Huyền đứng giữa khoảng tối, tim đập thình thịch. Cô đã nghe thấy tiếng động từ bên ngoài, như thể có ai đó đang di chuyển. Những ký ức về em trai bỗng ùa về, nhắc nhở cô về mục tiêu mà họ đang theo đuổi. "Chúng ta không thể để bất cứ ai đe dọa đến những gì mình đã xây dựng," Huyền tự nhủ.
Tùng đứng cạnh, ánh mắt anh cũng không thể giấu nổi sự căng thẳng. "Chúng ta cần phải kiểm tra ngay bây giờ," anh thì thầm, giọng nói trầm thấp nhưng đầy quyết tâm.
Huyền gật đầu, cả hai lén lút di chuyển ra ngoài, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng lại mang nặng lo âu. Ánh trăng lờ mờ chiếu sáng khu vực xung quanh, tạo ra những bóng đen nhấp nhô. Huyền cảm thấy như có hàng trăm con mắt đang chúng ta chạy trốn, họ sẽ tiếp tục đuổi theo. Chúng ta cần phải đứng vững và bảo vệ những gì mình đã xây dựng."
Tùng nhìn Huyền, ánh mắt anh tràn đầy sự tin tưởng. "Tôi đồng ý với Huyền. Chúng ta sẽ không để họ hủy hoại cộng đồng này."
Một quyết định khó khăn nhưng cần thiết đã được đưa ra. Huyền biết rằng cuộc chiến sắp tới sẽ không dễ dàng, nhưng cô sẵn sàng chiến đấu vì những người mà cô yêu thương. Bởi vì trong thế giới tăm tối này, họ chính là ánh sáng duy nhất còn lại.
Khi họ chuẩn bị cho cuộc chiến, một cảm giác hồi hộp lẫn lo lắng bao trùm. Huyền không biết điều gì đang chờ đợi phía trước, nhưng cô đã sẵn sàng đối mặt với tất cả. Họ sẽ không chỉ chiến đấu để sống sót, mà còn để chứng minh rằng tình người vẫn có thể tồn tại giữa những tàn phá.
Khi ánh sáng từ những ngọn nến trong căn cứ le lói, Huyền biết rằng cuộc chiến thực sự đã bắt đầu. Họ sẽ phải đối mặt với Quốc và băng nhóm của hắn ta, và Huyền thầm hứa sẽ làm mọi thứ để bảo vệ những người sống sót còn lại. Cuộc sống của họ phụ thuộc vào quyết định này, và không có đường lui.
,
💬 Bình luận chương