CHỒNG! ANH LÀ AI?
TG: Trái Tim Pha Lê
CHƯƠNG 37: LẠNH HƠN MƯA
Sau ba ngày, ông Tân được đưa về an nghỉ ở An Lạc Viên, Nghi như người vô hồn, cứ đi theo đoàn người như cái máy. Đến lúc quan tài đưa lên đài hóa thân hoàn vũ( đài hỏa táng), Nghi bừng tỉnh, lao vào theo. Cũng may bà Phi Yến và vệ sĩ kịp ngăn cô lại. Nghi gục xuống, vỡ òa nức nở. Tiếng khóc nấc nghẹn, cố kìm nén không phát ra âm thanh gào thét, khiến ai chứng kiến cũng đau lòng. Trong góc khuất, có bóng người vẫn chăm chú quan sát Nghi thật tỉ mĩ, đôi mắt đỏ hằn lên nổi đau. Sau hỏa táng, Nghi được dìu ra xe riêng đưa về Sunrise city. Đang nhắm mắt nghỉ ngơi, thì xe thắng gấp dừng lại. Nghi mở mắt thì thấy xe đang ở Quận hai, và tài xế cũng không phải là Lực. Chưa kịp hỏi, tài xế đã quay lại, chụp khăn tẩm thuốc mê vào miệng cô, rồi hắn tiếp tục lái xe về khu căn hộ của Khiêm. Xuống tới hầm xe, hắn bồng Nghi qua chiếc Mec màu đen khác, lên chiếc Mec lái xe đi.
Nghi tỉnh lại lần nữa thấy mình đang ở nơi hoàn toàn xa lạ. Nhiên đi ra mở cửa phòng, cửa đã bị khóa bên ngoài. Lục tìm điện thoại, điện thoại đã bị rút sim. Quái lạ, rõ ràng cô đang về Sunrise ctiy, sao giờ bị nhốt ở đây, mà đây là đâu?
Khiêm mở cửa bước vào, đặt tô cháo lên bàn, nhìn Nghi:
- Em ăn cháo đi, đừng để con đói.
- Anh Khiêm! Em đang ở đâu? Anh nhốt em sao?
Anh đến ngồi bên cạnh giường, nhìn cô trong im lặng, yên tĩnh như một bóng ma, nhưng Nghi vẫn có thể cảm nhận được rõ ràng đôi mắt Gia Khiêm đang quan sát cô. Nó lạnh như sương đêm, không mang theo một chút tình cảm nào.
- Em sẽ phải ở đây đến khi sanh đứa bé. Trong thời gian này, em nên sám hối
Khiêm ngưng lại, mặt không cảm xúc, mắt đen thẫm nhìn Nghi, lời nói nhẹ nhàng từ tốn mang theo khối áp lực rất lớn.
- Nghĩ xem nên nói gì với anh không?
Nghi khó hiểu thêm phần lo sợ nhìn Khiêm, cô thực sự không hiểu Khiêm muốn gì. Sự thật anh đã biết, cô còn nói gì đây? Hay anh đợi em sanh đứa bé ra rồi mới thanh toán em. Vậy là, cô sắp trả được nợ cho anh, cô sẽ thoát khỏi sự dằn vặt, ngột ngạt này. Nghi phì cười, nước mắt rơi lã chã, cười đến ngây ngốc.
- Ba em vừa mất, anh có thể cho em cúng thất cho ba ở đây được không?
- Rất tiếc, ông takhông xứng.
Khiêm đứng lên, nện từng tiếng giày cộp...cộp đi ra ngoài, đóng cửa. Nghi ngồi trên giường, gục mặt trên tay mình khóc nức nở.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, Nghi khóc đến mệt lã, lăn ra ngủ. Chợt nghe có tiếng "bạch...bạch", Nghi mở mắt, chạy ra ban công xem. Xung quanh là sóng biển vỗ rì rào. Xa xa dưới kia là bãi cát, có cầu nhỏ bắt ra biển, đêm tối đen, có lẽ vừa có thuyền rời đi. "Anh nhốt mình trên một hòn đảo", Nghi ngồi phịch xuống sàn nhà giá lạnh, tựa đầu vào thành lang cang. "Tại sao? Tại sao anh nhốt em ở đây? Anh muốn đánh, muốn giết cứ ra tay, sao phải giam em? Không cho em cúng cơm cho ba, còn mẹ em nữaNghi ngước nhìn bầu trời đầy sao đêm, đôi mắt từ mọng nước, rồi ráo hoảnh, cô cứ ngây ngốc ngồi đó, ngó lên trời. Sương đêm dần buông, xa xa xuất hiện vài vệt sét sáng cả một vùng, và mưa bắt đầu rơi, thế mà Nghi vẫn cứ ngồi đó, như hóa đá rồi.
Lão quản gia sau khi xem xét xung quanh, vô tình thấy cửa phòng ban công của Nghi mở toang, bóng dáng người con gái mong manh ngồi tựa trên đó nhìn thật ma mị. Lão vội vàng gọi cho Khiêm, anh nghe điện thoại báo, mặt đanh lại, "em dám cãi lời tôi, muốn tự hành xác mình cầu sự thương hại? Tôi coi em sẽ có chiêu gì?". Anh vội vàng quay thuyền lại lên đảo.
Gia Minh không tra ra tin tức Phương Nghi, vị trí cuối cùng của điện thoại là nằm trên bãi biển. Khiêm cũng mất tích, nên Minh suy đoán, có lẽ anh hai đã bắt đầu hành động, anh càng lo lắng hơn. Minh thuê thuyền tìm kiếm các đảo quanh đó, nhưng có quá nhiều đảo, đảo nào cũng to, hoang sơ nên tìm khá khó khăn. Cuối cùng, Minh vô tình thấy Khiêm lái ca nô chạy đi đâu đó, anh vội đuổi theo nhưng giữ khoảng cách xa, vì cứu Nghi, thật ra anh yêu hay hận cô ấy?"
💬 Bình luận chương