Chương 1230
Một bác sĩ đeo huy hiệu giáo sư chuyên gia nói: “Hiện nay ông Bắc Minh đang trong tình trạng tương đối ổn định. Hôm qua chúng tôi cũng đã có cuộc hội chẩn chuyên gia, khả năng hồi phục của ông ấy rất lớn, chúng tôi đang tích cực chuẩn bị cho việc điều trị liên quan.”
“Ừm.” Bắc Minh Quân gật đầu, sau đó đẩy cửa phòng bệnh, nhẹ nhàng bước vào.
Giờ phút này ông Bắc Minh đang nằm yên lặng trên giường bệnh, các dụng cụ khác nhau bên cạnh giường đang nói về ông cụ Bắc Minh.
Từ khi ông ngã bệnh đến nay, người thường xuyên đến nhất lại là Bắc Minh Quân, người từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ khiến ông bớt lo, luôn khiến ông phải giận đến nổi trận lôi đình.
Bắc Minh Quân đưa tay ra nắm chặt lấy bàn tay đang run rẩy không ngừng ấy, bàn tay yếu ớt, bàn tay đã không ít lần đánh anh trong quãng thời gian anh trưởng thành…
“Ba, mấy hôm trước con đưa các con đến chỗ cô, mọi thứ đều ổn, cô chơi cùng đám trẻ con rất vui. Trước khi đi còn bảo con mang tới cho ba rất nhiều rau sạch và hoa quả cô tự trồng nữa…” Trong lòng Bắc Minh Quân biết rất rõ nếu lúc này nói cho ông Bắc Minh về cái chết của cô Phương thì có lẽ ông sẽ không chịu nổi cú sốc lớn này.
Mặc dù hai anh em ông Bắc Minh và cô Phương từ nhỏ đã không hợp nhau.
Nhưng thời gian dần trôi, tình cảm gia đình luôn là trên hết, trong lòng hai người vẫn quan tâm nhau mà không nói ra.
Cũng giống như trước đây, khi Bắc Minh Quân đến chỗ cô Phương, khi về bà luôn bảo anh mang chút rau sạch và hoa quả mình trồng về.
💬 Bình luận chương