“Em ——”
Gió biển dịu dàng lướt qua những ngọn đèn đêm rực sáng ở quân cảng, thổi qua những lá chuối đang cúi đầu ngủ, cuối cùng thổi lên mặt hai người.
Trên đỉnh đầu tinh tú lấp lánh, một dải ngân hà được tạo nên từ ánh sao rực rỡ.
Bầu trời đầy sao trên đầu là một khung cảnh mộng mơ, Cố Trình trước đây đã từng mơ thấy nhiều lần, duy nhất lần này anh biết dưới bầu trời đầy sao này không phải là mơ, người đứng bên cạnh là một người bằng xương bằng thịt.
Số lần anh và Tần Dao gặp nhau không nhiều, những khoảnh khắc hai người ở riêng với nhau lại càng ít ỏi, họ không hiểu nhiều về nhau.
Trong những ngày xa cách trước đây, Cố Trình không thể kìm nén được tình yêu và sự thích thú dành cho cô gái nhỏ, dùng những mảnh ký ức đơn giản trong đầu để tưởng tượng về một người.
Thậm chí trong mơ, anh mơ thấy vẻ đẹp của cô, mơ thấy cô nhìn anh trên tàu, trong mắt đầy rẫy bầu trời sao.
Nhưng đó là Tần Dao trong mơ, còn Tần Dao ở hiện thực sẽ chỉ lên bầu trời đêm và nói:
“Những ngôi sao trên đầu chúng mình đang cãi nhau đấy.”
Rõ ràng là một câu nói rất phá phong cảnh.
Đ*t, tại sao anh lại thấy cô ấy đáng yêu ch-ết đi được chứ!
Cô ấy trong mơ chỉ là những con rối bóng cứng nhắc, là một bức tranh giả bị đóng khung.
“Anh ‘em’ cái gì mà ‘em’?”
Tần Dao nghiêng đầu hỏi anh, nói xong, mặt cô thoáng vẻ quẫn bách, so với tình tiết minh oan bắt kẻ trộm vừa rồi, những lời cô và Cố Trình nói chẳng có chút dinh dưỡng nào.
Hồi đại học, vị đại tài t.ử theo đuổi cô đã theo đuổi mấy năm trời, Tần Dao đồng ý anh ta nhưng lại không có được sự ngọt ngào của tình yêu.
Hai người đối xử với nhau rất khách sáo, người đàn ông này coi cô là nữ thần nhưng lại tưởng rằng “tiên nữ thì không biết uống nước, xì hơi hay ngồi bồn cầu”, dùng ánh mắt rất kinh ngạc nhìn cô vì vài hào vài tệ mà mặc cả với người bán hàng rong.
Khiến cô vốn dĩ không có gánh nặng hình tượng cũng phải mang gánh nặng của một hoa khôi lạnh lùng.
Mà ở trước mặt Cố Trình thì lại khác, ngay từ lần đầu gặp mặt cô đã bước lên điện thờ của một “bậc thầy tấu hài”.
Gánh nặng hình tượng?
Còn gánh nặng gì nữa đâu?
Cô không hỏi, nhưng trong lòng rất thắc mắc rốt cuộc Cố Trình vì cái gì mà thích cô?
Rõ ràng ngày đó trên tàu độ hảo cảm vẫn là số âm, sau đó gặp lại lại biến thành hơn tám mươi, hôn một cái lại tăng lên.
Tần Dao không biết tiêu chuẩn đ-ánh giá độ hảo cảm của hệ thống, để không làm ảnh hưởng đến phán đoán của mình, cô đã không còn kiểm tra cái gọi là độ hảo cảm thực tế nữa, trừ phi người đó đối với cô là “khó phân biệt địch ta”.
Cô nói những ngôi sao trên trời đang cãi nhau, chẳng phải cũng là phản chiếu nội tâm của mình sao.
Trong lòng có muôn vàn cảm xúc đang cuộn trào, tình yêu thứ này giống như một “trò chơi đoán chữ”, cô đang thắc mắc vì sao Cố Trình lại thích mình, cũng đang cân nhắc tình cảm của mình dành cho Cố Trình.
Lúc không gặp thì không thấy nhớ, vì vậy cô cảm thấy mình có thể dễ dàng dứt bỏ; nhưng khi gặp rồi lại thấy thích, là sự thích thú mà ngay cả bản thân cô cũng không kìm nén được; đồng thời cũng sẽ ghét phản ứng của anh, không muốn gặp lại anh nữa; nhưng anh lại dính lấy, cô lại không nhịn được mà đáp lại...
Cảm xúc của cả con người biến thành một chuyến tàu lượn siêu tốc.
Loại cảm xúc nào là thật?
Loại cảm xúc nào là giả?
Sự yêu và ghét đối với anh giống như chơi bập bênh trong công viên, lúc lên lúc xuống, một lát thì thích, một lát lại ghét.
💬 Bình luận chương