"Tay ngươi bị thương?"
Tan học, Ngụy Chước Ngưng đột nhiên xuất hiện phía sau Trì Lẫm như một con ma, không phát ra tiếng động.
Trì Lẫm vừa mới học được cách dùng điện thoại lên mạng tìm kiếm tin tức, gõ từ khóa "kiếp trước kiếp này" bốn chữ, kết quả tìm kiếm từng hàng hiện ra, nàng hết sức tập trung lại có chút lo lắng mà kết quả đầu tiên, bỗng nhiên có người nói chuyện phía sau, sợ đến mức tai nàng "ong" một tiếng.
Ngụy Chước Ngưng không cảm thấy bước chân mình có nhẹ nhàng gì, ai ngờ con ngốc này lại bị hù cho giật mình.
Rõ ràng bị dọa nhưng vẫn cố gắng làm ra vẻ không có gì, Ngụy Chước Ngưng khóe miệng cong lên, có chút buồn cười.
Trì Lẫm lặng lẽ khóa màn hình điện thoại: "Không có gì, chỉ là vết thương nhỏ."
"Máy tính đâu, Kỳ lão sư nói sao?"
"Kỳ lão sư nói đóng 2000 tệ là được thay mới."
"Ừm, thế là tốt rồi. Này, cho ngươi."
Ngụy Chước Ngưng ném cho nàng một túi thuốc:
"Ta không muốn mắc nợ đồ ngốc đâu." Nói xong nàng liền rảo bước chạy lướt qua người Trì Lẫm.
Trì Lẫm nhìn túi thuốc trong tay, lại thấy nó rất giống loại Lâu Mịch từng đưa cho nàng.
Thời đại này mọi người đều thực sự không thích thiếu nợ ân tình của người khác nhỉ.
Nhưng dù chỉ là một chút ân huệ nhỏ, các nàng đều cố gắng trả lại cho bằng được, mà dáng vẻ đó cũng rất đáng yêu.
Trì Lẫm bắt xe về nhà, trên đường về tự mình xử lý vết thương trên tay.
Miệng vết thương trên tay thực ra còn sâu hơn Trì Lẫm tưởng. Dù sao thân thể hiện tại cũng không phải là cơ thể dày dạn kinh nghiệm sa trường năm xưa. Thân thể của nguyên chủ rõ ràng chưa từng qua rèn luyện gì, làn da mỏng manh, chỉ cần một chút lực là đã bị rách. Dù Trì Lẫm có am hiểu cách khống chế lực đạo hơn người thường, thì lớp da mỏng yếu này vẫn rất dễ bị thương.
Khi mở túi thuốc ra, nàng phát hiện bên trong có một tờ giấy hướng dẫn sử dụng, nhưng lại không giống với loại mà Lâu Mịch đưa trước đó.
Túi thuốc của Lâu Mịch đưa, bên trong có kèm theo một bình thuốc điện tử nhỏ, trên đó còn có hình động đáng yêu minh họa các bước sử dụng, cực kỳ rõ ràng và dễ hiểu.
Trì Lẫm làm theo hướng dẫn: khử trùng, bôi thuốc, băng bó. Xử lý xong miệng vết thương một cách gọn gàng, rồi tiếp tục cầm điện thoại lên tra cứu tài liệu.
Về kiếp trước kiếp này, dù sống trong một thời đại mà khoa học công nghệ phát triển tột bậc, thông tin lan truyền với tốc độ chóng mặt, thì vấn đề "luân hồi" vẫn chỉ dừng lại ở mức độ giả tưởng và hư cấu. Không có bất kỳ bằng chứng thực tế nào chứng minh luân hồi là thật, càng không nói đến việc hệ thống hóa thành lý luận logic hay có tính ứng dụng.
Thậm chí có người trực tiếp phủ nhận sự tồn tại kiếp trước kiếp này.
Trì Lẫm ngồi trong xe, taxi bắt buộc phải đi qua con đường băng qua biển để về nhà. Mặt biển như cũ bình lặng xinh đẹp, nhưng Trì Lẫm hiểu rõ, đó chỉ là lớp vỏ bề ngoài.
Dưới mặt biển hàng nghìn dặm, tăm tối vô tận, ẩn chứa vô số điều không được biết đến.
Như thế giới vô tận này, dòng lịch sử cuồn cuộn, có bao nhiêu bí mật được chôn vùi trong đó?
Mấy ngày qua nàng điên cuồng đọc sách, tất cả sách liên quan đến lịch sử trong nhà đều bị nàng lật một lần, vẫn tìm không thấy ghi chép về "Nguyên".
Đại Nguyên — một triều đại tồn tại hơn trăm năm, phồn vinh suốt trăm năm, vậy mà cả chính sử lẫn dã sử đều hoàn toàn không hề nhắc đến.
(*) Chính sử: sử ký, thư tịch...; Dã sử: sách tạp lục, ghi chép những chuyện vặt...
Một vương triều từng khiến vạn quốc đến triều bái, lại đột ngột biến mất vào trong đại dương lịch sử.
Tại sao lại như vậy, hay có người cố tình xóa sổ sự tồn tại của "Nguyên"?
Mặc dù bản thân là tiến sĩ học phú ngũ xa (tiến sĩ học thức uyên bác), Trì Lẫm cũng tạm thời không tìm ra được lời giải.
Xe chở nàng về tới khu Trường Tuấn Hoa Viên, Trì Lẫm quét mặt vào cửa, hệ thống Tiên sinh liền chào hỏi nàng:
"Trì Lẫm buổi chiều tốt lành, tối nay muốn ăn gì?"
Trì Lẫm có chút mệt mỏi, miễn cưỡng cười: "Ta tạm thời không muốn ăn, cảm ơn Tiên sinh."
"Được, ta sẽ hỏi lại ngươi sau nửa giờ nữa."
Vào phòng, Trì Lẫm phát hiện Lâu Mịch một mình ở phòng khách đang cố gắng dịch chuyển nệm.
Không thể không công nhận, Lâu Mịch quả thật rất có sức, một tấm nệm nặng như vậy mà nàng còn có thể cố gắng dựng đứng lên. Có điều, từ cửa thang máy đến tận phòng ngủ của nàng vẫn còn một đoạn khá dài, chỉ dựa vào sức một người thì đúng là không dễ dàng chút nào.
Lâu Mịch từ trước đến nay luôn rất tự tin vào thể lực của bản thân. Là tuyển thủ esport chuyên nghiệp trong thời đại thực tế ảo tiên tiến, ngoài phản xạ và tư duy nhanh nhạy, việc rèn luyện thể chất cũng là yêu cầu bắt buộc. Dẫu sao thời đại này đã bước vào kỷ nguyên "thể cảm tinh vi" (*), chỉ có tay chân nhanh nhẹn, thân thể mạnh mẽ mới có thể thể hiện tốt trong trò chơi.
(*) ý là thời kỳ mà các thiết bị chơi game phản hồi và tương tác theo chuyển động vật lý thực tế của người chơi (như cảm biến chuyển động, VR, AR...), chứ không chỉ qua nút bấm hay điều khiển truyền thống.
Tuy nhiên trọng lượng nệm vẫn vượt quá tưởng tượng nàng.
Khi để nằm trên mặt đất thì lực ma sát quá lớn, hoàn toàn bất động. Lâu Mịch suy nghĩ, nếu dựng nệm thẳng lên thì ma sát sẽ giảm, có lẽ nàng có thể đẩy được.
Thử rồi mới thấy, không biết là do đánh giá thấp sức nặng của nệm, hay đánh giá quá cao bản thân, kết quả vẫn là... bất động.
Thật sự thực hít thở không thông
Nàng chỉ muốn đổi một chiếc nệm mới thôi mà...
Sớm biết thế này thì lần trước Bành Tử Viện đề xuất mua trợ lý AI giúp việc, nếu lúc đó nàng ra sức !"
Đại bảo kiếm x5, Đại bảo kiếm x5
"Thêm 20 cái Đại bảo kiếm để Lâu tỷ tỷ mua đồ ăn sáng, hy vọng Lâu tỷ tỷ ăn no no ngày mai tiếp tục đánh Tuyết Vực! Ta có được xem Lâu tỷ tỷ solo Tuyết Vực Thần Động tầng ba nữa không?"
"Má ơi —— ta cũng muốn xem Lâu tỷ tỷ lại đánh phó bản Tuyết Vực Thần Động!"
Fan của Lâu Mịch đặc biệt chấp nhất với Tuyết Vực Thần Động, Lâu Mịch thực sự phục.
Ai bảo hồi trước nàng từng cùng A Bảo ở phó bản đó lập kỷ lục quốc phục đệ nhất—tới tận bây giờ vẫn chưa ai phá được. Mà lần đó A Bảo không biết rối rắm cái gì, đang livestream thì đùng một cái quay sang thông báo chuyện đó với nàng làm gì chứ.
Từ đó về sau Lâu Mịch rốt cuộc không đi Tuyết Vực Thần Động nữa.
Người đã rời khỏi đội chiến đội Cửu Thiên, nhưng tai tiếng còn chưa xong đâu.
Lâu Mịch vốn thấy mọi người mong chờ như vậy, định ngày mai lại dành thời gian livestream, ai ngờ thấy bốn chữ Tuyết Vực Thần Động này, trong lòng khó chịu, trực tiếp thoát khỏi phòng livestream.
Khát nước chết đi được.
Nghĩ đến kẻ phản đồ A Bảo của Cửu Thiên, trong lòng Lâu Mịch như có đoàn lửa đang cháy, ra ngoài tìm nước uống, tiện thể dập lửa.
Đi ngang qua cửa thư phòng, phát hiện bên trong có ánh đèn. Giờ này Trì Lẫm lại còn ở trong đó đọc sách?
Lại nói nàng gần đây đúng là ôm sách không rời tay, nhưng này đã mấy giờ rồi? Ngày mai không đi học à?
Lâu Mịch muốn qua giáo huấn nàng một chút, đi đến cửa, thì phát hiện Trì Lẫm đang khóc...
Hàng mi dày đã sớm bị nước mắt làm ướt đẫm, đôi mắt sưng đỏ Trì Lẫm yên lặng không tiếng động mà rơi nước mắt, nước mắt từng giọt rơi trên trang sách, thế mà nàng vẫn còn tiếp tục lật sách, tiếp tục tìm kiếm cái gì đó.
Cả thư phòng như bao phủ bởi một tầng bi thương u uất do nàng tỏa ra.
Thậm chí cả trái tim Lâu Mịch cũng vì nước mắt nàng mà cảm thấy chua xót.
Lâu Mịch nhẹ nhàng gõ cửa phòng, Trì Lẫm thấy là nàng, hơi cúi đầu tránh đi ánh mắt, có chút lúng túng.
"Tay rất đau hả?" Lâu Mịch nói, "Đau đến mức phải lén khóc sao. Ngồi yên đấy, đừng nhúc nhích."
Nói rồi nàng rời khỏi chốc lát, lúc quay lại trong tay đã mang theo một hộp thuốc.
"Đưa tay ra." Thư phòng chỉ có một chiếc ghế, Trì Lẫm đang ngồi, Lâu Mịch trực tiếp ngồi xuống sàn nhà.
Lâu Mịch căn bản không định để cho nàng đường lùi nào, Trì Lẫm buộc phải đưa tay cho Lâu Mịch.
Mở băng gạc ra, Lâu Mịch phát hiện vết thương trên tay nàng nghiêm trọng hơn trong tưởng tượng rất nhiều.
Một đạo vết thương thật sâu, nhìn đến cũng thấy đau.
Trì Lẫm suốt quá trình đều thất thần, không biết đang nghĩ gì.
Lâu Mịch "Tê" một tiếng, cũng thay nàng khó chịu, đồng thời trong lòng lại có một loại cảm xúc khó chịu không rõ nguồn gốc dâng lên:
"Bị thương nặng như vậy sao không nói với ta?"
Trì Lẫm: "Ta không muốn làm phiền ngươi."
Lâu Mịch: "..."
Nàng trước đây đúng là có nói "Đây có thể là mùa giải cuối cùng của ta, đừng làm phiền nữa."
Kết quả Trì Lẫm thật sự là không hé răng, dù tay bị cắt thành như thế này cũng không hé răng.
Lâu Mịch sắp bị tức chết.
"Làm phiền đương nhiên không được." Lâu Mịch cẩn thận giúp nàng thay thuốc, băng bó lại, "Nhưng bị thương có thể đến đây kêu đau với ta. Có nghe không?"
Trì Lẫm chớp chớp mắt, nước mắt rơi xuống thành hàng, lại rơi trên mu bàn tay của Lâu Mịch.
Động tác của Lâu Mịch hơi dừng lại một chút, rồi nhanh chóng tiếp tục tập trung băng bó.
Trì Lẫm nhìn ra được nàng căn bản không am hiểu việc này, thủ pháp băng bó cũng có chút vụng về.
Dù sao thì thời đại này quá yên bình, không có chiến sự, không biết băng bó cũng thực bình thường.
Trì Lẫm cũng không ngăn cản nàng.
Tâm trạng rối bời ban nãy, thật ra cũng nhờ cơn đau âm ỉ khi thay thuốc chạm vào vết thương mà cũng hơi phân tán được một chút.
💬 Bình luận chương