Cô bị phát hiện rồi
Sáng hôm sau, Lâm Bạch Du vẽ xong nét cuối cùng.
Trong khu vực còn có 7-80 người, gần trưa, không ít người đã nộp tranh, Lâm Bạch Du dứt nét vẽ cuối cùng, cũng giơ tay.
Cánh phóng viên truyền thông đã đợi cô từ lâu.
Không vì lí do khác, bọn họ đã chú ý đến tuyển thủ trông rất ngoan ngoãn này ngay từ vòng thi trước, chỉ có điều lần trước chưa phỏng vấn được.
Dẫu cuối cùng có lọt được vào vòng thi cuối cùng không, chỉ cần chiếu cảnh quay Lâm Bạch Du ra, thì sẽ không có chuyện không có người xem.
Bởi vì trong giấc mơ đã tham gia rất nhiều chương trình, nên Lâm Bạch Du không hề lạ lẫm với máy quay, trái lại có chút chống cự.
Mỗi lần ghi hình, đều có nghĩa cô lại phải bắt đầu khóc, lại phải bắt đầu giành được đồng tình dưới sự khống chế của nhà “bác cả”.
Còn ở hiện thực, cô vô cùng tự tin.
Lâm Bạch Du trả lời vài câu hỏi, khuôn mặt xinh đẹp mỉm cười, trong lòng thì đã bay ra bên ngoài khu vực thi từ lâu.
Bởi vì không lâu nữa, cô sẽ có thể thấy Tùy Khâm.
Trương Dương thấy cô đi ra, thở phào một hơi: “Đợi Lý Văn ra, chúng ta đi ăn nhé, em muốn nghỉ trưa xong rồi về, hay ăn xong thì về luôn?”
Lâm Bạch Du nói: “Em hẹn bạn rồi ạ, buổi chiều đi cung thiên văn chơi, mọi người cứ về trước đi ạ.”
Trương Dương chau mày: “Một mình em có được không?”
Thầy ấy không yên tâm một học sinh cấp 3 đi vượt thành phố để về nhà.
Lâm Bạch Du: “Em đã thành niên rồi, chuyện này chắc chắn là được ạ.”
Trương Dương do dự: “Đi cung thiên văn chắc cũng không lâu, không thì thầy hỏi Lý Văn xem, đến lúc chiều tối về cũng được.”
Lâm Bạch Du không muốn phiền hà, như vậy cô sẽ không thoải mái, người khác cũng không thoải mái, lúc đi chơi còn phải nhớ đến thầy giáo đang đợi mình ở bên ngoài.
“Thầy ơi, thầy yên tâm đi ạ, em biết gọi xe mà, em và bạn ấy đều là người đã thành niên, em có mồm, không biết có thể hỏi nhân viên mà.”
Cô thuyết phục Trương Dương mãi, cuối cùng thầy ấy đồng ý, nhưng, thầy ấy yêu cầu phải báo bình an mọi lúc mọi nơi, và còn phải xác định bạn của cô nữa.
Không thể để ai cũng đưa học sinh mình đi được, ngộ nhỡ cô bé đến gặp bạn qua mạng gì đó, bạn qua mạng có lòng dạ xấu xa!
Lâm Bạch Du còn không biết trong lòng thầy ấy nghĩ nhiều như thế.
Cô thấy Lương Vinh đi ra, lần trước triệu tập cô vẫn nhớ cậu ấy, quen biết xã giao, mỉm cười cho qua.
Nửa tiếng sau, Lý Văn mới đi ra, anh ta mệt mỏi hơn nhiều so với hôm trước, có thể thấy đã dùng nhiều tâm huyết cho vòng thi hôm nay.
Buổi trưa bọn họ ăn ở nhà hàng gần đó.
Lâm Bạch Du gửi tin nhắn cho Tùy Khâm: [Cậu đến chưa?]
Tùy Khâm đứng ở đầu đường vừa xa lạ vừa thân quen, cúi đầu trả lời: [Đến rồi.]
Lâm Bạch Du: [Ăn chưa?]
Hai giây sau.
Q: [Ừm.]
Q: [Địa chỉ.]
Lâm Bạch Du để Tùy Khâm biết.
Lâm Bạch Du mở lại Wechat, đổi ảnh đại diện Wechat của mình thành hình tinh vân Trái Tim, trở về màn hình chính.
Lướt xuống, có thể nhìn thấy Tùy Khâm.
Wechat của Lâm Bạch Du có khung trò chuyện của mình, đôi lúc sẽ tự nói chuyện với mình, ghim lại để dùng như nơi ghi chú.
Trong vũ trụ, hai tinh vân này cách nhau 300 năm ánh sáng.
Còn bây giờ, ảnh đại diện của cô và Tùy Khâm, cách khung trò chuyện của Liễu Phương và Trương Dương, chỉ có hai người, gần trong gang tấc.
Bức ảnh đại diện tương tự, ẩn giấu tâm tư của thiếu nữ.
Đầu Lâm Bạch Du hơi dựa vào cửa sổ kính, ánh mắt chớp nhanh hai cái, đầu ngón tay ấn nhẹ vài phát, đổi về ảnh đại diện ban đầu.
Cô đang định thoát Wechat, khung trò chuyện của “Q” đang ở vị trí thứ 3 bỗng vọt lên đầu tiên.
Ngón tay của Lâm Bạch Du như thể bị phỏng, nhìn chằm chằm vào số 1 màu đỏ phía trên ảnh đại diện của Tùy Khâm, và cả câu trong khung trò chuyện, bầu không khí hơi chát lên.
Q: [?]
Chỉ là một dấu hỏi chấm, Lâm Bạch Du đã biết, cô bị phát hiện rồi.
Bị Tùy Khâm nhìn thấy rồi.
——————
Ngoài lề:
- “Cả vũ trụ đang rực sáng vì cậu” lấy từ tiểu thuyết “Tam thể” của Lưu Từ Hân: “Ba ngày sau, cũng là ngày 14, từ lúc 1 giờ sáng đến 5 giờ sáng, cả thế giới sẽ rực sáng vì cậu.”
- “Tất cả linh hồn đều có nơi thuộc về, vũ trụ cũng không ngoại lệ.” Lấy từ trên mạng.
- oOo
💬 Bình luận chương