Buổi sáng nghe nói Phương Tri Ngu xử lý bó hoa mình tặng, Hạ Hành Châu ở nhà một mình buồn rầu suốt cả ngày, sao dám nghĩ bó hoa Phương Tri Ngu mang về lại là tặng cho mình.
Câu "Mua một bó về cho cậu" của Phương Tri Ngu khiến hắn ngạc nhiên không thôi, trong đầu tràn ngập những dòng chữ "Sếp Phương tặng hoa cho mình", nào còn tâm tư để ý đến lời mỉa mai của Phương Tri Ngu.
Hắn giật lấy bó hoa trong tay Phương Tri Ngu, ôm vào ngực: "Tên không có mắt nào dám nói là đồ ven đường, rõ ràng là ngàn dặm mới tìm được một."
Phương Tri Ngu thấy động tác bảo vệ bó hoa của hắn thì cười nhạo: "Cậu cũng biết co giãn quá nhỉ."
Hạ Hành Châu hoàn toàn không ngại bị y châm chọc, cười tủm tỉm hỏi: "Là tự tay anh chọn sao? Không hổ là sếp Phương, ánh mắt tốt thật đó."
Phương Tri Ngu lười để ý hắn, đi qua khu vực huyền quan, nhìn thấy bó hoa hồng vàng trên quầy bar thì bước chân khựng lại.
Phương Trình nhảy xuống khỏi lồng ngực y, quay về bên bàn trà tiếp tục chơi với mấy cục giấy vo tròn.
Hạ Hành Châu tung tăng đi sau, nhìn theo ánh mắt của y, cũng thấy được bó hoa hồng tươi đẹp kia.
Phương Tri Ngu hỏi: "Lục thùng rác?"
"Cái đó thì không có." Hạ Hành Châu sờ mũi, giải thích: "Em mua bó khác, định chờ anh về rồi tự tay tặng cho anh."
Chỉ là không ngờ Phương Tri Ngu cũng mua hoa cho hắn, quả thực là niềm vui bất ngờ giống như trúng thưởng.
Ôm chặt bó hoa trong ngực không nỡ buông tay, hắn nghiêm túc nói với Phương Tri Ngu: "Xin lỗi, em không nên gạt anh thân phận Nhất Diệp Chi Châu của mình."
Phương Tri Ngu im lặng không đáp, chờ hắn nói tiếp.
Hạ Hành Châu thấy y không ngắt lời mình, chẳng khác nào cho mình cơ hội giải thích, trái tim đã treo cao cả ngày cũng thả lỏng đôi chút.
Hắn bước lên, nắm lấy tay Phương Tri Ngu, nhẹ giọng nói: "Từ lúc quen nhau đến nay, em đã nói rất nhiều câu bậy bạ, nhưng tuyệt đối không phải vì ghét anh. Chỉ là khi đó em có tâm lý phản nghịch, nên mới giận cá chém thớt, nói không lựa lời."
"Đương nhiên, bất kể là cố ý hay vô tình thì đều là em không đúng, em vẫn luôn thiếu anh một lời xin lỗi chính thức."
"Xin lỗi anh."
Hạ Hành Châu chăm chú nhìn Phương Tri Ngu, bàn tay đang nắm tay y bất giác siết chặt, giọng điệu cũng trở nên dịu nhẹ: "Em chưa từng ghét anh. Ngay từ đầu đã không có. Anh biết lòng em mà, đúng không?"
Từ lần gặp đầu tiên, hắn chưa từng ghét Phương Tri Ngu, chỉ là khi ấy bị tâm lý phản nghịch che mờ đôi mắt.
Trong phòng vô cùng yên tĩnh, ngay cả Phương Trình vốn luôn chạy loạn khắp nơi cũng chẳng biết biến đi đâu.
Sau khi nói xong, ánh mắt Hạ Hành Châu sáng rực, chờ đợi Phương Tri Ngu tuyên án.
Một lát sau, Phương Tri Ngu mới hỏi: "Đây là thành ý của cậu?"
"Đương nhiên không chỉ vậy." Hạ Hành Châu dừng lại một chút, hạ giọng: "Em còn viết... bản kiểm điểm."
Ba chữ cuối cùng nói hơi nhỏ, Phương Tri Ngu suýt cho rằng mình nghe nhầm: "Cái gì?"
"Bản kiểm điểm!" Hạ Hành Châu bất chấp tất cả. Dù sao cũng đã viết rồi, dứt khoát chỉ tay về phía bàn trà: "Em viết bản kiểm điểm, tự nhìn nhận lỗi lầm của mình, sau này tuyệt đối không tái phạm!"
Phương Tri Ngu vừa vào nhà đã bị bó hoa hồng trên quầy bar hấp dẫn sự chú ý, giờ hắn nói vậy, y mới phát hiện giấy viết thư và bút máy trên bàn trà, trên đất vương vãi đầy những tờ giấy bị vo tròn.
Phương Trình như tìm được món đồ chơi mới, lặn lộn trong đống giấy vui quên lối về.
Bản kiểm điểm?
Phương Tri Ngu không ngờ hắn còn dùng đến chiêu này, đi qua cầm tờ kiểm điểm trên bàn lên xem.
Hạ Hành Châu vội vàng ngăn cản: "Đợi đã, em vẫn chưa viết xong, anh khoan hãy..."
Phương Tri Ngu bình tĩnh liếc hắn một cái.
Hạ Hành Châu lập tức nuốt nửa câu còn lại vào, cung kính nói: "Sếp Phương, ngài cứ xem thoải mái."
Phương Tri Ngu dời mắt về lại tờ kiểm điểm, đọc được vài chữ thì chìm vào im lặng.
Tờ kiểm điểm chỉ viết được hai phần ba, tiêu đề là ba chữ "Bản kiểm điểm" thật to, phần đầu liệt kê kỹ càng các điều cần kiểm điểm, còn chia chúng thành các mục một, hai, ba, bốn rõ ràng.
Công bằng mà nói, hình thức cũng coi như chỉn chu, cách dùng từ khá chính xác, hành văn cũng trôi chảy.
Chỉ là...
Mùi khuôn mẫu quá nặng.
Phương Tri Ngu quơ tờ kiểm điểm trên tay: "Chép trên mạng à?"
"Không hẳn, chỉ tham khảo chút thôi." Hạ Hành Châu thành thật nói: "Lần cuối cùng em viết kiểm điểm đã là hồi cấp ba rồi, giờ tự viết thì không biết đến khi nào mới xong."
Phương Tri Ngu nhìn đống giấy vo tròn trên mặt đất, hừ khẽ: "Đã chép mà còn không chép được tử tế, Hạ Hành Châu, cậu cũng hay thật."
Hạ Hành Châu khổ mà không nói nên lời, muốn biện giải nhưng đống giấy trên đất đã tát thẳng vào mặt hắn.
Hồi đi học hắn vốn đã dốt văn. Phần viết văn 60 điểm, lấy được một phần ba đã xem là ưu tú.
Bản kiểm điểm này hắn vừa vào phòng ngủ chính.
Hạ Hành Châu: "..."
Tổng kết lại, tối nay mình vừa hát vừa múa, tất cả đều là công cốc.
💬 Bình luận chương