Ngọc Bích đến quán cà phê, lòng đầy hồi hộp và lo lắng. Cô không biết lý do Thiên Huy muốn gặp gỡ, nhưng những gì diễn ra trong lòng cô như một cơn bão. Từ buổi triển lãm nghệ thuật hôm đó, mọi thứ giữa họ đã thay đổi. Những ánh mắt, những nụ cười, và cả những khoảnh khắc ngập tràn cảm xúc, tất cả như một cuốn phim không thể ngừng lại.
Quán cà phê nhỏ nằm trong một góc phố yên tĩnh, ánh đèn vàng ấm áp tạo nên không khí gần gũi. Thiên Huy ngồi ở một góc, dáng vẻ vẫn lạnh lùng nhưng đôi mắt anh lại ẩn chứa điều gì đó sâu thẳm. Ngọc Bích bước vào, tim đập nhanh. Cô hít một hơi thật sâu, quyết tâm tiến đến bên anh.
“Xin lỗi đã làm em chờ,” Thiên Huy nói, giọng điệu trầm tĩnh nhưng có chút căng thẳng.
“Không sao,” Ngọc Bích đáp, ngồi xuống. “Có chuyện gì quan trọng không anh?”
Thiên Huy nhìn cô, ánh mắt anh như muốn tìm kiếm điều gì đó trong đôi mắt to tròn của cô. “Anh có cảm giác rằng có điều gì đó không ổn. Anh không muốn em bị cuốn vào những rắc rối từ quá khứ.”
Ngọc Bích cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. “Em không hiểu. Có phải chuyện gì liên quan đến Minh Quân không?”
“Đúng,” Thiên Huy gật đầu. “Anh ta không phải là người dễ dàng từ bỏ. Anh lo rằng em sẽ trở thành mục tiêu.”
“Em có thể tự bảo vệ mình,” Ngọc Bích nói, giọng đầy quyết tâm. “Em không muốn anh phải lo lắng về em.”
Nhưng Thiên Huy không dễ bị thuyết phục. “Ngọc Bích, em không biết những gì anh đã trải qua. Mọi thứ không đơn giản như em nghĩ.”
Ngọc Bích cảm nhận được nỗi đau trong giọng nói của anh. “Nếu không muốn em bị tổn thương, thì hãy để em ở bên cạnh anh. Chúng ta có thể cùng nhau vượt qua.”
Một khoảng lặng trôi qua, không khí giữa họ trở nên nặng nề. Thiên Huy khẽ thở dài, rồi đưa tay chạm vào bàn tay Ngọc Bích. “Em có biết rằng em đã thay đổi cuộc sống của anh không? Anh không muốn mất em.”
Cảm xúc dâng trào, Ngọc Bích nhìn thẳng vào mắt anh. “Vậy thì hãy để em ở lại. Chúng ta có thể làm điều gì đó cùng nhau.”
Thiên Huy mỉm cười, nụ cười ấm áp làm tan biến bầu không khí căng thẳng. “Được. Nhưng anh sẽ không để em một mình trong những rắc rối này.”
Khi họ rời quán cà phê, Ngọc Bích cảm thấy như một chương mới đã mở ra trong cuộc đời mình. Cô và Thiên Huy không chỉ là hai người yêu nhau, mà còn là những chiến hữu trong cuộc chiến chống lại những âm mưu xung quanh.Trong những ngày tiếp theo, tình cảm giữa họ dần nảy nở. Họ cùng nhau tham gia các sự kiện nghệ thuật, chia sẻ những niềm vui và nỗi lo lắng. Thiên Huy bắt đầu mở lòng hơn, kể cho Ngọc Bích về gia đình và những áp lực mà anh phải đối mặt. Cô cũng chia sẻ với anh về giấc mơ trở thành một nghệ sĩ nổi tiếng và những khó khăn trong cuộc sống.
Một buổi chiều, khi cả hai đang đi dạo trong công viên, Ngọc Bích bất chợt dừng lại. “Thiên Huy, nếu có một ngày mọi thứ trở nên tồi tệ, em sẽ không bỏ rơi anh. Em sẽ ở bên cạnh anh.”
Thiên Huy nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự cảm kích. “Cảm ơn em, Ngọc Bích. Anh biết rằng em là một phần quan trọng trong cuộc đời anh.”
Nhưng ngay khi tình yêu của họ đang nở rộ, những áp lực bên ngoài cũng gia tăng. Vương Minh Quân không ngừng tìm kiếm cơ hội để gây rối. Anh ta đã cử người làm tổn thương Thiên Huy.
Một buổi tối, khi Ngọc Bích đang vẽ tranh trong studio, cô cảm nhận được sự hiện diện của ai đó. Cô quay lại, nhưng chỉ thấy bóng tối. Cảm giác bất an lại dâng lên trong lòng. Cô biết mình cần phải cảnh giác hơn.
Khi cô gặp Thiên Huy vào ngày hôm sau, tâm trạng không thể giấu nổi. “Hôm qua em cảm thấy có ai đó em ở một mình trong tình huống này,” anh nói, tay nắm chặt. “Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra ai đang vượt qua những cơn bão sắp đến? Hay những bí mật sẽ làm mọi thứ tan vỡ?
,
💬 Bình luận chương