Đáng tiếc, binh khí của sư tôn là roi chứ không phải kiếm. Đến lúc đó, muốn dùng chiêu thức này quả thật hơi bất tiện.
Hắn là kiếm tu, bản lĩnh của hắn gần như đều là nhờ kiếm. Thế thì rốt cuộc hắn còn có thứ gì để đưa cho sư tôn sử dụng được đây?
Trong lúc hắn đang suy nghĩ, Tạ Đạo Linh cười nói: “Không cần quan tâm, cứ lấy đại một loại thuật pháp nào đó, thông qua Gia quyến truyền lại cho ta là được. Dù sao con cũng là kiếm tu mà.”
Nàng nói tiếp: “Thật ra, ta cũng đã biến Tiểu Lâu, Tú Tú, Tình Nhu và Uyển Nhi thành Gia quyến. Như vậy, bất cứ lúc nào ta cũng có thể biết được tình trạng của các con. Về phần chiêu thức thuật pháp gì đó cũng chỉ là thứ yếu.”
Cố Thanh Sơn hỏi: “Làm sao người có thể biết được tình huống của chúng con?”
“Nếu Gia quyến trọng thương hoặc chết, ta sẽ mất đi năng lực của Gia quyến đó.” Tạ Đạo Linh đáp.
Cố Thanh Sơn gật đầu, nhưng trong lòng vẫn cân nhắc cẩn thận.
Di Hình Hoán Ảnh không tệ.
Kinh Mộng cũng không tệ.
Nói về thân pháp, sư tôn đã có Súc Địa Thành Thốn.
Trong chiến đấu, sư tôn đã đủ mạnh, hơn nữa người còn dùng roi...
Cố Thanh Sơn tiếp tục suy nghĩ.
Đối với Kinh Mộng, hắn phải thông qua rất nhiều lần tiến giai mới dần hoàn thiện được thần thông Lôi Điện.
Thần thông này thuộc về bên Tu Hành, lấy được nhờ hoàn thành nhiệm vụ Chiến Thần cho nên rất mạnh.
Có thể tưởng tượng cảnh Tạ Đạo Linh cầm cây roi mang theo sấm sét quất vào người địch nhân một cái “chát”.
Địch nhân bị “Kinh Mộng” đánh trúng, không thể động đậy.
Chát! Chát! Chát!
Sau đó chẳng phải sẽ quất cho tới chết luôn sao?
Ừm, cái này tốt.
Cố Thanh Sơn đã có chủ ý, liền nhắm hai mắt lại, truyền thần thông Lôi Điện của mình sang.
Đây là một cảm giác rất kỳ diệu, giống như pháp tắc Thiên Địa đã đi vào đầu hắn, lưu lại ngoài thành vào ban đêm.
Trước đó hắn không có thời gian để hỏi, mà bây giờ bên ngoài thành lại xuất hiện pháo hoa.
Thôi, vừa lúc mình cũng đang muốn đi xem xét tình huống, chi bằng leo lên tường thành xem là chuyện gì.
Cố Thanh Sơn giẫm nhẹ xuống đất, hóa thành một đạo tàn ảnh, bay ra hướng bên ngoài thành trì.
Một lát sau.
Hắn đứng trên tường thành.
Lúc này, trên tường thành đang có hai ba tu sĩ canh gác, quan sát phía bên ngoài.
Cố Thanh Sơn đi đến, lên tiếng chào bọn họ.
Mọi người chào hỏi nhau vài câu, bỗng có một tu sĩ nói: “Mau nhìn kìa, sắp đến rồi.”
Mọi người cùng nhau nhìn ra ngoài.
Chỉ thấy một lớp màng mỏng trong suốt bắt đầu xuất hiện bên ngoài tường thành, từ từ che khuất cả bầu trời, bao phủ khu vực hoang dã bên ngoài thành Thiên Trụ.
Mọi người im lặng chờ đợi.
Bỗng nhiên, một thế giới hoàn toàn hư ảo giáng xuống.
Người giống như thủy triều.
Ngựa xe như nước.
Đèn đuốc sáng trưng, vạn vật hưng thịnh.
Toàn bộ thế giới dường như sống lại, hiện ra cảnh tượng phồn vinh của những năm xa xưa trước đó.
Người qua lại nhộn nhịp rộn ràng, có buôn bán, có trả giá, có chào hỏi, có hô quát oẳn tù tì bên trong quán rượu, còn có tiếng cãi nhau bên đường rồi lập tức lấy ra áo giáp, bắt đầu tranh đấu ngay ngoài đường... Đủ các thể loại...
💬 Bình luận chương