Editor: Tĩnh Tĩnh Yên Yên
Đồng Vũ Vụ nhìn mấy thiên kim tiểu thư kia vì đăng bài về trang phục bọn bọ mặc gần đây mà số lượng người cô hóng hớt tám chuyện.
Không phải là do cô sống khiêm tốn, cô vốn rất muốn khoe nhưng tình hình thực tế lại không cho phép. Phó Lễ Hành là người sống khiêm tốn, nhà họ Phó cũng vậy, nên cô đương nhiên phải phối hợp sao cho tốt.
Phó Lễ Hành vừa tắm rửa xong, đi từ phòng tắm ra, vừa lau khô tóc vừa đi đến mép giường thì nhìn bộ dáng cô giống như có ai đó đang nợ tiền cô vậy, liền hỏi: "Sao lại không vui vẻ rồi?"
Hắn không hỏi còn đỡ, vừa hỏi Đồng Vũ Vụ liền không nhịn được mà bùm bùm chát chát nói ra hết: "Em thật không hiểu nổi, thật sự không hiểu nổi! Anh có biết Trịnh Tư Nguyệt không? Lần này cô ta cũng tham gia hoạt động em tổ chức. Bây giờ mỗi ngày cô ta đều chia sẻ trang phục cô ta mặc lên Weibo. Mọi người đều nói cô ta là một hình tượng phu nhân nhà giàu mặc đồ giá bình dân tiêu biểu. Vốn dĩ cô ta chỉ có mười mấy vạn người bụng chuyện của Thượng Duệ. Tuy rằng ba năm trước đây, cô có vì những hành động của Thượng Duệ mà cảm thấy ghê tởm, nhưng Thượng Duệ đối với cô chẳng qua chỉ là một người xa lạ. Cô bây giờ là một người đã kết hôn được hai năm, hơi đâu đi để ý người như vậy chứ?
Ngây ngốc bên cạnh Phó Lễ Hành ba năm, cô đã trở nên mạnh mẽ hơn trước kia rất nhiều, tuy rằng loại sức mạnh này là của Phó Lễ Hành cho cô.
.
Hôm nay, sau khi hoàn thành nhiệm vụ xong, Đồng Vũ Vụ lập tức thực hiện một loạt hành động tiêu tiền để phục thù. Lúc cô đang bày biện đống quần áo, dày dép và túi xách mới mua trong phòng để quần áo thì Phó Lễ Hành vừa lúc về tới. Hắn dựa ở cửa nhìn cô một hồi lâu mới mở miệng nói: "Tháng sau anh phải đi Cao Thành một chuyến để tham gia hôn lễ của một người bạn. Lúc đó em có thời gian không?"
Cao Thành?
Sao cô chưa từng nghe hắn nói qua là hắn có bạn bè ở Cao Thành. Không phải mấy người có quan hệ tốt với hắn đều ở Yến Kinh sao?
"Cái khác em không có nhiều, chỉ có thời gian là có thừa." Đồng Vũ Vụ vừa đùa vừa tò mò hỏi hắn, "Anh còn có bạn bè ở Cao Thành sao?"
Cao Thành cách Yến Kinh rất xa, một cái ở bắc, một cái ở nam. Tuy Phó thị cũng có sản nghiệp ở phía nam nhưng trọng tâm vẫn nằm ở phía bắc. Cho nên bản thân Phó Lễ Hành rất ít khi đi phía nam.
"Ừ." Phó Lễ Hành đi đến, "Lúc trước chơi game cùng nên quen, là người Cao Thành."
Phó Lễ Hành không phải lúc nào cũng nghiêm túc và ổn trọng như một lão cán bộ. Lúc hắn mười mấy tuổi cũng giống như rất nhiều người trẻ tuổi khác, thỉnh thoảng sẽ chơi game để giảm bớt áp lực, lúc dậy thì hắn còn từng làm hacker nữa kìa. Loại hoạt động giải trí tốt nhất của nam sinh như chơi game đương nhiên hắn cũng từng thử qua rồi.
Game của mười mấy năm trước đã có bang phái và tổ đội. Lúc đó hắn có mấy người bạn đều ở cùng một bang phái, thường xuyên cùng nhau tổ chức thành đội đi đánh boss. Ngoại trừ những người bạn ở ngoài đời thì đồng đội còn lại chính là người bạn ở Cao Thành này.
Lúc vừa gặp ở trong game, bọn họ chỉ là những người cùng lứa tuổi chơi game với nhau. Sau này có đôi khi gặp nhau ngoài đời thực, cảm thấy khá hợp rồi dần dần trở thành bạn bè chân chính.
Đồng Vũ Vụ à một tiếng. Cô lấy đôi giày cao gót mới mua ra, vừa cất vào tủ giày vừa thuận miệng hỏi: "Anh thế mà cũng có bạn trên mạng à?"
Vẻ mặt Phó Lễ Hành tỏ vẻ "anh sao lại không thể có", "Lần này ngoại trừ tham gia hôn lễ, còn nhân tiện mở họp. Mấy năm trước cậu ta muốn mở một câu lạc bộ e-sport nhưng tài chính không đủ nên anh đã đầu tư cho cậu ta. Lợi nhuận cũng không tệ."
Câu lạc bộ e-sport? Người Cao Thành?
Đồng Vũ Vụ sắp xếp lại chuỗi sự kiện rồi đặt nó vào hộp thông tin trong đầu. Rồi cô bỗng quay đầu lại kinh ngạc nhìn hắn: "Lão Phì ly hôn? Vậy hai đứa con gái song sinh của hắn làm sao bây giờ?"
Lời kia vừa thốt ra, cả Đồng Vũ Vụ và Phó Lễ Hành đều sững sờ.
Hai người anh nhìn em, em nhìn anh
Lúc này Đồng Vũ Vụ rất muốn đập đầu mình vào tường. Tóm lại là hối hận, cực kỳ hối hận.
Cô bây giờ quá thả lỏng bản thân, không hề có chút phòng bị. Cô thay đổi, bởi vì khoảng thời gian này cảm tình của cô và Phó Lễ Hành trở nên tốt hơn rất nhiều, tốt đến mức giống như một cặp vợ chồng mới cưới. Tuy trong trong tiềm thức của cô lúc này còn chưa đến mức coi hắn là ông xã, nhưng là bạn trai. Cái này dẫn tới cô ở trước mặt hắn đã không còn cân nhắc kỹ mỗi lời nói mỗi hành động như trước kia. Bây giờ cô muốn nói gì nói đó.
Cô biết được chuyện của lão Phì không phải từ chỗ Phó Lễ Hành, mà là từ chỗ Vạn Lâm Gia.
Mối quan hệ giữa cô và Vạn Lâm Gia không phải là yêu đương. Nhưng năm đó ở New York, hắn nghĩ muốn theo đuổi cô, cô cũng có ý định thử xem sao. Có lần hắn hẹn cô ăn cơm, lúc hai người nói chuyện phiếm thì hắn nhận được một cuộc gọi đến. Có lẽ hắn cảm thấy đang dùng bữa mà lại nói chuyện điện thoại lâu như vậy thì có chút bất lịch sự nên mới lấy nội dung cuộc điện thoại xem như chuyện cười kể cho cô nghe.
Hắn nói trước đây lúc đi học có quen biết một người bạn qua game, biệt danh là lão Phì, người Cao Thành. Lão Phì làm người không tệ, tuổi còn trẻ đã kết hôn với thanh mai trúc mã, còn một 2 đứa con gái song sinh đặc biệt đáng yêu. Lúc đó lão Phì muốn tự mình gây dựng sự nghiệp, mở một câu lạc bộ e-sport. Nhưng tiếc là người nhà không ủng hộ, trên tay hắn cũng không có tiền nên tìm tới hắn (VLG).
Lúc đó cô không mấy hứng thú với chủ để này, nhưng xuất phát từ nhưng vì phép lịch sự cô vẫn hỏi "Thật không?" "Thế sao?" "Thật tuyệt."Vạn Lâm Gia cho rằng cô hứng thú với chủ đề này liền phổ cập cho cô một khoá khoa học gọi là bang phái đoàn đội cùng chơi game thời học sinh.
Khi đó tên của Phó Lễ Hành cũng được hắn nhắc đến.
Lúc ấy cô cảm thấy thật nhàm chán. Đã vậy lại không thể không lên dây cót mỉm cười tiếp chuyện.
Qua ba năm, cô vốn đã quên béng chuyện này rồi, bây giờ lại dễ dàng bị vài câu của Phó Lễ Hành gợi lại ký ức. Càng kinh khủng muống mạng chính là cô buộc miệng nói thẳng ra mà không hề suy nghĩ.
Nói chuyện không dùng đầu óc ngay trước mặt Phó Lễ Hành là chuyện vừa nguy hiểm lại đáng sợ đến cỡ nào chứ!
Một không khí im lặng ngột ngạt làm con người ta không hít thở nổi bao trùm phòng để quần áo.
Đồng Vũ Vụ khô khan cười một tiếng, nhanh chóng nói sang chuyện khác, "Ông xã, không phải hai ngày trước anh nói phong cách của anh quá đơn điệu à, em có mua quần áo mới cho anh đấy. Anh có muốn thử không?"
Phó Lễ Hành dùng vẻ mặt hoài nghi nhìn cô. Sao cô lại biết lão Phì? Còn biết lão Phì có một hai đứa con gái song sinh?
Hơn nữa, bộ dạng của cô bây giờ rất giống như đang chột dạ.
Hắn khẳng định hắn chưa từng nhắc tới lão Phì với cô trước đó. Vậy cô làm sao biết được?
Nhưng cô hẳn là không quen biết lão Phì, bằng không sẽ không hỏi vấn đề như vậy. Hai năm trước lão Phì đã ly hôn, bạn bè của hắn đều biết. Khi đó lão Phì bị chuyện ly hôn quấn thân nên mới không thể tới tham gia hôn lễ của hắn.
Vậy chẳng lẽ cô nghe được chuyện này từ ai đó? Sẽ là ai đây?
Đầu óc Phó Lễ Hành lúc này nhanh chóng suy nghĩ, một bên nhìn chằm chằm cô, một bên sàng chọn ra người tình nghi.
Có phải là nghe được từ ai đó trong đội ngũ chơi game lúc đó hay không? Tin tức hắn vừa nói không toàn diện, chỉ có những người cùng quen biết hắn và lão Phì mới biết được.
Sẽ là ai chứ?
Chu Trì? Đường Cẩn Hành? Hay là Vạn Lâm Gia?
Nhưng cô không thân với ai trong ba người bọn họ
Hoặc là chỉ giả vờ không thân ở trước mặt hắn? Chẳng lẽ cô đã từng tiếp xúc với ai trong ba người bọn họ, còn thân mật đến nỗi chuyện của lão Phì cũng biết.
Phó Lễ Hành nhìn cô, vẻ mặt thực nghiêm túc, trên mặt đều tràn ngập "đừng nghĩ lừa dối cho qua chuyện, anh khuyên em tốt nhất nên thành thật một chút".
Vẻ mặt lại là Đồng Vũ Vụ khóc không ra nước mắt, trong đầu cô lúc này chỉ có một ý tưởng: rồi!
💬 Bình luận chương