*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 261:
Môi miệng Quách Phi phát run, nhìn Tóc Đỏ đang càng lúc càng gần với mình, lòng như tro tàn, hắn ta biết, mình xong đời rồi.
Sau khi Bạch Trì lái xe rời khỏi bãi biển hoang vắng, cũng không dừng lại nghỉ ở An Thị, mà trực tiếp chạy về thẳng trên đường của Ninh Tỉnh.
Trương Thác ngồi trên xe, không nói lời nào, anh hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra máy tháng trước.
Mấy tháng trước, cả thế giới ngầm đã xảy ra một trận đại chiến cực lớn mà từ trước đến giờ chưa từng xảy ra, đối với cuộc chiến này, người biết rõ tình hình thì gọi nó là, trận chiến Hoàng Hôn.
Cả thế giới ngầm, có hai thế lực lớn siêu cấp.
Thứ nhát, là đảo Quang Minh người người sợ hãi.
Thứ hai, tên là Vương Hội.
Đảo Quang Minh, đại diện cho tia sáng cuối cùng của thế giới này, cũng có nghĩa là, khi đảo Quang Minh chìm vào bóng tối, vậy thì cả thế giới này cũng sẽ chìm theo vào trong bóng tối, có thể thấy được địa vị ở đảo Quang Minh là cao thượng biết nhường nào.
Còn về Vương Hội, dám dùng chữ “Vương” này để đặt tên, cũng có thể nhìn ra được, thực lực của Vương Hội này rất lớn mạnh.
Đảo Quang Minh sở hữu người đàn ông được mệnh danh là mạnh nhất thế giới, Satan, dưới trướng của Satan dẫn dắt 10 anh chị em, 10 người này, phía sau mỗi người là thế lực ngất trời, năng lực của bản thân cũng rất hùng mạnh, bọn họ là cùng nhau bò ra khỏi núi thây biển máu, thân như anh chị em ruột thịt.
Sự tồn tại của Vương Hội, đã được người khác biết được từ những năm 60 của thế kỷ trước, không ai biết được thế lực phía sau Vương Hội lớn mạnh bao nhiêu, cũng không ai biết được Hội trưởng của Vương Hội, rốt cuộc là người nào, chỉ biết rằng, trên thế giới này Vương Hội là thế lực ngầm duy nhất có thể ngang hàng ngang về với đảo Quang Minh.
Mấy tháng trước, bởi vì Hỏa Tinh, mà Vương Hội khai chiến với đảo Quang Minh.
Gọi là cuộc chiến sinh tử, chính là người của hai bên cực kỳ đỉnh cao, phân cao thấp với nhau, cuộc chiến đó sẽ có rất nhiều người biết đến.
Đảo chủ đảo Quang Minh, đã một mình đơn độc đi đến Vương Hội ở châu u để đấu một cuộc chiến sinh tử với Hội trưởng Vương Hội.
Sau khi cuộc chiến đó kết thúc, bất luận là Hội trưởng Vương Hội, hay là Đảo chủ đảo Quang Minh, cũng đều không có bắt kỳ một tin tức nào truyền ra ngoài, thậm chí là từ sau khi cuộc chiến đó kết thúc, những tầng lớp cấp cao của xã hội cũng chưa từng nghe nói gì về hai người này nữa, còn đối với kết quả của cuộc chiến đó của hai người, mọi người cũng hoàn toàn không biết được.
Còn đối với những suy đoán của cuộc chiến đó, thì phiên bản nào cũng có, nhưng không có bắt cứ một phiên bản nào có đủ khả năng để chứng thực, ngay cả đám người của Bạch Trì, đến tận bây giờ cũng không rõ là lúc đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Trương Thác thì một chữ cũng nhắc đến đối với cuộc chiến lúc đó.
Trương Thác nhìn cổ tay của mình, khẽ chuyển động một chút.
Bạch Trì đang lái xe, cũng không chú ý đến động tác của Trương Thác, nếu như cậu ấy nhìn thấy, nhất định sẽ phát hiện ra, lúc Trương Thác chuyển động cổ tay, có chút cảm giác không tự nhiên.
Thời gian bây giờ là 12 giờ trưa, Trương Thác tính toán một chút, mình có thể về đến Ngân Châu tầm khoảng 5 6 giờ chiều.
“Thời gian có hơi gấp rút rồi, có một số chuyện, phải nhanh chóng xử lý.” Trong lòng Trương Thác thở dài một tiếng.
Lúc này, tại Thương mại Hằng Viễn Ngân Châu.
Chương 262:
Tần Nhu mặc một bộ đồ công sở ngồi trong phòng làm việc của mình, nhìn người phụ nữ trước mặt, chau mày: “Lâm Tổng, cô đây là có ý gì?”
Mái tóc dài của Lâm Ngữ Lam vén sau đầu, mặc một đồ công sở màu xám tro, bộ đồ kéo dài từ gáy kéo đến tận đầu gối, tạo cho người khác một cảm giác mạnh mẽ cương nghị.
Trên bàn làm việc của Tần Nhu, bày ra ba tập tài liệu.
Lâm Ngữ Lam nhìn Tần Nhu, nói với giọng nhạt nhẽo: “Ba tập tài liệu ở trước mặt cô, là ba hợp đồng thương mại lớn nhất mà hiện tại Lâm Thị lấy được, mỗi một hợp đồng đều có thể mang lại lợi nhuận hàng trăm triệu tệ, có thể khiến cho một công ty đang phát triển, chỉ trong thời gian ngắn ngủi huy động được một khoản tiền vốn lớn, tôi đã bàn xong với các bên đối tác rồi, nêu như Tần Tổng đồng ý, thì trên hợp đồng này có thể thêm vào cái tên Thương mại Hằng Viễn bát cứ lúc nào.”
Tần Nhu liếc nhìn ba tập tài liệu này, sau đó hỏi: “Lâm Tổng, tôi không cảm thấy Hằng Viễn của tôi, hay là Tần Nhu tôi có điều gì đáng để khiến cho Lâm Tổng lôi kéo như vậy?” Truyen.one họ làm ra, Qua truyen.one mà đọc, chứ đọc ở các trang coi là con người nữa rồi, người có thể làm ra được loại chuyện này, ngay cả súc vật cũng không bằng!” Trịnh Sở cười lớn, chậm rãi đi đến chỗ Trương Thác: “Các vị, nghe tôi nói một câu, nếu Trương Thác đã xuất hiện rồi, tôi cảm thấy, chuyện mà bây giờ mọi người nên làm, không phải là phỏng vấn, mà là báo cảnh sát, để cho pháp luật trừng trị loại người này!”
“Đương nhiên không phải.” Trương Thác lắc đầu: “Nếu chỉ có súc vật cũng không bằng, thì chắc chắn là không đủ rồi, tôi cảm thấy loại người này, nên bị người ta phỉ nhỏ đến chết ngay tại đây, anh thấy sao?”
“Ha ha ha!” Trịnh Sở cười lớn: “Thật là thú vị đấy, Trương Thác, cách nói như hiện giờ của cậu là muốn thoái thác cho mình sao? Cậu thật sự cho rằng, Tập đoàn Lâm Thị, có thể coi pháp luật không ra gì, muốn làm gì thì làm sao?”
Ánh mắt của Trương Thác liếc nhìn đám phóng viên đang bao vây xung quanh mình: “Cũng không phải, chỉ là bản thân tôi cũng cực kỳ khinh bỉ loại hành động này, các vị bạn bè báo giới, đối với chuyện lần này, tôi có một phiên bản khác, các vị có muốn nghe một chút không?”
Vừa nghe thấy Trương Thác nói có phiên bản khác, những phóng viên này dường như giống như đánh máu gà vậy (7), tỏ ra hưng phấn khác thường.
(*) ý chỉ rất hưng phần kích động
Trịnh Sở biết rất rõ hôm qua đã xảy ra chuyện gì, nên anh ta cũng biết nhân vật chính đứng sau chuyện này là ai.
Bây giờ thấy Trương Thác có phiên bản khác muốn nói, Trịnh Sở là người đầu tiên lên tiếng.
“Anh muốn nói gì nữa? Chuyện này không phải do anh làm? Ý là thư ký của Tần tổng cố ý nói xấu anh? Ý là những video nói không!” Trịnh Sở chất vấn Trương Thác.
Trương Thác giơ tay: “Cho anh nói hết đáy, tôi chẳng còn gì để nói hết, cơ mà tôi cũng có một video muốn cho mọi người xem.”
Trương Thác vẫy vẫy tay với bên cạnh, Bạch Trì càm một cái sạc dự phòng và một dây cáp sạc chạy đến, đây đều là những thứ Trương Thác vừa nhờ anh đi mua.
Chương 268:
“Nào, mọi người nhường một chút, nhường đường một chút!” Bạch Trì chen lấn trong đám người, đưa sạc dự phòng và dây cáp sạc cho Trương Thác.
Điện thoại của Trương Thác nhanh chóng lại khởi động được, điện thoại vừa mở ra thì đã có vô số thông báo tràn vào, đều là cuộc gọi nhỡ.
Trương Thác không thèm nhìn đã xóa hết tất cả thông báo, mở ra một cái video.
Video này còn rõ ràng hơn video của phóng viên kia, bối cảnh video là trong một chiếc biệt thự.
Mà nhân vật chính trong video là Trịnh Sở.
Trịnh Sở đứng cách khá gần Trương Thác nên anh ta liếc qua là thấy được video trên điện thoại của Trương Thác, nó khiến anh ta phải biến sắc, anh ta thậm chí không kịp nghĩ xem tại sao Trương Thác lúc đó đang chờ trong biệt thự mà vẫn còn quay được video.
“Họ Trương, anh biến mắt một ngày là để cố ý tìm người quay video đi!” Trịnh Sở hô to, ý định chuyển dời sự chú ý của phóng viên.
Nhưng phóng viên toàn là những người ngã theo chiều gió, bây giờ có thông tin mới, bọn họ đương nhiên không bị người khác hấp dẫn. Ánh mắt và camera của họ đều nhắm ngay màn hình điện thoại của Trương Thác.
Video đang phát này có thể thấy rõ rằng Trịnh Sở đang đứng trong biệt thự. Một lát sau, có một thanh niên khiêng người Diệu Mạn xuất hiệt người thanh niên này chính là người trong video Bạch Trì đi điều tra.
Chỉ trong khoảng thời gian cực ngắn, Bạch Trì đã điều tra ra thư ký của Tần Nhu sáng hôm nay đã đến Trịnh thị nhận năm mươi vạn tiền mặt.
Trước mặt rất nhiều phóng viên, Bạch Trì rất tự nhiên công bố chuyện này, lập tức thu hút sự chú ý từ cánh nhà báo.
Trước sự oanh tạc câu hỏi từ phóng viên, thư ký của Tần Nhu không chịu nỗi, nói ra hết sự thật rằng chi phiếu là do Trịnh Sở cho mình.
“Trịnh công tử, xin hỏi tại sao tự nhiên anh lại tặng đối phương năm mươi vạn?”
“Trịnh công tử, liên quan tới đoạn video mà ngài Trương Thác cung cấp, anh có muốn phát biểu gì không?”
“Đoạn video này không hề có dấu vét bị cắt ghép, vậy Trịnh công tử, xin hỏi anh định giải thích thế nào?”
Hết vấn đề này đến vần đề khác kéo nhau mà đến.
Trịnh Sở không ngờ Trương Thác sẽ có video đêm qua!
Hơn nữa chuyện anh ta cho thư ký của Tần Nhu năm mươi vạn cũng bị điều tra ra nhanh chóng đến thế.
Thật ra chuyện này không thể trách Trịnh Sở làm không kín kẽ, dù sao anh ta cũng dùng chi phiếu để giao dịch, nếu như bản thân Trịnh Sở không đồng ý cho điều tra tập đoàn Trịnh thị thì cũng không ai làm gì được.
Nhưng Trịnh Sở sai ở chỗ, anh ta gây chuyện với Trương Thác, Trương Thác muốn điều tra không cần Trịnh Sở có đồng ý hay không!
Chương 269:
Dư luận vốn đang nghiêng về một bên, sau khi Trương Thác đưa ra video thì lập tức đổi hướng.
Nhân cách mà Trịnh Sở vừa gây dựng nên, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi đã ầm ầm sụp đổ!
Vừa nãy Trịnh Sở còn nói với camera gì mà súc sinh không bằng, thiên đao vạn quả, không nhìn luật pháp, phải nghiêm trị không tha, nhưng bây giờ, loại người vừa từ trong miệng anh ta ra lại chính là anh ta!
“Trịnh Thiếu, đi trước đi!” Người bên cạnh Trịnh Sở kéo.
Trịnh Sở một cái.
Chuyện đã đến nước này, hiển nhiên đã vượt qua sự khống chế của họ, nếu như Trịnh Sở tiếp tục ở lại, rất khó đoán trước chuyện gì sẽ xảy ra.
” Sắc mặt Trịnh Sở tối đen, anh ta biết, chuyện ngày hôm nay không thể tiếp tục như thiết ké của anh ta nữa.
Trịnh Sở muốn đi, nhưng không phải anh ta muốn là có thể đi được. Những phóng viên kia đã vây chặt nơi này như nêm cối, mà bên ngoài khu trung tâm thương mại đã vang lên tiếng còi xe cảnh sát.
Cảnh sát đã đến, họ giải tán đám người vây xem trước, rồi tiến hành phong tỏa nơi này.
“Lâm tổng!” Thư ký Lý Na của Lâm thị thở hồng hộc chạy đến: “Lâm tổng, nhóm cổ đông không gọi được cho cô, bây giờ…”
“Không sao rồi.” Lâm Ngữ Lam lắc đầu với Lý Na: “Mọi chuyện đã giải quyết xong xuôi.”
Lý Na thấy có hai cảnh sát chạy tới chỗ Trịnh Sở.
Vốn là do Trịnh Sở bảo người báo cảnh sát đến bắt Trương Thác, nhưng bây giờ người bị bắt lại biến thành Trịnh Sở.
Còn Trương Thác, anh cũng là khách quen trong cục cảnh sát, khi cảnh sát thấy anh còn khách sáo nói mời Trương Thác về cục trợ giúp cho quá trình điều tra.
Những ai treo biểu ngữ đều bị cảnh sát lấy lý do là tập trung gây rối cộng đồng để “mời” về cục.
Những biểu ngữ treo đầy con phố thương mại đã hoàn toàn biến mắt chỉ trong khoảng thời gian rất ngắn.
Trương Thác cũng phải nhắn như cô ấy có ở đây, thì tên Trịnh Sở này đoán không chừng là đã bị đánh cho bầm dập rồi.
Lâm Ngữ Lam đứng ở cổng cục cảnh sát, đợi Trương Thác, sau khi Trương Thác lộ diện, cô lập tức đến đón.
“Hai ngày nay, chắc là em bị làm khó quá mức lắm đúng không?” Trương Thác nhìn Lâm Ngữ Lam với đôi mắt đầy vẻ đau lòng.
Lâm Ngữ Lam lắc đầu, lặng thinh không nói gì, những lời mà Tần Nhu đã nói với cô trước đó, hiện giờ vẫn còn văng vẳng trong đầu cô, hai từ niềm tin này giống như một con dao sắc bén, khứa vào trái tim của Lâm Ngữ Lam vậy.
Hiện tại thì mọi chuyện cơ bản đã quá rõ ràng rồi, Trương Thác không có liên quan gì đến chuyện này cả.
Nhưng tại sao, điều mà bản thân cô tối qua nghĩ đến đầu tiên không phải là tin tưởng Trương Thác, mà là nghĩ đến chuyện muốn dọn dẹp sạch sẽ chứ? Chẳng lẽ bản thân cô thật sự giống như những gì Tần Nhu nói, không phải là thích anh ấy, mà là thích loại cảm giác dựa dẫm này sao?
Đối với tình cảm của mình, bản thân Lâm Ngữ Lam có chút mơ hồ.
“Sao vậy?” Trương Thác nhìn bộ dạng không nói gì của Lâm Ngữ Lam, có phần hơi lo lắng.
Chương 270:
“Không sao.” Lâm Ngữ Lam nở một nụ cười gượng: “Chúng ta về nhà thôi.”
“Ừm.” Trương Thác gật đầu, lên xe của Lâm Ngữ Lam.
Trên xe, Lâm Ngữ Lam không nói một lời nào, ngay cả âm thanh của bài nhạc cũng cố gắng bật nhỏ.
“Bà xã, sao anh cảm thấy tâm trạng của em có chút không ổn?” Trương Thác nghiêng mặt, nhìn Lâm Ngữ Lam, làm thế nào cũng cảm tháy không đúng lắm.
Lâm Ngữ Lam không kiềm được hỏi: “Anh và Tần Nhu đó…rất thân sao?”
Trương Thác trả lời: “Cũng không tính là rất thân, bạn bè bình thường thôi.”
“Sao em lại cảm giác rằng, Tần Nhu, hình như có chút thích anh?” Lâm Ngữ Lam cảm thấy trong lòng rất khó chịu khi vừa nghĩ đến những lời mà Tần Nhu đã nói với mình lúc chiều, nghĩ đến việc Tần Nhu thẳng thừng thừa nhận bản thân cô ta thích Trương Thác.
“Thích anh? Bà xã, em đừng có quậy nữa, anh sớm đã nói cho cô ấy biết là anh kết hôn rồi.” Trương Thác xòe tay.
giơ lên, dán ánh mắt nhìn chằm chằm vào gương mặt xinh đẹp của Lâm Ngữ Lam.
Dưới ánh mắt cháy rực của Trương Thác, Lâm Ngữ Lam cảm thấy có chút không tự nhiên: “Anh nhìn cái gì vậy?”
“Bà xã, em không phải là đang ghen đó chứ?” Trương Thác nhíu mày, nhìn Lâm Ngữ Lam một cách kỳ quái.
“Ghen? Em cần phải vậy sao?” Lâm Ngữ Lam khẽ hừm một tiếng, gò má ửng đỏ.
Trương Thác gật đầu.
Bị Trương Thác chọc đến như vậy, trong lòng Lâm Ngữ Lam dễ chịu hơn rất nhiều, giọng nói của cô có chút mềm dịu: “Ông xã, còn cách 7 ngày nữa là tòa nhà Xây xong, ngày mai chúng ta đi du lịch nha?”
Lâm Ngữ Lam muốn dành nhiều thời gian ở cùng với Trương Thác hơn, cô muốn hiểu nhiều hơn về người đàn ông bên cạnh này.
Nếu như nói, trước đây, Lâm Ngữ Lam là bị động mà thích Trương Thác, thích sự chăm sóc của Trương Thác đối với mình, thích sự tài hoa mà lúc nào Trương Thác cũng thể hiện ra, thích sự quan tâm mà Trương Thác đối với mình, thích dáng vẻ anh ấy dũng cảm quên mình vì cô.
Còn bây giờ, Lâm Ngữ Lam, ngược lại là muốn bản thân mình chủ động thích người đàn ông này, chủ động thích, và bị động thích đối với một người mà nói là sự thay đổi mức độ tình cảm ở mức sâu đậm hơn.
“Được đấy.” Trương Thác gật đầu: “Em muốn đi đâu? Có kế hoạch chưa?”
“Tối này hai chúng ta cùng nhau lên kế hoạch ha.”
Sau khi Trương Thác và Lâm Ngữ Lam về nhà, nhìn thấy Mễ Lan đang ngồi trên sofa.
Vừa thấy hai người Trương Thác trở về, Mễ Lan ngay lập tức lên tiếng.
“Trương Thác, tình hình hôm nay cũng gây chuyện cũng không nhỏ đấy, cô nương nhà nào mà khiến cho thú tính của anh bộc phát vậy, có phải là Ngữ Lam nhà tôi hết thỏa mãn anh nỗi rồi?” Mễ Lan gương mặt tươi cười xinh đẹp, có thể nhận thấy rõ là đang đùa với Trương Thác và Lâm Ngữ Lam: “Ngữ Lam, chẳng phải mình đã nói cậu rồi sao, phụ nữ, bình thường cũng phải chủ động một chút, làm thêm nhiều chuyện tình cảm với chồng nhiều hơn một chút, như thế mới có thể nắm chặt lấy trái tim của đàn ông!”
Lâm Ngữ Lam bị những lời lẽ lộ liễu của Mễ Lan chọc.
cho mặt đỏ bừng, tiện tay cầm lấy một cái gối, ném về phía người Mễ Lan, ngượng ngùng nói: “Cậu muốn chết hải!”
“Xớ!I” Mễ Lan nhéch miệng: “Trương Thác, người vợ này của anh dạy dỗ vậy là không được rồi, kết hôn lâu như vậy.
rồi mà còn thẹn thùng như thé, nếu tôi là anh, thì đã châm cho cô ấy chút k*ch th*ch để tăng thêm can đảm rồi!”
Trương Thác lau mồ hôi trên trán, Mễ Lan này thật là lời gì cũng có thể nói ra được!
Chương 271:
Sau khi đánh răng rửa mặt, hai người Trương Thác và Lâm Ngữ Lam tựa vào ghế sofa, cầm máy tính bảng lên xem liên tục.
*Tôi nói, hai người các người đang bàn bạc cái gì vậy?”
Mễ Lan áp sát đầu lại gần.
“Hai đứa bọn mình đang bàn bạc đi du lịch ở đâu.” Lâm Ngữ Lam chỉ vào những kế hoạch hướng dẫn du lịch trên máy tính bảng: “Mễ Lan, trước đây cậu thích đi khắp nơi, cho mình ý kiến nào.”
“Du lịch? Đi Hàng Châu đi! Ngày mốt đại sư Ferger có triển lãm tranh ở Hàng Châu đó, mình đang nghĩ có nên đi không đây, nếu hai người các cậu quyết định đi du lịch, vậy còn suy nghĩ cái gì nữa, nhát định phải đi Hàng Châu!
Ở đó mình rất rành!” Mễ Lan vỗ ngực, gương mặt đầy phần khích, bởi vì bộ đồ ngủ rộng rãi mà làm cho cả người rung lên.
Trương Thác có chút ngượng ngùng quay đầu đi.
“Triển lãm tranh của đại sư Ferger?” Lâm Ngữ Lam vừa nghe đã thấy có hứng thú.
Lần trước Trương Thác nói với Mễ Lan, mình là quen biết với Lâm Ngữ Lam ở buổi triển lãm tranh của đại sư Ferger, lúc đó Lâm Ngữ Lam nghĩ rằng, nếu như mình thật sự có thể đi xem triển lãm tranh của đại sư Ferger một lần thì tốt biết mấy, cô suy nghĩ đến chuyện này đã máy năm rồi, nhưng vẫn luôn chưa có cơ hội.
Lần này cuối cùng cũng có cơ hội thư giãn rồi, lại còn gặp được buổi triển lãm tranh của đại sư Ferger nữa, thực sự khiến cho Lâm Ngữ Lam động lòng không thôi.
Lâm Ngữ Lam nhìn về phía Trương Thác, dò hỏi ý của Trương Thác: “Ông xã, anh thấy sao?”
“Vậy thì đi thôi, hai người chúng ta là quen biết nhau ở buổi triển lãm của Ferger, lần này ôn lại một chút cũng không tồi.” Trương Thác nháy mắt với Lâm Ngữ Lam.
Lâm Ngữ Lam vừa nghĩ đến những chuyện mà mình đã bịa đặt để gạt Mễ Lan vì thể diện lúc đó, cô càng đỏ mặt hơn rất nhiều.
Còn về chuyện ởi du lịch, cứ theo nhịp như thế, ba người dự định ngày mai sẽ xuất phát bằng máy bay, chuyện tiền bạc gì đó, tất nhiên là không nằm trong phạm vị suy nghĩ của ba người.
Trương Thác kêu Lâm Ngữ Lam nghỉ ngơi trước, sau khi nói một tiếng là mình vẫn còn có việc, thì đi ra khỏi cửa nhà.
Sau khi rời khỏi nhà, nhìn thời gian thì cũng mới hơn 9 giờ, hiện giờ là mùa hè, trời vừa mới tối không bao lâu.
Suy nghĩ một hồi, Trương Thác gọi cho Tần Nhu một cuộc điện thoại, hỏi thăm tình hình của cô ấy một chút.
“Chuyện điện thoại của anh khóa máy, thật là vừa đúng lúc đây.” Tân Nhu nói trong điện thoại: “Tôi hôm đó, anh đã cứu tôi sao?”
*Tôi là lục lâm hảo hán (*), thấy chuyện bắt bình thì ra tay tương trợ thôi mà.” Trương Thác vỗ ngực: “Thông thường thì thuốc mê đều sẽ có chút di chứng, khoảng thời gian này cố gắng uống nhiều nước, cho ra một ít mồ hôi, nếu không thì gần đây cô sẽ cảm thấy không có tinh thần.”
(*) chỉ những anh hùng trong dân gian “Anh gọi điện thoại đến, chính là để nói tôi cái này à2” Tần Nhu nói yếu ớt.
“Đúng đó, sau này ở bên ngoài thì cũng nên để mắt đến xung quanh nhiều hơn.” Trương Thác nhắc nhở.
Tần Nhu than thở: “Để mắt đến xung quanh thì càng mệt hơn đó, nếu như tôi cũng giống như Lâm Ngữ Lam, có một người như anh bên cạnh, vậy thì tốt biết máy…”
10 giờ tối, đêm ở Ngân Châu, khoảng thời gian này quán bar là nơi có dòng người đông nhất.
Xây dựng kiến trúc của thành phố có hạn, nên những phương thức giải trí thông thường của người dân cũng chịu nhiều hạn chế, cách tiêu khiển mà đa số mọi người lựa chọn cũng chính là ngồi với bạn bè ở quán bar, nhâm nhỉ vài ly rượu.
Trong một quán bar không quá lớn, ba người thanh niên ngồi trên một chiếc bàn nhỏ, uống máy ly rượu, giọng nói của ba thanh niên từ từ lớn dần lên.
“Tiểu Phong, nghe nói hôm nay cậu đã làm một chuyện không phải à, đã đập đi điện thoại của Tổng tài Lâm Thị người ta đúng không?” Một thanh niên trong đó, gương mặt đầy vẻ ngưỡng mộ nhìn người đang ngồi đối diện mình.
Chương 272:
“Đây có là cái gì, lúc đó lão tử còn không biết cô ta là Tổng tài của Lâm Thị nữa, chỉ có điều cậu đừng có nói ra đấy, cái con nhỏ này vẫn là rất chân thật, sau khi tôi cướp điện thoại của cô ta, cậu không biết những tấm hình trong album đó đâu, chậc chậc chậc, đẹp tuyệt trần, xem thôi mà lão tử đã hận không thể đè con nhỏ đó lên giường, nếu như có thể làm một phát, thì sống ít hơn 10 năm nữa cũng bằng lòng đấy, ha ha ha!” Tên thanh niên tên Tiểu Phong này bật cười đầy hèn hạ.
“Khà khà, cậu nói xem lúc cậu đẩy con nhỏ đó một cái, sao không sờ nó thêm hai cái, loại phụ nữ như vậy, bao nuôi chắc chắn cũng rất tuyệt vời, chỉ nhìn thôi thì đã có thể nghĩ đến, làn da đó, tuyệt đối là mềm mại mơn mởn vô cùng.”
“Chậc chậc chậc, mới nghĩ thử thôi thì đã thấy sướng rỒi, các cậu nói xem, nếu như chúng ta hợp lại, tóm lấy con nhỏ này, cùng sung sướng thì như thế nào nhỉ?”
“Vậy thì chắc chắn là quá đã rồi !”
Ba tên thanh niên ngồi cùng với nhau, cùng phát ra giọng cười th* t*c, hèn hạ.
Ba người bọn chúng đều không phát hiện ra, lúc mình đang suy nghĩ dơ bản chủ quan như vậy, thì người của quán bar xung quanh bàn của bọn chúng càng lúc càng nhiều, ngay cả nhân viên phục vụ của quán bar, cũng đều biến mắt đâu không thấy, cánh cửa lớn của quán bar, từ từ đóng lại.
“Các cậu thật không biết, lúc tôi đập điện thoại của con nhỏ đó, ánh mắt của con nhỏ đó hận không thể giết được tôi, cậu nói xem tôi có nên đè con nhỏ đó ra giường, kêu cô ta nhìn tôi, thì ánh mắt của cô ta sẽ như thế nào nhỉ?”
Tiểu Phong nheo mắt lại, trong đầu đã tưởng tượng ra những thứ dơ bản.
“Cậu hết cơ hội rồi.” Một giọng nói đột nhiên vang lên bên cạnh hắn.
Ba người nghe thấy giọng nói này, không khỏi rùng mình, giọng nói này, giống như truyền đến từ chín tầng địa ngục vậy, khiến cho người ta cảm thấy sởn cả gai ốc trong cái mùa hè oi bức này.
Ba người nhìn sang bên cạnh, thấy một thanh niên trông có vẻ trạc tuổi mình, đang đứng cạnh mình.
“Thằng nhóc, má, mày là ai?’ Tiểu Phong đang có cồn trong người, loại sợ hãi đó đã bị đá văng ra khỏi não, hoàn toàn không có cảm giác.
“Tay nào đập điện thoại?” Ánh mắt của Trương Thác giáng lên người Tiều Phong, ánh mắt của anh giống như: đang nhìn một người chết vậy.
*“Yo, là người giúp đỡ mà con nhỏ đó tìm được à, sao nào, xung quanh có nhiều người đang nhìn như vậy, các người còn muốn đánh người hay sao?” Tiểu Phong kêu gào, xoay đầu nhìn những người xung quanh, nhưng liếc nhìn một cái thì hắn ta mới phát hiện ra, tình hình xung quanh hoàn toàn thay đổi rồi.
Trên bàn của những người ngồi xung quanh này, không có một chai rượu nào, rõ ràng có thẻ thấy được những người này không phải đến uống rượu.
m nhạc trong quán bar, không biết từ lúc nào cũng đã dừng lại, những người phục vụ đó hoàn toàn lặng mắt tăm không thấy, bầu không khí của cả quán bar, không biết từ lúc nào đã trở nên vô cùng ngột ngạt kìm nén.
Ba người Tiểu Phong, lúc này mới ý thức được rằng tình hình có chút không đúng.
“Nói, cái tay nào đập điện thoại?” Trương Thác mở lời lần nữa.
Lúc này Tiểu Phong không dám nói gì nữa, hắn ta ngậm chặt miệng lại, ngay cả dũng khí nhìn vào ánh mắt của Trương Thác cũng không có.
“Hai người nói.” Trương Huyên liệc nhìn hai tên thanh niên cùng ngồi uống rượu với Tiểu Phong.
“Đại ca, đây là chuyện chẳng liên quan gì đến tôi cả! Ban ngày tôi đi làm ăn lương thiện, không biết cái gì cả.” Tên thanh niên lúc nãy còn nói ra những lời hạ lưu đó liên tục xua tay, vẻ sợ hãi hiện rõ trên gương mặt.
Nói toạc ra, thì bọn họ cũng chỉ là những người bình thường, vừa rồi trong đầu vừa nghĩ đến những chuyện bậy bạ đó, thì cảm thấy rất sảng khoái, nhưng thật sự đối với một nhân vật tầm cỡ như Lâm Thị, bọn họ nói không sợ, đó là chuyện không thể nào!
Một tên thanh niên khác cũng vội vàng nhận sai giống như vậy: “Đại ca, tôi…tôi cũng không biết gì về chuyện này cả, chỉ là nghe người ta nói mà thôi, đây…đây chẳng liên quan gì đến tôi cả!”
💬 Bình luận chương