“Bẩm, thiên tinh chiếu mệnh, hôm nay đã ra đời một tân thần, hào quang xuất chúng, chắc chắn là mang theo cự đại năng lực. Hơn nữa, tân thần ấy là xuất thân ở Triệu Quốc chúng ta.” Quan chiêm tinh Triệu Quốc tiến vào đại điện, lớn miệng bẩm báo.
“Có chuyện tốt như vậy sao, lúc này hắn đang ở đâu ??” Triệu Đà sáng mắt, nói.
“Âu Lạc.”
“...”
Cả nơi này lại chìm vào im lìm, mọi vật tựa như đang trôi qua, nhưng, cũng tựa như chẳng hề trôi chút nào, bởi rằng tất cả đã trầm ngâm mà quên cả di chuyển.
“Ta quyết rồi, nếu như có thần Triệu Quốc ở Âu Lạc, chắc chắn tương quan lực lượng sẽ rất ổn, chúng ta có thể xuất...” Triệu Đà tiếng lớn như hổ, gào lên.
“Chúng thần nhất nhất theo bệ hạ, dù chết không từ, ngày xuất binh xin ngài định đoạt !!” Ngay lập tức cả hàng võ quan quỳ xuống, đồng thanh nói.
“Ta có nói xuất binh đâu, là xuất...” Triệu Đà bối rối.
“Thần nguyện đi ngay lập tức, sớm ngày đem được đàm phán xuất khẩu về cho bệ hạ !!” Một vị văn quan quỳ xuống, dập đầu nói.
“Ta cũng không nói là xuất khẩu, là xuất...” Triệu Đà hơi khó xử.
“Nhẽ nào là, xuất...sản xuất...”
“Tất cả đều không phải, Triệu Trọng Thủy tên ăn bám váy mẹ kia, mau ra đây, theo ta sang đó, ngươi chuẩn bị xuất giá !!!” Triệu Đà hít một hơi thật sâu, lớn tiếng.
Triệu Trọng Thủy rúm người, mặt như viết mấy chữ ‘cái vẹo gì lại vòng sang ta ??’
Triệu Đà cười nham hiểu, kiểu như ‘thế nào thì thế, ngươi ắt sẽ biết chuyện gì xảy ra’.
“Nghe đây, khi Xương Cuồng giáng lâm, toàn bộ đội ngũ Hắc Bạch Cấm Vệ của chúng ta đã tận diệt, ta tưởng rằng cả hai bên đều tổn thất, ai ngờ tên Vô Danh kia trực tiếp lấy tàn dư của Xương Cuồng mà chế tạo ra một cái nỏ thần, còn đặt vào đó một cái móng rùa trắng. Bởi vậy mà chúng ta yếu thế, thành chúng chắc như vảy Kim Long, nỏ bắn đau như tử thần Thiên Lôi.
Nay, nhân cơ hội khai sinh một tân thần, Triệu Trọng Thủy con trai ta sẽ sang đó, vì nước quên thân, cố gắng cưa đổ Mỵ Nương, sau đó cướp nỏ, giật thành, đem về đại thắng cho Tổ quốc !!!”
Triệu Đà một hơi nói ra, chính mình còn thấy kế hoạch này hoang đường.
Khi ấy Cuội tách thần hồn Xương Cuồng khỏi thân, đã nhắc sẵn là sẽ dư ra một phần vật chất cực kì kinh khủng. Vô Danh nghịch nghịch một lúc, thế là thành công tạo ra thần khí, đặt tên là Nỏ Liên Châu.
Kĩ năng tự thân của Nỏ Liên Châu: Hấp Hối Oán Niệm: vô lễ !!” An Dương Vương theo tùy tùng tiến đến, nói.
Lưu Huyền Di ngay lập tức lùi lại, Đỗ Xung tiến lên một bước, chắn trước Trọng Thủy với An Dương Vương, căn bản đề phòng cũng không thừa.
“Nói đi, ngươi đến đây làm gì ??” An Dương Vương nói.
“Thay mặt Triệu Vương Triệu Đà, ta tức Triệu Trọng Thủy xin được dâng lên ngài một bức tâm thư, trong đó giãi bày cảnh quan hai nước cũng như ước nguyện của hoàng triều Triệu Quốc. Phụ hoàng ta vốn cũng như ngài, yêu dân như con, nay nhìn thấy tương quan lực lượng đã quá sức chênh lệch, vì bá tính Triệu Quốc, chúng ta xin được phép nghị hòa vô thời hạn, hai bên mãi mãi kết thành một đồng minh vững chãi !!” Triệu Trọng Thủy nói ra.
“Ngươi...muốn cầu thân nhi nữ ta ??” An Dương Vương mở thư, đọc lên trong sững sờ.
“Bẩm, không sai, ta từ lâu đã mến mộ vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành của Mỵ Châu, đã từng sớm hôm mong chờ được gặp nàng, cho dù không thể với lấy cành vàng lá ngọc như vậy, ta cũng xin được một lần chiêm ngưỡng dung nhan ấy.”
Lưu Phàm giật giật miệng, con vẹo nó tên Triệu Trọng Thủy này quá sức ngọt, những lời mà người thường đều không dám nói ra vì ngượng, hắn đều phun hết !!
“Chuyện này không thể nói trong một sớm một chiều, ngươi tốt nhất theo người về phủ, nghỉ ngơi một thời gian hẵng tính tiếp.” An Dương Vương đáp.
. Đồng Nhân Đấu La Đại Lục, Nhân Vật Bá, Lái Gundam. Tất Cả Các Nhân Vật Đều IQ Cao, Không Não Tàn.
💬 Bình luận chương