Ân Phùng nói: “À, tôi để cho chúng thấy tôi vì yêu mà sinh hận, lỡ tay g**t ch*t A Hứa. Chúng hận tôi đến thế, Vệ Lan một khi nhìn thấy, tất nhiên sẽ không bỏ lỡ điểm yếu to đùng này, sẽ tung ta tung tăng đi báo cáo cho kẻ tay trên. Lần này có lẽ sẽ không thể lôi ra tên cầm đầu, nhưng ít nhất cũng khiến chúng tổn thất nghiêm trọng.”
Hứa Mộng Sơn và Cảnh Bình đều im lặng.
Hứa Mộng Sơn nghe qua, cảm thấy kế sách này rất được. Dù sao hai người cũng yêu hận triền miên, tan tan hợp hợp, người ngoài chẳng ai có thể nói rõ ràng. Chẳng trách nội gián sẽ tin.
Anh ấy hỏi vô cùng hứng chí: “Vậy anh “giết” Vưu tỷ kiểu gì?”
Vưu Minh Hứa lườm nguýt anh ấy: “Cậu hỏi nhiều thế làm cái gì?!”
Còn chưa nói dứt câu, mấy ngón tay lành lạnh của người nào đó đã chạm vào cổ cô, cô giật thót, người bên cạnh cất tiếng: “b*p ch*t thế này này.” Tay anh còn vuốt nhẹ hai cái trên cổ cô.
Vưu Minh Hứa đập tay anh xuống.
Cô bất giác liếc nhìn Cảnh Bình, hôm nay anh cũng mặc chiếc jacket như Hứa Mộng Sơn, một tay gác trên cửa xe, đang nhìn bọn họ. Cách ăn mặc vô cùng phổ biến song không hề làm mất đi nét ngay thẳng mà lạnh lùng nghiêm nghị của anh. Trong mắt Cảnh Bình có ý cười sâu xa, tựa như phát hiện ra điều gì nhưng lại vô cùng ung dung, nhàn nhã. Vưu Minh Hứa bị anh nhìn đến mức mất tự nhiên, ngoảnh đầu nhìn thẳng phía trước, vừa định vắt chéo chân thì lại phát hiện mép váy bị Cảnh Bình đè lên.
Cô nhẹ huých tay vào người anh, nhấc góc váy ra hiệu cho anh biết. Cảnh Bình liếc nhìn, hóa ra là váy cô bị đùi anh đè lên phần lớn, vừa lên xe nên không để ý. Hai người nhìn nhau, anh nhấc chân kéo góc váy của cô ra, hạ giọng nói: “Xin lỗi.”
Vưu Minh Hứa: “Có gì đâu.”
Cảnh Bình nói: “Mặc thế này lát nữa chạy nổi không?”
Vưu Minh Hứa: “Không sao.”
Cảnh Bình quan sát kỹ chiếc váy voan dài cầu kỳ, kiến nghị: “Không được thì buộc nó vào.”
Vưu Minh Hứa: “Chủ ý hay đấy.’
Tầm mắt Cảnh Bình lại dừng trên chân cô, mu bàn chân cô khá gầy, đi chiếc giày này lại càng thêm nhỏ nhắn. Anh nói tiếp: “Giày nhìn còn được.”
“Ừ.”
Vưu Minh Hứa nghĩ bụng, nói cho cùng Ân Phùng vẫn có chừng mực, song không nhìn anh.
Khuôn mặt Ân Phùng không có biểu cảm gì, nhìn thẳng phía trước, cả quãng đường về sau đều giữ im lặng.
Bọn họ đến nơi rồi. Nơi này không được tính là phồn hoa, nhưng cũng không vắng lặng, là một tiểu khu rất bình thường. Lúc này trời vừa sáng, trong ngoài tiểu khu còn chưa có bóng người qua lại. Theo máy hở ra một góc, họng súng vươn ra từ khe hở, lặng lẽ chờ đợi.
Lúc này, một bóng đen vụt qua, Vệ Lan lướt qua chiếc xe đó, có lẽ là muốn tìm một nơi yểm hộ khác. Cảnh Bình nhíu mày, bắn một phát bắn tỉa vô cùng lặng lẽ, Vệ Lan ngã quỵ.
Hứa Mộng Sơn cũng nghe được tiếng súng xuất phát từ phía sau mình, quay đầu nhìn Cảnh Bình, trầm giọng cảm thán: “Ôi khiếp…”
Trên mặt Cảnh Bình không có một biểu cảm thừa thãi, nói: “Bắn trúng bụng, không chết ngay được.”
Mọi người cùng xuống xe, áp sát phía địch, Vưu Minh Hứa và Ân Phùng cũng bước xuống. Trần Phong và những người khác cũng lập tức chạy đến bảo vệ Ân Phùng.
💬 Bình luận chương