Thiên Thần áo đỏ dựa ngửa vào ở trên ghế sa lon, chậm rãi nói: " Quỷ vương, đây là thất bại lớn nhất của cậu."
"Thất bại?" Cố Thanh Sơn lộ ra biểu tình nghi hoặc.
"Đúng vậy, địa ngục không còn một ai, trong tay cậu chẳng còn người để dùng nữa."
"Cậu đã biến thành cô hồn dã quỷ, có biết không?"
Thiên Thần áo đỏ cố làm ra vẻ tiếc nuối thở dài.
"Cho nên, bây giờ cậu chỉ có..."
"Không đúng! Chỉ có cách này của tôi, mới có thể đối phó chiếc trường mâu kia." Cố Thanh Sơn cắt đứt lời nói của đối phương.
Hắn giải thích: "Theo tôi biết, ngay cả thần linh Hoàng Tuyền cũng không có cách nào đối phó với trường mâu, nếu tôi không làm như vậy, căn bản chẳng có cách nào giải quyết được những vấn đề mà nó đem tới."
Đầu lâu thứ sáu xuất hiện.
Thiên Thần áo đỏ buông tay nói: "Cần gì phải xen vào cây trường mâu kia? Thân là Vương giả, cậu hẳn nên quan tâm quyền lực trong tay mình thì hơn."
Cố Thanh Sơn nói: "Bọn họ đã làm việc, công đức là phần thưởng bọn họ nên có."
"Khó trách vì sao cậu lại ra nông nỗi này, cậu vẫn không rõ, Vương giả nên điều khiển chúng sinh, giành được uy quyền của mình." Thiên Thần áo đỏ phê bình nói.
"Một điểm này, tôi có ý kiến bất đồng." Cố Thanh Sơn phản bác.
"Ồ, mời nói."
"Tôi phải để bọn họ thực sự khát vọng đi làm một chuyện, mới có thể k*ch th*ch tiềm lực của bọn họ, hoàn thành chuyện đó."
Đầu lâu thứ bảy xuất hiện.
Còn có năm chiếc nữa.
Thiên Thần áo đỏ nhìn hắn, rơi vào yên lặng.
Ông ta giống như đang nhìn một sinh vật kỳ quái.
Chỉ chốc lát sau.
"Mà thôi, tuỳ cậu, dù sao chuyện cậu làm, không thể nào thay đổi được kết cục ta sớm đã đặt ra cho thế giới này."
Thiên Thần áo đỏ tiếp tục nói: "Vậy nên, điều ta muốn nói là..."
Cố Thanh Sơn lại lập tức hỏi: "Xin hỏi ông xưng hô như thế nào?"
Ông lão nghi ngờ nhìn về phía hắn,
Cố Thanh Sơn giải thích: "Tôi cũng không thể ngay cả tôn xưng của ông mà cũng không biết, nãy giờ vẫn luôn tuỳ tiện vô lễ xưng hô."
Thiên Thần áo đỏ dừng một hồi, dường như đã lâm vào trầm tư.
Đầu lâu thứ tám xuất hiện.
"Nói ra tên của ta, sẽ dẫn tới rất nhiều sự cân nhắc không?" Cố Thanh Sơn hỏi.
"Xin lỗi, cậu phải lập tức quyết định... nhờ vào chai rượu chiêu đãi kia của cậu, ta mới tạm thời không động thủ, hy vọng cậu tỉnh táo nhận rõ một điểm này." Thiên thần nói.
"Được rồi, nhưng ông vừa mới vừa nói sai rồi, tôi cũng sẽ không chờ chết trong tuyệt vọng đâu" Cố Thanh Sơn tiếp tục nói.
Thiên Thần áo đỏ bất ngờ bật cười.
"Sai ở chỗ nào? Giới nhân gian không có bao nhiêu cường giả, chiến sĩ chân chính cũng hết sức thưa thớt, cục diện như vậy ngay cả ta cũng không còn cách nào, cậucó thể làm gì chứ?" Ông ta cảm thấy hứng thú hỏi.
"Thế giới Hoàng Tuyền, đã dung với hợp giới nhân gian."
"Đúng vậy, như thế thì đã sao? Ta vô cùng chắc chắn, tấm bình phong bảo vệ thế giới kia không kịp mở ra nữa, đối diện với biển yêu ma vô tận, cậu có thể làm gì?"
"Có lẽ tôi sẽ chết trận trước." Cố Thanh Sơn nói.
"Chết trận trước?" Thiên Thần áo đỏ có chút nghe không hiểu.
"Chết trận trước, sau đó hóa thành người chết, không sợ sinh tử, vĩnh viễn ở trên thế giới này chém chết yêu ma."
Giọng nói Cố Thanh Sơn chậm lại, biểu tình bình tĩnh giống như đang nói một chuyện không hề hiên quan đến mình.
"Một năm, mười năm, trăm năm, ngàn năm, vạn năm, tôi sẽ không ngừng chém giết yêu ma, để xem bọn chúng có thật sự không biết sợ hãi là gì không."
Thiên Thần áo đỏ nghe hắn từ từ giải thích, nụ cười trên mặt dần dần biến mất.
"Ta vốn tưởng rằng cậu là người thông minh, nhưng cậu đúng là một tên Quỷ vương xứng xứng với cái danh xưng đó lắm." Thiên thần nói.
"Tôi lại rất mong đợi chuỗi ngày chém giết sau này." Cố Thanh Sơn nói.
Giọng nói thiên thần mang chút tức giận: "Chẳng lẽ cậu không biết? Người chết bị pháp quy của Lục đạo Hoàng Tuyền trói buộc, sẽ vĩnh viễn bị vây trên mảnh đất này, hơn nữa vô số yêu ma đã chiếm lĩnh cái thế giới này, ngươi vĩnh viễn cũng không thể đầu thai được."
"Vậy thì sao?" Cố Thanh Sơn hỏi.
Thiên thần ngẩn ra.
Cố Thanh Sơn suy tư nói: "Thật ra thì ngẫm nghĩ kỹ một chút, như vậy cũng làm tâm tình tôi rất dễ chịu"
Hắn tựa như đã nghĩ thông suốt, vẻ mặt dần dần thanh tĩnh lại.
Đúng vậy, hắn đã không thèm để ý nữa.
Chiến đấu vĩnh viễn không thoả hiệp.
Đây cũng ý chí cuối cùng của hắn.
Thiên Thần áo đỏ cũng nhận ra được một điểm này.
Ông ta im miệng, yên lặng hồi lâu.
"Một kẻ điên..." Thiên Thần áo đỏ lẩm bẩm nói.
Thiên thần bỗng nhiên đứng lên: "Không được, sự tồn tại như ngươi quá nguy hiểm, ta sẽ lập tức giết ngươi, linh hồn của ngươi cũng nên bị huỷ diệt."
Ông ta vung quyền trượng lên.
Sức mạnh dồi dào mênh mông dâng trào từ trên người ông ta, ngưng tụ ở trên quyền trượng.
Cùng thời khắc đó, trong đầu Cố Thanh Sơn.
Toàn bộ mười ba cái đầu lâu đã xuất hiện, đồng loạt phát ra tiếng gào thét: "Phục... Thù..."
Chỉ một thoáng, đám đầu lâu biến mất khỏi trong đầu Cố Thanh Sơn, xuất hiện ở ngoài phòng khách.
“... Sự trừng phạt của người phản bội lời thề!" Sắc mặt của ông ta đại biến.
💬 Bình luận chương