.
]Phương Vân Kỳ: [Kẹo mừng của tao đâu?]Phương Vân Kỳ: [Còn rượu mừng nữa!]Phương Vân Kỳ: [Tao muốn làm phù rể.
]Tề Thống: [+1]Tuỳ Khâm chỉ đáp vài chữ: [Mày đến đây.
]Phương Vân Kỳ đến Kinh đại thật, vì một suất kẹo mừng, may mà Tuỳ Khâm cũng không lừa cậu, đưa cho cậu một nắm kẹo thật.
Cậu về trường rồi mới tỉnh ngộ.
“Sao tao giống lũ học sinh trường mẫu giáo thế, bị thầy Tuỳ sai sử quay mòng mòng!”-Những ngày tháng sau khi nhận giấy chứng nhận với Tuỳ Khâm, dường như không khác gì so với lúc trước.
Ngoài trừ đến đêm, Tuỳ Khâm thích bảo cô gọi là chồng.
Sau khi vào năm 4, như tất cả học sinh, Lâm Bạch Du bắt đầu đến bệnh viện thực tập, ở bệnh viện trực thuộc Kinh đại.
Gần cuối thu, Lâm Bạch Du phát hiện, khoai lang nướng ngoài cổng bệnh viện rất ngon, không biết có phải cộng với địa điểm không, cô luôn cảm thấy khoa ngoài đường không ngon bằng ở đây.
Cô chụp ảnh gửi vào nhóm: [Các cậu có thời gian đến đây ăn thử.
][Có phải khoai lang nướng ở cổng bệnh viện nào cũng rất ngọt không.
]Tề Thống: [Được.
]Phương Vân Kỳ cũng đang thực tập, cậu dành thời gian mở ảnh, dường như quay lại ngày trước cậu mua khoai lang nướng bên ngoài bệnh viện cho Tần Bắc Bắc.
Tần Bắc Bắc lừa cậu nói không ngọt.
Cậu trả lời: [Không phải, có chỗ không ngọt.
]Lâm Bạch Du không rõ nội tình, cũng tưởng cậu đang nói linh tinh.
Tuỳ Khâm cũng kết thúc ngành học đại học trước một năm, đang bận việc, Lâm Bạch Du xem không hiểu, chỉ biết là rất uyên thâm.
Hai người chỉ có thể gặp nhau lúc về nhà buổi tối.
Thỉnh thoảng, Lâm Bạch Du sẽ hỏi: “Anh trông còn bận hơn em, không có thời gian thư giãn à? Không có hoạt động thư giãn à?”Tuỳ Khâm trả lời: “Có.
”Anh chuyển chủ đề hỏi: “Đã nghe nói đặt tên cho vì sao chưa?”Lâm Bạch Du dĩ nhiên là biết, dù sao bạn trai kiêm chồng là sinh viên khoa thiên văn, cô cũng tra một vài tin tức.
“Em nghe nói có thể mua quyền đặt tên cho hành tinh nhỏ.
”Tuỳ Khâm cười nhẹ: “Đặt tên cho hành tinh và hằng tinh có trình tự xét duyệt nghiêm ngặt, phải thông qua tổ chức quốc tế đồng ý, được thế giới công nhận, sao có thể mua được dễ dàng.
”“Quyền đặt tên thật sự thuộc về người phát hiện ra nó, do người phát hiện đề nghị, sau khi qua xét duyệt, mới công bố lâu dài.
”“Một hành tinh nhỏ sau khi được quan sát nhiều lần, có thể nhận được số hiệu mãi mãi, quyền phát hiện và quyền đặt tên thuộc về cùng một người.
”Lâm Bạch Du tò mò: “Vậy bình thường đặt tên gì?”Tuỳ Khâm nói: “Khi trước là thần thoại, bây giờ đa phần là nhân vật, địa điểm kỉ niệm, hoặc là một vài chuyện, ví dụ như sao Viên Long Bình, sao Tiền Học Sâm.
”“Có thể dùng chính tên người phát hiện không?”“Không được.
”“Có trùng tên không?”“Không.
”“Người bình thường có cơ hội không?”“Có, rất nhỏ.
”Lâm Bạch Du không nghĩ nữa, cách mình quá xa vời, quay lại chủ đề ban đầu: “Anh vẫn chưa nói hoạt động thư giãn của anh là gì mà.
”Tuỳ Khâm cho câu trả lời.
“Quan sát vì sao.
”Lâm Bạch Du luôn cho rằng câu này là lời tình tứ liên quan đến cả hai.
Đến khi trước tết Nguyên đán.
Ngày này, thầy cô vừa giảng xong bài, Phương Diệu kéo Lâm Bạch Du đi vào canteen: “Đói chết mất thôi, chúng ta mau đi, các cậu cũng mau mau.
”“Tô Trừng Trừng, sao cậu chậm thế hả!”Tô Trừng Trừng cầm điện thoại: “Đài thiên văn trường mình lên hotsearch rồi!”Phương Diệu không quan tâm: “Lên thì lên, trường mình cũng đâu phải lần đầu lên đâu, tháng trước mới lên xong, ăn cơm vẫn quan trọng hơn.
”“Không giống! Lần này là tin tức quốc thế!” Tô Trừng Trừng vô cùng kích động, nắm lấy Lâm Bạch Du: “Không ngờ nhân vật trên tin tức lại ở trước mắt tớ!”Cô ấy giơ màn hình điện thoại trước mặt Lâm Bạch Du.
Đài thiên văn công bố một hành tinh mới, được người phát hiện nó đặt tên là “vì sao Lâm Bạch Du”, được ghi nhận mãi mãi trong lịch sử thiên văn.
“Các cậu đoán, người phát hiện nó là ai?”“Là Tuỳ Khâm à!”“Lâm Bạch Du, bạn trai cậu tìm một ngôi sao, đặt tên bằng tên của cậu.
”**“Trong vũ trụ có hàng vạn hàng tỉ ngôi sao, chỉ có em là ngôi sao độc nhất vô nhị của anh.
”.
💬 Bình luận chương