*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 24
Đánh nhau giỏi? Thì sao.
Nhưng mà tự dưng Triệu Duật Hành lại nói vậy làm gì, chẳng lẽ là đang ngầm ám chỉ rằng sau khi kết hôn hắn sẽ có khuynh hướng bạo lực gia đình?
Thẩm Thư Dịch vốn định gõ một câu mỉa mai đầy mùi âm dương quái khí vào khung chat để gửi đi. Thế nhưng lần này cậu lại ngoan ngoãn xóa sạch sành sanh, rồi vội vàng sao?”
Giảng viên: “Mức độ kinh dị đó tương đương với việc chúng ta bị lực hấp dẫn của sao Mộc tóm gọn rồi rắc một cái, vỡ làm đôi trong dự án Lưu lạc địa cầu đấy.”
“…”
Triệu Duật Hành day day thái dương, đẩy giảng viên ra: “Anh say thật rồi. Với lại, tránh xa em ra một chút.”
“Khà khà.” Giảng viên nháy mắt ra vẻ bí hiểm.
“…”
“Hê hê.” Anh ta tiếp tục cười một cách gợi đòn: “Bị anh bắt thóp nên chú mày thẹn quá hóa giận chứ gì.”
Triệu Duật Hành chậm rãi buông lời đe dọa: “Bây giờ em mà đấm anh là không bị trừ điểm rèn luyện nữa đâu đấy.”
Giảng viên tắt đài: Hết he he.
Anh ta biết điều im miệng, không dám chọc vào cái tên mặt lạnh này nữa. Tuy Triệu Duật Hành là sinh viên của anh ta, nhưng thực tế có đôi lúc anh ta cũng thấy hơi rét trước chàng trai trẻ này. Anh ta lủi đi chỗ khác nốc rượu tiếp với đám sinh viên, cứ ngỡ chuyện thế là xong.
Nào ngờ, Triệu Duật Hành bỗng ghé tai anh ta hỏi một câu:
“Tại sao?”
“Hả?” Giảng viên ngơ ngác.
“Tại sao anh lại nghĩ là em đang yêu?” Triệu Duật Hành kiên nhẫn nhắc lại, sau đó cầm ly bia trước mặt uống cạn sạch.
Đám bạn học ngồi cạnh: ? Nam thần trường mình chẳng phải là người giọt rượu không dính môi sao?
“Ờ ờ ờ.” Nghe nhắc tới chuyện này, giảng viên lại lập tức vào guồng: “Thì anh đã nói rồi đó thôi, dạo này chú mày đăng bài dày đặc thế kia, nhìn là biết ngay là cố tình muốn cho ai đó xem rồi.”
“Không có.” Triệu Duật Hành phủ nhận ngay tức khắc.
“Được rồi.” Giảng viên nhìn thấu nhưng không nói huỵch tẹt ra, vỗ vai hắn đầy chân thành: “Chú mày đã bao giờ lên Tiểu Hồng Thư tra thử cái từ khóa những bài đăng hề hước tôi từng làm để thu hút crush chưa?”
Triệu Duật Hành: “?”
“… Chưa. Đó là cái gì?”
Giọng của giảng viên càng thêm trầm trọng, đầy vẻ thâm sâu: “Có cơ hội thì chú mày cứ thử vào mà xem.”
Dứt lời, anh ta dừng lại một chút, mặt mày lộ vẻ huyền bí: “Cứ lấy mấy cái bài đăng trên vòng bạn bè của chú mày ra mà so sánh, tỷ lệ đạo nhái ý tưởng chắc chắn cao tới 99%.”
Triệu Duật Hành: “…”
…
“Em thề, dạo gần đây em đang tích cực bồi dưỡng tình cảm với vị hôn phu mà, thật đó.”
Bên trong phòng bao VVIP của khách sạn Hoa Tư thuộc tập đoàn Anh Hoa, Thẩm Thư Dịch đặt điện thoại xuống, giơ tay thề thốt với trời xanh.
Trong căn phòng bao có tính riêng tư cực cao này, ngoài Thẩm Thư Dịch còn có Thẩm Luật và vài người thân trực hệ khác của nhà họ Thẩm. Bác cả Thẩm Sơn Mân, bác hai Thẩm Gia Văn, cùng mấy bà vợ của họ. Hôm nay là tiệc gia đình nên chỉ có vợ cả tham dự, không có bóng dáng của vợ hai hay vợ ba.
Tập đoàn Anh Hoa là một doanh nghiệp gia đình điển hình. Để thắt chặt tình đoàn kết, mỗi tháng cả nhà đều có lịch họp mặt cố định. Bất kể Thẩm Thư Dịch có muốn hay không, cậu bắt buộc phải có mặt. Mà hễ cậu xuất hiện, đương nhiên không tránh khỏi việc bị mọi người xoay như chong chóng về cuộc hôn nhân với nhà họ Triệu.
Nghe đến đó, Thẩm Thư Dịch suýt nữa thì phun cả miếng há cảo tôm vừa mới bỏ vào miệng ra ngoài.
Xong cmnr.
Kể từ lần chia tay Triệu Duật Hành ở Thiển Thủy Loan, những ngày tháng hưởng thụ trong biệt thự của Thẩm Thư Dịch phải nói là quá mức sung sướng. Tuy không được ra ngoài vung tiền qua cửa sổ, nhưng cậu lại vô tình lọt hố một bộ phim truyền hình đang cực hot. Ngày nào cậu cũng mê mẩn cày phim, cứ đến giờ là phải có mặt trước màn hình để xem tập mới.
Xem xong một lần vẫn chưa đã, cậu còn phải xem lại lần hai. Sau khi nghiền ngẫm chán chê, hoạt động tiếp theo của Thẩm Thư Dịch là nằm ườn trên giường lướt đủ loại video hậu trường của nam nữ chính đến tận ba giờ sáng mới chịu đi ngủ. Sáng hôm sau vừa mở mắt ra lại tiếp tục công cuộc truy lùng tình tiết phim.
Những ngày phim không có tập mới cậu cũng chẳng để mình rảnh rỗi. Cậu gọi điện kh*ng b* đài truyền hình Vân Cảng, yêu cầu họ phải đưa bản ghi hình tập cuối cho mình xem trước. Hành động cậy quyền cậy thế đi cửa sau này khiến đài trưởng đài Vân Cảng sợ mất mật, phải gọi điện ngay trong đêm cho Thẩm Luật để nhờ can thiệp.
Đến lúc này Thẩm Luật mới phát hiện ra Thẩm Thư Dịch đã bị mấy bộ phim cẩu huyết trong nước đầu độc toàn tập, thế là anh ra lệnh cưỡng chế cậu phải vác mặt đi tham gia tiệc gia đình tối nay.
Còn về phần Triệu Duật Hành á?
Trời!
Thẩm Thư Dịch cày bộ phim cẩu huyết này đến mức tên mình họ gì còn chẳng nhớ, thì còn nhớ cái quái gì đến vị hôn phu nữa.
Bị Thẩm Luật truy hỏi về tiến triển tình cảm dạo này, Thẩm Thư Dịch mới chợt nhớ ra cái khung chat với Triệu Duật Hành đã đóng bụi đóng rêu trong góc xó xỉnh nào đó. Cậu vội vàng trang cá nhân của đối phương, chẳng thèm nhìn xem người ta đăng cái gì, cứ thế mà thả tim điên cuồng cho một hàng dài bài đăng để lấy bằng chứng đưa cho Thẩm Luật xem.
“Thật mà, bài đăng nào của anh ấy em cũng vào Thẩm Sơn Mân mất mặt. Anh gật đầu: “Bác cả nói phải. Tiểu Thư cũng không còn nhỏ nữa, đã đến lúc bắt đầu tiếp xúc với sản nghiệp gia đình rồi.”
Thẩm Luật gắp miếng cá đã được lọc sạch xương bỏ vào bát của Thẩm Thư Dịch, thản nhiên tuyên bố: “Nửa cuối năm nay, con sẽ sắp xếp cho Tiểu Thư vào thực tập tại bộ phận thư ký của công ty.”
Thẩm Thư Dịch đang há mồm chờ cơm để gặm cá: “Dạ dạ… Ơ? Hả?”
Thẩm Thư Dịch đột ngột ngẩng đầu, trợn to mắt.
“Em không đi đâu!”
Thẩm Thư Dịch nhịn cho tới khi về đến tận Thiển Thủy Loan mới bắt đầu nổi cơn tam bành gào thét lên. Từ chối! Kiên quyết từ chối!
Cậu vẫn chưa đến mức mất hết lý trí, biết rõ mấy trò mất mặt này chỉ nên diễn trước mặt Thẩm Luật thôi. Đợi đến khi chắc chắn bác cả và bác hai đã đi khuất bóng, cậu mới bắt đầu màn phản kháng đầy tuyệt vọng và suy sụp. Thẩm Thư Dịch hoàn toàn vứt bỏ hình tượng, vừa về đến nhà là lao ngay ra sofa phòng khách lăn lộn ăn vạ.
Nếu không phải đồ đạc trong biệt thự đều là của mình, Thẩm Thư Dịch đã sớm đập phá tan tành để dằn mặt Thẩm Luật như mọi khi rồi.
Nghĩ đi nghĩ lại, chắc chắn ông anh cậu cố tình chọn địa điểm đàm phán tại nhà riêng của cậu thay vì căn penthouse ở Hồng Sơn để đề phòng cậu lên cơn điên đây mà.
“Em không đi làm đâu! Không thực tập gì hết!” Thẩm Thư Dịch ném sạch gối ôm trên sofa xuống đất: “Đi làm với đi viếng mộ thì khác gì nhau! Em không đi!”
Thẩm Luật vẫn cực kỳ thong dong nhấp trà, kiên nhẫn đợi cậu diễn xong màn phát tiết. Thẩm Thư Dịch quậy phá hồi lâu cuối cùng cũng mệt nhoài, chỉ còn biết hậm hực trừng mắt nhìn anh mình để biểu thị sự phẫn nộ.
“Quậy đủ chưa?”
“Chỉ là hơi mệt thôi.” Thẩm Thư Dịch dỗi hờn đáp: “Đợi em nghỉ một lát rồi cãi nhau với anh tiếp. Cứ chờ đấy, tí nữa em cãi chết anh luôn.”
“Được.” Thẩm Luật chậm rãi nói, “Đợi em xem xong thứ này đã rồi hãy quyết định xem có nên cãi tiếp hay không.”
Thẩm Thư Dịch: ?
Cậu còn chưa kịp phản ứng thì trên bầu trời Thiển Thủy Loan bỗng vang lên những tiếng “tạch tạch tạch tạch” dồn dập, mỗi lúc một gần, âm thanh chói tai vô cùng.
Thẩm Thư Dịch cảm thấy có điềm, vội vàng chạy ra khỏi phòng khách hướng về phía sân sau. Cậu ngẩng đầu nhìn lên. Trên thảm cỏ vườn hoa, một chiếc trực thăng cá nhân BELL 429 mới coong đang từ từ đáp xuống, tạo ra một cơn cuồng phong dữ dội. Ánh đèn pha rực sáng trên đầu quét qua quét lại, soi rõ những mẩu cỏ vụn bị gió cuốn bay loạn xạ. Trong cơn gió lốc, ánh đèn vàng ấm áp của vườn hoa Thiển Thủy Loan dát lên chúng một lớp viền kim óng ánh. Nhìn từ xa hệt như hàng vạn lá vàng đang bay lượn giữa vườn, vừa mộng ảo lại vừa sặc mùi vàng son.
Thẩm Thư Dịch nhìn cảnh tượng trước mắt, há hốc mồm kinh ngạc. Cậu nhìn chiếc trực thăng, rồi lại nhìn sang Thẩm Luật đang thong thả bước ra đứng cạnh mình.
Thẩm Luật nhấp một ngụm trà, từ tốn nói: “Không phải trước đây em cứ gào lên đòi một chiếc trực thăng riêng à? Cái lần ở tiệc tại Los Angeles, thấy Mari có mà mình không có, em tức đến mức bỏ ăn hai ngày ấy.”
… Ờm!
Thẩm Thư Dịch: ?
Thẩm Thư Dịch: !
Thẩm Thư Dịch: ?!?!
Thẩm Thư Dịch ba chân bốn cẳng lao tới, ngay khoảnh khắc chiếc trực thăng vừa đáp vững, cậu đã ôm chầm lấy nó. Cái mặt lật nhanh hơn lật bánh tráng, cậu thốt lên đầy sến súa: “Cảm ơn anh trai yêu dấu! Em yêu anh nhất trên đời!”
Thẩm Luật: “… Hình như em ôm nhầm chỗ rồi, anh trai em đứng bên này cơ mà.”
Thẩm Thư Dịch đã bị chiếc trực thăng cá nhân trị giá 80 triệu tệ làm cho mờ mắt, bao nhiêu cục tức đều tan thành mây khói. Cậu thề thốt: “Tuần sau em sẽ đến công ty trình diện ngay!”
“Không cần.” Thẩm Luật nói: “Đợi thông báo nhân sự tháng sau đi, trước mắt em cứ lo giải quyết cho xong chuyện hôn sự với nhà họ Triệu đã.”
Thẩm Luật thở dài, nói năng đầy tâm huyết: “Tiểu Thư, em cũng biết điều ông nội lo lắng nhất chính là hôn sự của em mà, hiểu không?”
“Dạ hiểu.” Thẩm Thư Dịch chẳng nề hà bẩn thỉu áp sát mặt vào vỏ chiếc trực thăng, ép cho hai cái má bánh bao phồng ra. Cả con mèo chìm đắm trong hạnh phúc khi nhận quà, nhắm mắt nói: “Em nhất định sẽ kết hôn với nó.”
Thẩm Luật: … Anh hy vọng đối tượng kết hôn em vừa nhắc tới là vị hôn phu, chứ không phải cái đống sắt thép này.
Thẩm Luật quá hiểu đứa em trai này rồi, anh biết với Thẩm Thư Dịch thì chẳng có chuyện gì mà tiền không giải quyết được.
Thẩm Thư Dịch quả thực rất thích kiểu này, cậu hớn hở tiễn Thẩm Luật về, đến mức quên luôn cả việc định hỏi xem khi nào thì anh mới mở khóa thẻ ngân hàng cho mình. Món quà 80 triệu tệ này một lần nữa khiến Thẩm Thư Dịch nhận ra việc bồi dưỡng tình cảm với Triệu Duật Hành quan trọng đến nhường nào.
Chỉ cần chăm chỉ hẹn hò với Triệu Duật Hành, cậu sẽ liên tục nhận được kim cương, xe sang, cuộc sống còn sướng hơn cả hồi ở Bắc Mỹ ấy chứ. Nhiệt huyết trong cậu đang bùng cháy dữ dội, đây mới chính là sự nghiệp mà một người đàn ông đích thực nên theo đuổi!
Thẩm Thư Dịch thả mình xuống chiếc ghế bọc da êm ái trong khoang trực thăng, lập tức giơ điện thoại lên nhắn tin cho Triệu Duật Hành.
【Ông xã ơi, nhớ anh quá nè (Trái tim).】
Thẩm Thư Dịch thầm hừ mũi nghĩ bụng. Hãy lấy làm vinh dự đi cái tên họ Triệu thường dân kia. Đây là tin nhắn WeChat đích thân Thẩm Thư Dịch chủ động gửi đấy, giá trị của nó đáng giá tận 80 triệu tệ đó.
Một lát sau, Triệu Duật Hành trả lời: 【… Cậu bị hack nick à?】
Trực thăng của ẻm đây :))
💬 Bình luận chương