Khiêm đưa Nghi tới tầng thượng của căn hộ ở quận 2. Quang cảnh vẫn như xưa, chiếc xích đu hình trứng được bao bọc bởi hoa Lavender, cũng lâu rồi, Nghi mới lên đây. Đang hồi tưởng cảnh xưa, Nghi chợt cảm thấy cơn co thắt ở bụng, nó nhói lên làm cô phải khom người, khụy xuống. Khiêm đứng phía sau cau mày:
- Em sao vậy?
- Em đau bụng
- Không sao chứ?
Nghi cảm thấy mơ hồ, cơn đau âm ỉ, thỉnh thoảng nhói lên buốt sống lưng, cô chưa hiểu mình đau gì? Vì lúc đau nhiều rồi lại dịu đi, rồi nhói lên từng cơn. Nghi ngước nhìn Khiêm, cố nở nụ cười.
- Chắc không sao? Thỉnh thoảng em cũng hay bị. Ngồi chút sẽ hết.
Mặt Nghi bắt đầu tái nhợt, mồ hôi rịn ra ướt tóc dù trên đây gió lồng lộng. Khiêm bắt đầu lo lắng cho cô, quên đi mục đích đưa cô lên đây, anh khom người xuống đỡ Nghi:
- Anh đưa em xuống nhà nằm nghỉ.
- Uhm
Anh đỡ cô đứng lên, chợt "phụt", có gì đó vừa phụt ra từ h* th*n của Nghi, một dòng đỏ tươi chảy dọc theo chân cô, nhiễu giọt, ngày càng nhiều. Khiêm hốt hoảng, vội vàng bồng Nghi đi nhanh về phía thang máy, xuống căn hộ. Tại Trần Gia, Minh không có Gia Khiêm thứ hai, hửm ?
- Anh làm gì em cũng được, nhưng Nghi và đứa trẻ vô tội, xin anh tha cho họ.
- Hahaha! Nghi vô tội sao? Tội lớn nhất của cô ấy là con của kẻ vô nhân tính, chỉ vì vài đồng bạc màmà
Khiêm gằn giọng, mắt long lên sòng sọc, anh nhớ lại hình ảnh bà Yến trong clip, những tràng cười man rợ, tiếng la hét thảm thiết của bà Yến khiến trái tim Khiêm đau nhói, tay anh nắm thành quyền, lời nói nghẹn lại nơi cổ họng.
- Anh hai, anh đã xem hết đoạn clip chưa?
Khiêm xoay người, mắt hằn lên tia máu, mặt đằng đằng sát khí, anh nhặt con dao tính cắt rốn đi về phía Minh. Một tay nắm lấy cổ áo Minh, tay kia cầm con dao đưa lên... Khiêm giờ đây lạnh lùng và đanh ác
- Mày còn hỏi tao, mày muốn tao phải chứng kiến mẹ mình bị một lũ bá dơ cưỡng h**p mới chịu hả?
Khi lưỡi dao vừa đưa xuống gần tim Minh, chợt tiếng " oeoe...oe" vang lên, lúc đầu chỉ ọ ọe nhỏ, dần dần vang lên rõ to. Cả hai người đàn ông nhìn nhau, rồi nhìn về phía chiếc áo nhàu nhỉ. Khiêm bừng tỉnh, liền bỏ dao xuống, vội vàng chạy lại ôm đứa bé vào lòng, trân quí như bảo vật. Minh đi lại, ngồi trước mặt anh hai, nhìn con , mỉm cười, rồi vỗ vỗ vai Khiêm.
- Người cứu mẹ chúng ta chính là mẹ Nghi. Nên em mới hỏi anh xem hết clip chưa. Ba cô ấy gây tội đã trả giá rồi, cái ơn của mẹ cô ấy, chúng ta chưa trả, anh à. Em gây ra nghiệt duyên, nên em chấp nhận hậu quả, miễn anh đừng tự dằn vặt mình và Phương Nghi.
- Em nói thật???
- Minh nói thật.
Bà Yến lên tiếng. Cả hai cùng nhìn ra cửa. Bà Yến bước tới, ngồi xổm nhìn hai đứa con bà thương yêu, quí hơn sinh mạng. Nếu không vì chuyện của bà, chúng nó đâu xảy ra cảnh huynh đệ tương tàn. Bà ôm hai con, gục khóc , đôi vai bé nhỏ run lên theo từng tiếng nấc nghẹn ngào.
Yến : Hai đứa đều là con của mẹ. Đừng vì chuyện của mẹ mà nồi da xáo thịt, mẹ đau lòng lắm.
Minh: tội của con đáng nhận, không phải tại mẹ, cũng không phải tại anh hai.
Khiêm: Mẹ! Con sai rồi, con xin lỗi mẹ.
Khiêm cũng khóc, anh sai. Từ đầu, vì tính ích kỉ, cố chấp của mình mà anh đày đọa người con gái anh thương, đến giờ khi sự thật sáng tỏ, anh vẫn cố chấp để dằn vặt em trai mình, thậm chí tính giết nó. Sai...càng thêm sai.
Yến: con hiểu vậy là tốt. Lan là ân nhân cứu mẹ. Con tha cho cháu ngoại của Lan nha con, bé và Nghi vô tội mà...
Khiêm gật gật, trao đứa bé cho mẹ. Đứa bé ngo ngoe, sau khi khóc một hồi lại ngủ ngon lành. Bà Yến bồng cháu, nở nụ cười rạng rỡ.
Yến : Nghi bị băng huyết, trên đường đến bệnh viện, bác sĩ phát hiện Nghi đã sinh con nên mẹ đành đi taxi quay về tìm đứa bé, không ngờ thấy cảnh đau lòng này.
Minh: con xin lỗi.
Khiêm: con hiểu rồi, sẽ không bao giờ xảy ra chuyện vừa rồi nữa đâu mẹ.
Yến: được vậy mẹ mừng. Hai đứa là máu tim của mẹ, một trong hai có chuyện, mẹ cũng không thể sống. Hiểu không?
Khiêm và Minh: dạ
Yến: Thôi, mình bồng bé vào bệnh viện. Băng huyết nguy hiểm lắm con à.
Hai người đàn ông nhìn nhau, gật đầu rồi dìu bà Yến cùng đứa bé đi vô bệnh viện. Tại bệnh viện, do cấp cứu kịp thời nên hai mẹ con Nghi được bình yên. Do bé không được đỡ đẻ trong phòng vô khuẩn, nên phải đưa vào phòng dưỡng nhi tôi nhớ không lầm, năm xưa chị dâu bị c**ng b*c, nên mang tạp chủng. Cớ gì qua 28 năm, lại được nhận bừa làm con cháu Trần Gia? Anh hai, anh già nên lú lẫn à. Hahaha
- Ai bảo tôi là tạp chủng? Tội xúc phạm thủ lĩnh Huyền Long không phải nhẹ đâu chú ba.
Gia Minh chậm chạp đi vào phòng, nện từng tiếng giày hữu lực lên nền đá hoa cương "cộp cộp", đủ mạnh áp đảo tinh thần những ai ở đó. Anh nhìn Lực, Lực hiểu ý liền ôm xấp giấy, phân phát cho mỗi người. Đó là giấy kết quả ADN của Gia Bảo, Gia Huy , Gia Khiêm và Gia Minh. Kết quả đều trùng khớp có quan hệ huyết thống. Gia Huy giận dữ, ném xấp tài liệu lên bàn.
- Mày chơi trò mèo gì đây? Làm sao có cả tên tao hả, thằng ranh. Mấy tờ giấy này, một lời nói của tao cũng có hàng tá. Hứ.
- Được! Vậy tôi và ông cùng thử tại đây.
Minh vỗ vỗ tay, một bác sĩ và 2 y tá bước vào, đẩy theo sau là khối máy phân tích máu to đùng.
- Giới thiệu với mọi người, đây là tiến sĩ Hùng, tu nghiệp ở Mỹ về di truyền học vừa về Việt Nam, tôi vinh dự được ông giúp đỡ để xét nghiệm cho tôi và chú ba đây có quan hệ huyết thống hay không? Để công bằng, tiến sĩ sẽ lấy máu tại chỗ, phân tích tại chỗ. Kết quả sẽ hiện lên máy vi tính. Tôi sẽ lấy laptop của chú ba, cài phần mềm phân tích máu của máy, rồi ngồi chờ kết quả. Chú ba, máy của chú, chú có thể tự tay cài, để tránh nói tôi gian lận.
Gia Huy liếc xéo Minh, nhưng cũng kêu IT thân cận, cài chương trình phân tích máu. Trong lúc đó, tiến sĩ Hùng lấy máu của ông ta, Gia Minh và Gia Bảo, kể cả bà Yến. Thêm một tiếng nói vang lên
- Nhà mình đông vui như vậy, sao lại có thể thiếu tôi nhỉ?
Mọi người lại trố mắt nhìn ra cửa. Một thân ảnh cao gầy xuất hiện, so với người đàn ông vừa bước vào giống nhau đến 8-9 phần. Họ lại xì xào, ai nhỉ?
- Giới thiệu với cả nhà: tôi là tổng giám đốc Trần Gia , Trần Gia Khiêm.
💬 Bình luận chương