*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Một vệ sĩ người Pháp mặc âu phục màu đen ngăn hai người lại, nhìn thoáng qua về phía hoàng tử Charles.
Hoàng tử Charles vây vây tay ra hiệu với vệ Sĩ.
Sau khi có mệnh lệnh của hoàng tử Charles, vệ sĩ mới cho họ đi qua Trương Thác nhìn thấy toàn bộ nhà bếp đằng sau đã chia thành hai căn phòng lớn, được ngăn cách ở giữa, người đang nấu ăn đều không thể nhìn thấy đối thủ của mình đang làm cái gì.
lần này chúng tớ thua, mặc kệ vì nguyên nhân gì, địa vị của thầy giáo trong nước cũng sẽ bị đe dọa, tớ và nói chuyện, lần này vốn dĩ hoàn toàn không công bằng”
“Không có tác dụng gì đâu” Trương Thác lắc đầu giải thích cho Lâm Ngữ Lam: “Thái độ người Pháp đối xử với mỹ thực chính là như vậy đấy, nếu đối phương đã từ nơi xa cách nghìn dặm đến đây thách đấu Milan, điều này thể hiện chức vị của Milan cao.
hơn bọn họ, chỉ riêng điều này thôi cũng đã đủ để Milan bắt buộc phải chấp nhận lời thách đấu của đối phương rồi, cái này giống như tinh thần võ sĩ đạo gì đó, cho dù biết rõ không thể địch lại, cũng vẫn phải rút đao”
“Chuyện này..” Lâm Ngữ Lam há miệng: “Milan, tớ có thể giúp được gì cho cậu?”
“Cậu có thể sắp xếp người chạy ra chợ hải sản mua giúp tớ một ít nguyên liệu nấu ăn tươi sống về đây được không, còn cả loại gà bản địa còn sống nữa, tớ cũng cần một con nữa” Milan nhanh chóng suy nghĩ đến những nguyên liệu nấu ăn mà mình cần đến.
Chương 109
Milan vừa mới nói xong, Lâm Ngữ Lam còn chưa kịp trả lời thì đã nghe thấy giọng nói của Trương Thác vang lên.
“Chẳng có tác dụng gì đâu, thị trường hải sản của thành phố Ngân Châu chỉ có mấy khu như vậy, những thứ nhà hàng này mua được cũng đã là thứ tươi mới nhất rồi, bây giờ bảo người đi chọn lựa mua sắm, cũng không chắc có thể mua được thứ tốt hơn bây giờ, mà chất thịt của gà thổ địa ở đây.
cũng không hề chiếm được bất kỳ ưu thế nào trong phương pháp nấu ăn kiểu Pháp, lần này thi đấu có quy định món ăn gì không?” Trương Thác hỏi một câu “Không có.” Milan lắc đầu: “Nhưng món ăn mà hoàng tử Charles yêu thích cũng chỉ có mấy món như vậy thôi.”
Không khí của bếp sau có chút yên tĩnh.
dựa theo bình thường để nấu nướng thì bây giờ với những nguyên liệu nấu ăn này, các cô chắc chắn sẽ thua Thua lần so tài này, đối với họ mà nói, có thể không đơn giản là mất mặt, còn liên quan đến tương lai sự nghiệp của mình, đồng thời còn liên quan đến thầy giáo, nhưng bây giờ họ thật sự đã bị ép đến bước đường cùng, đối thủ của họ cũng không phải tay mơ, mà đều là những đầu bếp thông thạo phương pháp nấu ăn.
Trương Thác nhìn món ăn trên thớt, lại cân nhãc.
“Như vầy đi, trước tiên cô nói với tôi, cô.
muốn làm món gì đã”
“Nói cho anh biết?” thay thế, Milan, cô chuẩn bị cho tôi mấy cây.
thì là, dùng cối nghiền nhỏ cây hồi, thêm số lượng muối phù hợp và hạt tiêu trộn lân vào nhau, vào lò nướng, nướng khoảng hai, mươi ba phút, chú ý, thời gian này không có hạn chế, đợi hai mặt vàng rực, phần đuôi ửng hồng thì lấy ra, rắc hồi hương và rượu lên, đợi thân cá bùng lửa lên”
“ tăng hương vị, có thể phát huy hoàn toàn hương vị của món ăn này”
Trương Thác nói một tràng, cũng không quan tâm đến việc vào trong nồi cho lửa nhỏ để tan mỡ, chưng qua hơi nước, để lại sáu mươi gam mỡ sạch, nhanh lên”
Milan bên này vừa mới bỏ cá lô vào lò nướng, đã vội vàng chạy đến nghe Trương Thác dặn dò, bắt đầu hòa tan mỡ.
“ không phải có Trương Thác nhắc nhở từng giờ từng phút, hai cô sẽ cuống lên đến mức rối loạn.
“Được rồi, tan ra rồi!” Milan trả lời Nghe thấy giọng nói của Milan, Trương Thác thậm chí còn không hề kiểm tra, trực tiếp bỏ đầu tôm hùm gai đã cát nát vào.
trong chảo dầu màu vàng, phối hợp với hẹ tây cát nhỏ, bắt đầu đảo đều lên xào, khi đầu tôm ửng hồng, rót rượu mạnh lên, khiến cho trong nồi bùng lên ngọn lửa sáng rực.
“Đây là…” Milan nhìn cách làm của Trương Thác, trong lòng kinh hãi, trước đây thầy giáo từng nói với cô, một số bậc thầy nấu ăn có thể sử dụng nguyên liệu nấu ăn hạn chế để phát huy hương vị món ăn đến trình độ cao nhất, bây giờ cách làm của Trương Thác không phải như thế hay sao.
Dựa vào mỡ bò đã sạch hơi nước để xào đầu tôm, kết hợp với củ hẹ tây cắt vụn và rượu, để cho ngọn lửa bùng lên, chính là cách loại bỏ mùi tanh ở đầu tôm ở trình độ cao nhất.
Sau đó, Trương Thác lại thêm đầy bơ vào trong nồi trước ánh mắt kinh hãi của Milan, †ôm hùm gai, cùng với muối và hạt tiêu, cách làm như vậy, Milan hoàn toàn không dám làm, càng nhiều gia vị, càng nhiều nguyên liệu nấu ăn sẽ khiến cho hương vị của món ăn ngon thay đổi thành ra càng khó nắm bắt hơn, giống như nhiêu muối sẽ mặn, nhiều đường sẽ ngọt lợ, bây giờ anh lại cho vào như vậy, chẳng lẽ sẽ không khiến cho gia vị bị lẫn lộn hay sao?
Trương Thác nhìn thấu nghi ngờ trong mắt Milan, vừa lật tay xào thức ăn trong nồi vừa mở miệng giải thích cho Milan: “Phối hợp.
với bơ, có thể chế biến nước tương, nước tương chưng đầu tôm, hương liệu thái ra, rượu mạnh, tôm hùm gai, phối hợp với hương vị tươi sống, bất kể là nhúng ăn thịt tôm hay là rau cần tây đều rất ngon, cũng như vậy, phương pháp lật xào này có thể làm cho thịt tôm co lại nhiều nhất, tăng vị ngon, có điều phải chú ý một điều, bởi vì sau này mỡ bò phải giữ lại để điều chế nước tương tiếp, cho nên khi xào tôm ban đầu cần phải khống chế độ lửa thật chặt chẽ, tránh cho mỡ bò bị cháy hết, ảnh hưởng đến vẻ đẹp, phá hư hương vị, ẩm thực Pháp rất chú trọng vẻ ngoài”
Trương Thác vừa nói dứt lời, cánh tay lại dùng sức, lại một món ăn ngon ra khỏi rồi.
“Nào, món ăn tiếp theo là gì?”
Chương 110 Trong phòng bếp, từng câu từng mệnh lệnh.
từ miệng Trương Thác nói ra, ban đầu, Milan và nấu nướng trong hoàng gia, còn cao hơn một bậ!
c “Trương Thác, rốt cuộc làm thế nào anh làm được như vậy?” Cho đến bây giờ Milan vẫn có chút không dám tin tưởng những điều trước mắt này đều là sự thật.
“Động não” Trương Thác giơ tay chỉ vào.
đầu mình: “Mỹ thực, từ xưa đến nay đều không có cách làm cố định, trong đầu một người đầu bếp nhất định phải biết, từng gia vị có hương vị như thế nào, hơn nữa khi gia vị phối hợp lại với nhau sẽ xuất hiện ra kỳ tích như thế nào, cô phải có can đảm sáng tạo không ngừng, được rồi, đưa đồ ăn lê bàn thôi”
Trương Thác cười một cái với Milan và râu quai nón như phần lớn người Pháp, gò má trắng nõn, động tác rất lịch thiệp.
Anh ta bày sáu món ăn của mình lên bàn trước mặt hoàng tử, những món ăn mà Turf nấu ra, bất kể là hương thơm lan tỏa hay là phần trình bày trên đĩa đều có thể nói là không thể chê vào đâu được.
Cho dù bây giờ không phải giờ cơm, cho dù chỉ có một mâm món ăn tinh xảo này, ngửi được mùi hương tỏa ra, cũng khiến người †a nuốt nước miếng ừng ực rồi.
Hoàng tử Charles lần lượt thưởng thức từng món ăn do Turf nấu ra, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng, gật gật đầu, dùng tiếng Trung cũng coi như trôi chảy nói: “Được lắm, hương vị rất tuyệt, Milan, cô chuẩn bị xong chưa?”
“Đương nhiên” Milan gật gật đầu, đi vào.
trong bếp, cùng thẳng được trận so tài này, thân là đầu bếp, bọn họ cũng biết tầm quan trọng của nguyên liệu nấu ăn, nhưng bây giờ, bọn họ chẳng còn bất kỳ hy vọng gì nữa.
Cùng một món ăn, một bên có nguyên liệu nấu ăn tươi sống hơn, nhất định sẽ chiến thăng.
Trong mắt hoàng tử Charles cũng lộ ra vẻ thất vọng: “Milan, cô muốn từ bỏ lần so tài này sao? Thân là ứng cử viên của đầu bếp chính, cô không nên từ bỏ như vậy chứ”
“Hoàng tử Charles, tôi cảm thấy, trước tiên anh nên nếm thử đã” Milan dùng tay ra hiệu mời.
Hoàng tử Charles lắc lắc đầu, trong lòng đã nghĩ đến đáp án, nhưng vì lịch sự, vẫn nên nếm một chút, anh ta cắt một miếng cá nhỏ ra.
“Hửm? Không phải cá tráp sao?” Hoàng tử Charles nhíu nhíu mày: “Milan, ngay cả nguyên liệu nấu ăn mà cô cũng mơ hồ rồi sao?”
“Hoàng tử, anh hãy nếm thử trước đã”
Milan lại ra hiệu mời lần nữa Hoàng tử Charles lộ vẻ nghỉ ngờ trên mặt, đặt miếng cá nhỏ vào trong miệng, chậm rãi nhấm nuốt, theo số lần nhấm nuốt tăng lên, hoàng tử Charles ban đầu còn cau chặt đôi mày, dần dần giãn ra, đồng thời, tốc độ nhấm nuốt của anh ta cũng tăng lên, trong hai tròng mắt màu xanh da trời, lộ ra vẻ kinh ngạc.
Mùi vị tươi sống đậm đà phối hợp với mùi hồi, xen lẫn bên trong thịt cá, mỗi lần cần một cái sẽ tỏa ra trong miệng, quanh quẩn trong khoang miệng, thật đúng là sự hưởng thụ tuyệt vời, lúc đầu, hoàng tử Charles cùng lắm cũng chỉ cho rằng đây là một món cá tráp đốt lửa bình thường, nhưng bây giờ, anh ta không cho rằng như vậy nữa rồi Nuốt món ăn trong miệng xuống, hoàng tử Charles có chút nôn nóng nhìn sang món ăn tiếp theo.
“Tôm hùm sao? Sử dụng tôm hùm gai to hơn, chất thịt trong loại tôm hùm gai này sẽ hơi kém một chút, muốn rửa sạch còn phiền toái hơn, ảnh hưởng đến cảm giác về chất thịt, món này có cách làm gì mới mẻ.
hơn không?”
Hoàng tử Charles xiên một miếng thịt tôm hùm nhỏ, đặt vào trong miệng, hai hàm răng khép lại, cắn xuống thịt tôm, trong nháy mắt khí thịt tôm bị cần nát, hoàng tử Charles cảm nhận được sự đàn hồi kinh người, giống như hàm răng mình khép lại và miếng thịt tôm này bung ra vậy.
Chất lỏng tràn đầy hương vị trộn lẫn b*n r* trong miệng, giống như nổ tung, tràn ngập toàn bộ khoang miệng, một giây này như trong hơi thở cũng mang theo hương thơm vậy!
Trên gương mặt hoàng tử Charles lộ ra vẻ vô cùng hưởng thụ.
💬 Bình luận chương