Ngọc Bích rảo bước trên con đường quen thuộc, lòng đầy háo hức. Cô vừa kết thúc một buổi triển lãm tranh thành công, những nụ cười và lời khen ngợi của khách tham quan vẫn văng vẳng bên tai. Nhưng không khí vui vẻ ấy nhanh chóng bị thay thế bởi một cảm giác nặng nề, khi cô nhận ra mình đã bị điều gì xảy ra với cô.
Khi đến nơi, Tôn Minh đã chờ sẵn. “Chúng ta có thể làm gì để cứu Ngọc Bích?” Thiên Huy hỏi ngay khi bước xuống xe.
“Chúng ta cần thông tin. Minh Quân có thể đã lên kế hoạch từ trước. Hắn sẽ không chỉ bắt cóc mà còn có thể tạo ra một cú sốc lớn,” Tôn Minh nhấn mạnh.
“Chúng ta phải tìm cách giải cứu cô ấy trước khi hắn thực hiện bất kỳ điều gì,” Thiên Huy kiên quyết.
“Để làm được điều đó, chúng ta cần một kế hoạch hoàn hảo. Minh Quân không phải là kẻ dễ chơi,” Tôn Minh nói, mắt anh ta ánh lên sự lo lắng.
“Chúng ta không có thời gian,” Thiên Huy đáp, giọng nói đầy kiên định. “Tôi sẽ không để cô ấy phải chịu đựng thêm nữa.”
Trong khi đó, Ngọc Bích bị nhốt trong một căn phòng tối tăm, cảm giác hoảng loạn len lỏi trong từng tế bào. Cô cố gắng bình tĩnh, nhớ lại từng khoảnh khắc bên Thiên Huy, điều đó giúp cô kiên cường hơn. Cô không thể để mình gục ngã.
Cánh cửa bất ngờ mở ra, một gã đàn ông bước vào, mang theo ánh mắt tàn nhẫn. “Thiên Huy sẽ không đến cứu mày đâu. Hắn ta sẽ phải lựa chọn giữa viên ngọc và mày.”
Ngọc Bích siết chặt tay lại, không để nỗi sợ hãi chi phối. “Hắn sẽ đến,” cô khẳng định, giọng nói mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Xem ra mày tin tưởng hắn lắm,” gã đàn ông cười khẩy, rồi bước ra ngoài, để lại cô trong bóng tối.
Ngọc Bích biết rằng cô không thể ngồi chờ. Cô phải tìm cách thoát ra khỏi đây. Những ý tưởng nhanh chóng lướt qua tâm trí cô. Dù cho điều gì xảy ra, cô sẽ không để Minh Quân chiến thắng.
Thiên Huy và Tôn Minh đã bàn bạc xong kế hoạch. “Chúng ta sẽ tấn công từ hai phía,” Tôn Minh đề xuất. “Nếu chúng ta có thể làm Minh Quân mất cảnh giác, có thể sẽ có cơ hội cứu được Ngọc Bích.”“Đúng vậy,” Thiên Huy đồng tình. “Chúng ta không thể để hắn có thời gian chuẩn bị.”
Họ nhanh chóng lên đường, lòng mỗi người đều chất chứa nỗi lo âu, nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Thiên Huy không thể tưởng tượng được cuộc sống nếu không có Ngọc Bích bên cạnh. Cô là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời anh.
Cảm giác hồi hộp bao trùm khi họ đến gần nơi giam giữ Ngọc Bích. Thiên Huy nắm chặt tay, quyết tâm trong ánh mắt anh trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Họ sẽ không để cô ấy phải chịu đựng thêm nữa.
“Để tôi dẫn đầu,” Thiên Huy nói, không chần chừ.
“Cẩn thận, có thể có nhiều kẻ bảo vệ,” Tôn Minh cảnh báo.
“Chúng ta không có thời gian. Đi nào!” Thiên Huy khẳng định, sự tự tin lấp lánh trong đôi mắt xanh thẳm của anh.
Họ tiến vào căn cứ của Minh Quân, từng bước chân như gõ nhịp tim, tạo thành một bản nhạc hồi hộp. Mỗi giây trôi qua đều như kéo dài hàng giờ. Thiên Huy không thể nghĩ đến điều gì khác ngoài việc cứu Ngọc Bích.
Khi họ tiến gần đến căn phòng nơi Ngọc Bích bị giam giữ, một cánh cửa đột ngột mở ra, và một nhóm tay sai lao ra, ánh mắt chúng sắc lạnh như dao. Thiên Huy lập tức ra hiệu cho Tôn Minh, và cuộc chiến bắt đầu.
Âm thanh đấm đá vang lên, không khí trở nên căng thẳng. Thiên Huy dồn hết sức lực vào từng cú đánh, mỗi cú ra đòn đều mang theo sự quyết tâm cứu người mình yêu. Anh không thể để bất kỳ ai ngăn cản mình.
Ngọc Bích, từ bên trong căn phòng tối, nghe thấy tiếng động. Cô cảm nhận được sự mạnh mẽ và quyết tâm từ Thiên Huy. Đó là nguồn động lực khiến cô tin rằng tất cả sẽ ổn.
Khi cuộc chiến vẫn đang diễn ra bên ngoài, trái tim Ngọc Bích đập nhanh. Cô hy vọng, mong chờ từng giây phút được đoàn tụ với người đàn ông mà cô yêu thương. Dù thế nào, cô sẽ không từ bỏ.
Thiên Huy, với sức mạnh và quyết tâm của mình, đã đánh bại từng tên tay sai một. Cuối cùng, anh đứng trước cánh cửa căn phòng nơi Ngọc Bích bị giam giữ, tay nắm chặt.
“Ngọc Bích!” anh gọi lớn, giọng nói đầy quyết tâm.
“Thiên Huy!” Ngọc Bích đáp, nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. “Em ở đây!”
Thiên Huy mở cửa, ánh mắt họ chạm nhau, như hai mảnh ghép hoàn hảo. Anh lao vào ôm chặt cô, cảm giác bình yên bao trùm. “Em không sao chứ?” anh hỏi, giọng nói đầy lo lắng.
“Em ổn,” Ngọc Bích thở phào. “Chúng ta phải đi thôi.”
Nhưng ngay lúc đó, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên, khiến cả hai quay lại. Minh Quân đứng ở cửa, ánh mắt đầy sự tự mãn. “Chúc mừng, nhưng các người không thể thoát được đâu.”
Thiên Huy nắm chặt tay Ngọc Bích, sẵn sàng đối mặt với kẻ thù. Họ đã cùng nhau vượt qua nhiều thử thách, và lần này cũng không phải là ngoại lệ. Tình yêu của họ sẽ là sức mạnh lớn nhất để đối mặt với bất kỳ điều gì.
“Chúng ta không sợ ngươi,” Thiên Huy tuyên bố, ánh mắt kiên quyết.
Minh Quân cười khẩy. “Chúng ta sẽ xem ai là kẻ chiến thắng cuối cùng.”
Cuộc chiến chưa kết thúc, nhưng Thiên Huy và Ngọc Bích đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách phía trước. Họ là một đội, và không gì có thể ngăn cản tình yêu của họ.
,
💬 Bình luận chương