Nhà hàng được thiết kế theo phong cách Baroque, đồ trang trí xung quanh nhà hàng hình thành nhất thể, toát ra mùi xa hoa. Ở đây dù không phải vào nhà hàng ăn một bữa đắt tiền, mà ngay cả người chụp ảnh lưu niệm cũng rất nhiều.
Nắm được cơ hội, Lâm Nhược Khê lặng lẽ rút tay của mình trong tay Dương Thần ra, nét đỏ ửng trên mặt cũng biến mất, giống như là chưa xảy ra cái gì.
Dương Thần âm thầm tán thưởng cho người phụ nữ trời sinh biểu diễn thiên phú, đang muốn cùng bọn Stern đi vào nhà hàng, cũng không nghĩ một bóng dáng nho nhỏ chạy tới trước mặt mình mà chặn đường đi.
- Chú! Mua hoa không?
Một đứa bé trai mang nói tiếng Pháp, nhưng khẩu ngữ lại là tiếng Anh, giòn tan hỏi.
Dương Thần cúi đầu. Chú bé con ước chừng chưa đến mười tuổi, bởi vì còn chưa dậy thì nên nhìn thân hình nhỏ gầy, tóc vàng, mày rậm, mắt to, khỏe mạnh kháu khỉnh, hai má có chút tàn nhang, bộ dáng rất hiền lành.
Chú bé cầm trong tay mấy bó hoa tươi buộc bằng nơ hồng. Nhưng không phải là hoa hồng, tulip, bách hợp hay những loại hoa linh tinh bán ở cửa hàng, mà là hoa ở trong bồn và hoa ven đường ở khắp nơi nước Pháp có thể thấy. Đơn giản mà nói, đều là hoa dại ngắt ven đường.
Không đợi Dương Thần mở miệng, Lâm Nhược Khê đang đứng bên cạnh ngồi xổm xuống, lại gần chú bé, vẻ mặt dịu dàng hỏi han:
- Cậu bé, cháu bán hoa gì, bán thế nào?
Nhìn Lâm Nhược Khê ngàn năm mới thấy vẻ mặt dịu dàng. Dương Thần xoa xoa hai mắt, lập tức cười khổ. Người phụ nữ này đã rất lâu rồi không đến cô nhi viện thăm bọn trẻ, xem ra tình yêu đó đã trào ra ở Paris này rồi.
Ngày thường, Lâm Nhược Khê làm cho người ta kinh sợ, là bởi vì khí chất lạnh lùng nghiêm nghị. Nhưng một khi gặp phải một đứa trẻ, bộ dạng giống như một thanh chocolate hòa tan ngọt ngào, lại khiến cho bọn nhỏ rất yêu thích, bằng không cũng sẽ không được hoan nghênh như vậy ở cô nhi viện Trung Hải.
Quả nhiên đôi mắt sáng ngời của chú bé con chảy qua vài tia sáng kỳ dị, giọng non nớt nói:
- Chị, chị thật xinh đẹp!
Nghe được cậu bé khen ngợi, Lâm Nhược Khê cười rạng rỡ đứng lên, vô cùng thân thiết đưa tay sờ sờ mái tóc của cậu bé,
- Em cũng rất đáng yêu! Tên em là gì?
- Harry, gọi em là Harry! Chị là người ngoại quốc sao?
Tiểu Harry hỏi.
- Đúng vậy! Chị tới từ Hoa Hạ!
Lâm Nhược Khê nói.
- Hoa Hạ ở đâu?
Harry rất ngạc nhiên hỏi.
Lâm Nhược Khê ngẫm nghĩ một chút, nói:
- Ở một nơi rất xa, phải đi máy bay mới có thể đến được.
- Máy bay?
Harry hưng phấn mà nói:
- Chị! Đi máy bay thích không? Em cũng muốn ba ba cho em đi máy bay, nhưng ông ấy bề bộn nhiều việc, rất ít khi đưa em ra ngoài ngoài. Tuy nhiên ba nói, vài ngày nữa sẽ đưa em đi Disney Land chơi, đến lúc đó chúng ta có thể xem xe bay biểu diễn…Mà… Em không biết xe bay có giống với máy bay không, chị gặp qua chưa?
Bỏi vì cậu bé nói tiếng Anh còn lẫn một số từ tiếng Pháp, Lâm Nhược Khê hơi nhíu mi, nhìn Dương Thần bên cạnh xin giúp đỡ.
Dương Thần bất đắc dĩ, thái độ của người phụ nữ này đối với đứa trẻ có thể dùng một nửa đối với chính mình thì thật là tốt biết bao. Nhưng hắn vẫn giúp Harry phiên dịch một chút.
Lâm Nhược Khê hiểu ý, tiếp tục nói:
- Chị chưa được thấy xe bay biểu diễn ở Disney Land, nhưng xem hay lắm. Chắc chắn Harry sẽ được chơi vui vẻ.
Harry dùng sức gật gật đầu:
- Em cũng cảm thấy như vậy, đến lúc đó mẹ cũng sẽ đi, cả gia đình chúng em có thể ngồi thuyền hải tắc, còn có thể chạy như bay đến tận trời… Nhưng lòng em hơi sợ hãi, không biết xe bay có cao không, nếu chẳng may đến lúc đó ba nói em là kẻ nhát gan thì phải làm sao bây giờ…
- Tiểu tử kia, cháu không phải nói bán hoa sao? Tại sao lại nói đến chuyện xe bay tới tận trời hả?
Nhìn Harry gần như tự nhủ nói không yên, Dương Thần không kiên nhẫn nổi.
Lâm Nhược Khê quay đầu lại, trừng mắt nhìn hắn,
- Anh làm gì thế? Cậu bé nói chuyện với em không phải nói với anh! Anh nhìn đứa trẻ tức giận cái gì?
- Anh không có trút giận lên đầu nó… Này! Không phải còn muốn ăn cơm trưa sao?
Dương Thần buồn bực nói.
- Anh muốn ăn thì tự mình vào ăn trước, em không ngăn cản anh!
Lâm Nhược Khê thấy Dương Thần không nhịn được, lại cảm thấy bất mãn, lại nhìn tiểu Harry cười nói:
- Harry không cần quan tâm đến chú nhé, muốn nói cái gì nói với chị là tốt rồi.
Harry chớp chớp ánh mắt, nhìn Dương Thần thè lưỡi, làm cái mặt quỷ, sau đó lại nhìn Lâm Nhược Khê nói:
- Chị thật tốt.
Dương Thần cảm giác mình muốn nổ tung, thằng nhóc này, luôn mồm gọi Lâm Nhược Khê là “Chị”, gọi mình là “Chú”, chẳng phải mình thành bề trên của Lâm Nhược Khê sao?
Tuy nhiên Harry cũng không tiếp tục nói nữa. Nghe được câu nhắc nhở của Dương Thần, cầm lấy bó hoa trong tay:
- Chị! Chị thích hoa gì?
Bó hoa trước mắt nói trắng ra chính là hoa dại tự ngắt lấy, Lâm Nhược Khê lại không nhận biết được, tùy ý cầm bó hoa buộc tương đối đẹp một ít hoa cỏ màu lam, màu tím, cười hỏi:
- Đây là hoa gì? Khá đẹp nha, chị rất thích bó hoa này.( mua một đôi tất. Đó là quà Giáng Sinh, tuy rằng lễ Giáng Sinh đã qua rồi, nhưng đối với bọn trẻ mà nói, cũng không có gì có thể chọn thời gian.
- Tiền này cho Harry, coi như là quà chị cho Harry nha!
Lâm Nhược Khê đem mười đồngro nhét vào tay Harry.
Harry ngập ngừng nói,
- Mẹ mẹ dạy em, không được tùy tiện nhận quà của người khác…
Nhìn vẻ mặt buồn rầu của chú bé con, Lâm Nhược Khê ngẫm nghĩ một chút, nói:
- Nếu không thì như vậy đi, Harry thơm chị một cái, coi như là trao đổi.
Dương Thần đứng bên cạnh nghe xong, khóc không ra nước mắt, kéo rơi xuống mặt nói:
- Vợ yêu, không được phép đùa giỡn như vậy, tiểu tử thối tha này dựa vào cái gì mà được hôn em? Em còn cho lại tiền. Anh làm chồng muốn hôn em, còn cần phải phê duyệt cả buổi, còn mãi không thông qua?
Lâm Nhược Khê nhìn người qua đường trước sau, may mắn là không ai chú ý tới người này đang lớn tiếng ồn ào, giương con ngươi trừng mắt nhìn Dương Thần, sắc mặt hồng hào nói:
- Gào thét cái gì? Anh cùng một đứa trẻ tranh giành cái gì? Một người lớn, ngay cả làm một ít chuyện không sợ xấu hổ trong cô nhi viện, những đứa nhỏ so với anh còn đáng yêu hơn, muốn hôn còn có thể. Chờ anh ngày nào đó cũng ngoan như Harry, em sẽ cân nhắc.
Một phen nói xuống dưới, ruột gan Dương Thần như đứt từng khúc.
Lúc này, Harry tiến đến cạnh má Lâm Nhược Khê, “Ưm” hôn một cái.
- Chị, em thơm chị, là như thế này sao?
Harry cao hứng nói.
Lâm Nhược Khê gật đầu, ( thật sự có thể mang thai thì đúng là chuyện khiến cô ta cực kỳ thỏa mãn. Hơn nữa quá khứ của cô ta cũng không có tai họa ngầm nào.
Chẳng qua, dường như theo thực lực của chính mình càng ngày càng lớn, khả năng sinh dục của mình, lại không hiểu vì sao gặp chút trở ngại. Nói cách khác, Dương Thần nghĩ không rõ vì sau đã qua năm tháng rồi, chỉ có Thập Thất là đã từng mang thai đứa nhỏ của mình, cũng không phải làm chuyện đó với một mình cô ấy, chẳng lẽ đã làm tốt kế sách vẹn toàn sao… Thật sự là bởi vì “đá thần” gây ảnh hưởng cho mình sao?
Nghĩ đến việc này, Dương Thần đau đầu vô cớ.
💬 Bình luận chương