*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Có những việc cần phải tự bản thân mình thừa nhận!
“Mặc dù nói vậy, nhưng mà…” Chúc Nguyên Cửu trầm tư nửa ngày, cuối cùng chỉ thở dài: “Hầy!!
Tốc độ thi đấu rất nhanh. Đây không phải là lôi đài quyền anh, cần thi đấu tới cùng, đánh mấy hiệp. Tỷ thí chân chính hầu như đều kết thúc trong vòng hai phút đối chiến.
Chiến đấu là chuyện rất hao tổn thể lực, một người bình thường chỉ cần đấm bao cát một phút cũng sẽ mệt bở hơi tai, càng không cần phải nói tới thực chiến. Cho dù đám đệ tử nhà họ Chúc đều luyện võ, nhưng chiến đấu mấy phút cũng hao hụt thể lực nghiêm trọng, không thể kéo dài quá lâu.
Có một thanh niên gợi ra sự chú ý của Chúc Nguyên Cửu.
Thực lực của người này hoàn toàn vượt qua tất cả đệ tử, chiến thắng một cách áp đảo.
“Thật lợi hại!
“Nghe nói anh Chúc Trung dốc lòng tu hành, quả nhiên là thật. Anh ấy lợi hại quá.
“Không có ai là đối thủ của anh Chúc Trăn.
“Xem ra chỉ có người thuộc thế hệ trước mới có thể tỷ thí với anh Chúc Trăn.
“Khó mà nói, cho dù là thế hệ trước thì cũng chưa chắc là đối thủ của anh Chúc Trung đâu!
Đám trẻ tuổi đứng bên sân luyện võ nhìn người đứng trên đài, không khỏi cảm thán. Cuộc thi của nhà họ Chúc không có nhiều quy tắc, người thắng muốn nghỉ ngơi hay muốn tiếp tục chiến đấu đều tùy ý. Bình thường mà nói, một người đánh nhau xong thì sẽ bị xói mòn thể lực nghiêm trọng, đều sẽ chọn nghỉ ngơi một lát rồi lại đánh tiếp. Nhưng Chúc Trung đã đánh liên tục bảy trận, mỗi một đối thủ đều hạ gục chỉ trong một chiêu.
💬 Bình luận chương