Bệnh viện trung tâm, phòng vip, nơi canh phòng nghiêm ngặt, một nhóm vệ sĩ đứng canh gác trong cùng ngoài phòng, không có bất kỳ ai được bước vào trong.
Bác sĩ có thể đi vào là viện trưởng của bệnh viện, ông là người của Trần Tuấn Phong vì vậy vệ sĩ mới có thể an tăm để ông đi vào.
Ngày hôm qua là một ngày ngàn cân treo sợi tóc, tất cả người trong xe đều rơi vào trạng thái hôn mê, may mắn hay không có thương vong nào, nhưng nếu đúng lúc đó vệ sĩ không xuất hiện kịp thì một lới khó nói, bên cạnh mỗi bước đi của anh đều có người hầu hạ cô.
Nhưng dù trong căn nhà nhỏ này có bảy người ở cùng cô nhưng cô không có cảm giác vui vẻ nào, chỉ là cuộc sống này cô vẫn phải bước tiếp, dù không vui vẻ nhưng phải tiếp tục sinh hoạt.
Nhìn thấy không khí vui mừng xung quanh bỗng cô cảm thấy thật chán ghét, giá như mẫu thân vẫn còn sống thì cô có thể đem người đi cùng mình, như vậy hai mẫu tử có thể sống thật hạnh phúc.
“Tiểu Trúc ta đi dạo xung quanh một lát.” Cô nói với thị nữ bên cạnh mình.
Năm nay Võ An Tú chỉ mười một tuổi, Tiểu Trúc mười tuổi."
“Vậy để muội đi cùng tiểu thư.” Tiểu Trúc lo lắng nhìn cô.
Cô lắc đầu: “Không cần đâu.”
Mỗi năm vừa đúng ngày này cô đều muốn đếm bờ xong để thư giản, lúc này cô không muốn bất kỳ ai đi theo hầu mình.
Tiểu Trúc cũng biết được thói quen này nên cũng không cố gắng đòi theo:
“Vậy tiểu thư cẩn thận ạ.”
Võ An Tú gật đầu sau đó rời khỏi nhà.
Sông An Khê, bờ sông chảy từ hạ nguồn bên trong khu rừng rộng lớn, nơi này là nước sinh hoạt cho rất nhiều ngôi làng xung quanh, đi dọc bờ xong sẽ đến những ngôi làng khác, tuy nhiên chưa có ai từng đi đến cuối dòng sông, không biết nó sẽ ngừng đến nơi nào.
Buổi đêm, nước sông là một màu đen huyền ảo, nhìn vào giống như một cái miệng lớn nuốt chửng hết tất cả người đi vào.
Cô ngoài bên cạnh bờ xong nhìn mặt nước yên ả mà đáng sợ đó.
Sinh ra là một tiểu thư quyền quý, rõ ràng có thể sống một cuộc sống hạnh phúc nhưng không, kể từ khi mẫu thân qua đời cô sống chẳng khác gì một nô tỳ bị người khinh rẻ, kế mẫu độc ác muốn trực tiếp sát hại cô, may mắn mỗi lúc như thế cô đều có thể né tránh được.
Con nít năm tuổi đều không cần suy nghĩ gì, cơm no áo đẹp, được học hành tử, được người nhà yêu thương, nhưng cô không có những đặc quyền đó, bởi vì được sống cô không ngừng giả ngốc, không ngừng luồn cuối, rời xa phụ thân cùng kế mẫu càng xa càng tốt, cũng vì vậy mà phụ thân không thèm nhìn cô lấy một lần.
Ông ấy chưa từng sờ đầu cô, ôm cô vào lòng giống như đệ đệ cùng muội muội, chưa từng cho cô món đồ tốt nào mà ông có cũng chưa từng hỏi thăm cô.
Nhận thức được hoàn cảnh đó cô liền đề nghị đến nơi nông thôn hẻo lánh này, không có người yêu thương nhưng chỉ cần được sống thì cô vẫn sẽ vui vẻ mà sống, sau đó cô gặp sư phụ của mình, lúc ấy cô vừa tròn bảy tuổi, đến hiện tại sư phụ đã rời đi, ngài nói nếu duyên phận đến cô có thể gặp lại ngài, người mà cô yêu thương nhất đến cuối cùng cũng rời bỏ cô, ông không chấp nhận tiếng sư phụ này cảu cô, cũng chưa từng để lộ danh tính của mình.
Võ An Tú trầm tư nhìn dòng sông mà ngẫm nghĩ, trong lúc lơ đảng cô nhìn thấy có thứ gì đó đang trôi lềnh bền trên sông, khẽ cau mày cô đứng lên nhìn thứ đó cho kỹ càng.
Thì ra thứ đang trôi kia là một khúc rỗ, bên trên có một chàng trai đang hôn mê nhưng hai tay sống chết vẫn ôm chặt khúc gỗ, đúng là nghị lực phi thường.
Cô không nghĩ nhiều liền dùng khinh công chạy trên mặt nước đến nơi khúc gỗ đang trôi, cô ắm lấy cô áo người đó nhưng hoàn toàn không thể nhức người đó lên, thân hình cùng cân nặng của hai bên thật sự quá khác biệt cô hoàn toàn không kéo được người, hơn nữa tay của anh ta ôm chằm lấy khúc gỗ không chịu buông, cộng với sức nặng của nó mém chút nữa cô liền không vừng mà ngã vào trong sông.
Thởi dài một hơi, cô ngồi ngồi lên khúc gỗ sau đó thả mình xuống nước, một tay ôm lấy khúc gỗ một tay quạt nước bơi vào bên trong.
Cả người cùng khúc gỗ được cô ôm lấy kéo vào bên trong bờ..
💬 Bình luận chương