“Hạ quyết tâm xong, Cố Trình xuống xe, hai chân đạp lên đất thật.
Anh đi về phía trước, trước mắt là một mảnh tối đen, chỉ có lác đác vài điểm đèn dầu đằng xa.”
Sau khi đọc đúng mật khẩu, Cố Trình đi vào bóng tối, trong đầu anh quỷ tha ma bắt thế nào lại nhảy ra ba chữ — “sợ vợ".
Trong bóng tối, anh thất kinh hồn vía.
Đi tới cửa văn phòng, Cố Trình đã thu xếp lại tâm trạng.
Anh nhận định hành vi hiện tại của mình chẳng qua chỉ là tạm thời cắt đất bồi thường, giống như Việt Vương Câu Tiễn nằm gai nếm mật vậy.
Đợi đến tương lai “đ-ánh bại quân Ngô trở về", vượt qua thời kỳ quan sát, cưới được người về tay rồi thì chẳng phải mọi chuyện đều nghe theo anh sao.
Cố Trình anh cả đời này không bao giờ có chuyện sợ vợ!
Cố Trình cười nhạt, ngồi xuống bàn làm việc, tĩnh tâm xem tài liệu một lúc, tay cầm bút máy viết soàn soạt.
Lúc bước vào công việc, anh đặc biệt chuyên chú, tâm không tạp niệm.
Chính ủy Chu gõ cửa:
“Đội trưởng Cố, anh quả nhiên ở đây.
Người với người đúng là không giống nhau, bảo anh lo mà yêu đương đi, vậy mà công việc cũng không bỏ bê chút nào."
“Không giống lão Ngô kia, đúng là đồ sợ vợ, quỹ đen bị lật tẩy sạch sành sanh, bây giờ vẫn còn đang rầu rĩ vì sợ vợ kìa."
Cố Trình:
“..."
“Đội trưởng Cố, Tiểu Tần không giận dỗi gì anh chứ?
Con gái nhà người ta lúc đang yêu đương đều thích bám người, ngày trước chị dâu anh cũng bám tôi lắm, không tránh khỏi việc phải phàn nàn vài câu."
Cố Trình đặt bút máy xuống, khuôn mặt đẹp trai đen như đ-ít nồi, lạnh lùng nói:
“Có giận."
Chính ủy Chu tò mò hỏi:
“Sao thế?"
Ánh mắt Cố Trình lạnh băng:
“Cô ấy chủ động nắm tay tôi, tôi không cho."
“..."
Chính ủy Chu nhìn anh bằng ánh mắt khó tả, suýt chút nữa không thở nổi.
Trên đời này sao lại có người đàn ông như thế này chứ?
Đàn ông nào lúc yêu đương chẳng hận không được thân mật gần gũi với con gái nhà người ta nhiều hơn một chút, tên trước mặt này đúng là kỳ quặc.
“Hèn chi Tiểu Tần giận anh."
Chính ủy Chu lắc đầu, “Đội trưởng Cố, anh thật lòng ưng Tiểu Tần rồi sao?
Hay là đến tuổi rồi, thấy cô ấy thuận mắt nên muốn kết hôn đại cho xong."
Chính ủy Chu thật lòng cảm thấy không đáng cho “Tiểu Tần".
Theo cách nhìn của ông, hai người này đều là cô gái Tiểu Tần đơn phương nồng nhiệt, nào là thêu khăn tay, nào là chủ động nắm tay.
“Nếu là lấy đại cho xong thì đừng làm lỡ dở con gái nhà người ta, đàn ông biết quan tâm thiếu gì.
Biết đâu Tiểu Tần mấy ngày nữa nghĩ thông suốt rồi, thấy bác sĩ Hà tốt hơn, thì cái tên độc thân như anh cứ xác định là ế đến già đi."
Chính ủy Chu tặc lưỡi vài tiếng, nói vài câu khích tướng để Cố Trình biết đường mà trân trọng.
Cố Trình đ-ập bàn một cái:
“Anh đây là đang dạy tôi cách làm 'kẻ sợ vợ' à?"
Chính ủy Chu ngẩn ra:
“?"
“Ngày nào đó nếu tôi thật sự biến thành kẻ sợ vợ thì đều tại anh hết."
Cố Trình lạnh lùng nói.
💬 Bình luận chương