Từ sân bay đi xuống.
Một chiếc Pullman dài màu đen đang lướt trên mặt đường, kiểu dáng khiêm tốn nhưng sang trọng, chậm rãi lái vào con phố cổ kính.
Trong xe.
Người đàn ông trẻ tuổi tuấn mỹ ngồi ở hàng ghế sau vẫn thắt cà vạt như thường lệ, đeo mắt kính gọng bạc trên sống mũi, đôi môi mỏng và đôi mắt lạnh lùng lộ ra một cảm giác cao lãnh cấm dục, giống như một bức tượng thần băng đứng trên tất cả chúng sinh, không một ai dám xúc phạm đến.
Đang lật qua lật lại các văn kiện.
Sau khi thư ký Tùng báo cáo xong công việc của tổng bộ mấy ngày nay, anh liếc nhìn điện thoại cá nhân đã mấy lần sáng nhấp nháy của sếp, thấp giọng nhắc nhở: “Hạ tổng, điện thoại của ngài có tin nhắn.”
Khi Hạ Linh Tễ nghe thấy những lời đó, anh nhẹ nhàng cầm chiếc điện thoại đang im lặng bên cạnh.
Màn hình hiển thị: Nguyễn Kỳ Chước.
Nguyễn Kỳ Chước và Hạ Linh Tễ cùng nhau lớn lên trong cùng một sân viện, nhưng giờ anh ta đã lập một công ty truyền thông, nắm bắt được làn gió phát sóng livestream, chơi đến mức như diều gặp gió, tất cả các loại tin đồn trong giới đều nắm rõ trong lòng bàn tay.
Thấy anh ta không nói gì nghiêm trọng, chỉ gửi qua một cái video, Hạ Linh Tễ vốn không có ý định trả lời lại.
Cho đến khi anh nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp quen thuộc trên video.
Đôi mắt hờ hững của anh hơi tối lại.
Sau khi đưa tài liệu cho thư ký Tùng, anh dùng đầu ngón tay thon dài ấn mở video.
Trong video.
Nữ diễn viên mặc một bộ trang phục cổ trang cầu kỳ và lộng lẫy, dưới cái nắng gay gắt và bên trên ngọn lửa đỏ rực, một sợi dây được treo lơ lửng, bay qua các lớp mái ngói một cách nước chảy mây trôi, cuối cùng rơi vào trong biển lửa.
Cảm giác tiên khí bay bay, như là hiệu ứng đặc biệt đã được thêm vào.
Thỉnh thoảng, có thể nghe thấy giọng nói “làm lại lần nữa” của đạo diễn.
Nữ diễn viên cũng không hề phàn nàn, lại một lần nữa bị treo lên, liền lấy lại cảm xúc ngay lập tức, bay qua bay lại hết lần này đến lần khác, không hề than vãn một lời.
Sau khi bay bảy tám lần dưới ánh nắng mặt trời đỏ lửa như thiêu như đốt, cuối cùng cũng nghe được đạo diễn hô cắt.
Video đột nhiên dừng lại.
Đèn trong xe mờ đi, lại chìm vào yên tĩnh như ban đầu.
Người đàn ông vẻ mặt lạnh lùng sắc mặt bình tĩnh, môi mỏng khẽ mím, có thể thấy rõ hình dáng đường quai hàm không chê vào đâu được.
Vẫn chưa nói gì.
Tin nhắn của Nguyễn Kỳ Chước lại liên tiếp gửi qua.
[Chị dâu đây không phải là bay chơi nữa, đây là bay mất mạng nhỏ nha.]
[Em nhận được thông tin, có người động tay động chân muốn hạn chế lượng truy cập và chia sẻ video này trên nhiều nền tảng khác nhau, nhưng vẫn được truyền ra một phạm vi nhỏ.]
[Từ từ, không phải là anh áp chế đấy chứ? Muốn chị dâu biết khó mà lui?]
Càng nghĩ thì càng cảm thấy khả năng này rất cao à nha.
Nếu là một cô thiên kim tiểu thư của nhà hào môn nào đó thì còn chấp nhận được, nhưng hóa ra lại là một nữ diễn viên bình hoa, đặc biệt còn làm nữ chủ nhân của Hạ gia tiếng tăm lẫy lừng ở Thâm Thành nữa chứ.
Nguyễn Kỳ Chước lại bla bla bla nói một tràng dài.
Lúc mới kết hôn, Tần Mang đã bước chân vào giới giải trí rồi, cô nói với công ty định hướng cho cô là người không có scandal, nên đương nhiên là phải ẩn hôn.
Hạ Linh Tễ cũng không phản đối điều này.
Cũng không công bố tiết lộ danh tính thật của Hạ phu nhân ra ngoài với công chúng.
Chỉ có những người quen thân bên cạnh mới biết điều này.
Hạ Linh Tễ rũ mắt xuống, đôi mắt sâu như biển xanh nhìn không ra được suy nghĩ tâm tư bên trong.
Một lúc sau, mới thản nhiên gõ xuống màn hình: [Không phải.]
Nguyễn Kỳ Chước: “…..”
Chà.
Thật bất ngờ, Hạ tổng ngoại trừ công việc, máy bay, du thuyền ra thì không quan tâm tới bất kỳ cái gì khác, lúc này đã thực sự trả lời tin nhắn của anh ta.
Anh ta cũng phản ứng lại cực nhanh.
Từ hai chữ này có thể nhìn ra được —- thời cơ đến rồi!
Nguyễn Kỳ Chước đột nhiên hưng phấn, trực tiếp gửi ghi âm qua: “Một video truyền cảm hứng và năng lượng tích cực như của chị dâu, nhất định phải được chia sẻ phổ biến rộng rãi trên nền tảng phát sóng trực tiếp của bọn em!!!”
“Vậy nên, Hạ tổng hay là ngài đầu tư một chút vào nền tảng phát sóng trực tiếp “Toàn hệ thống Internet chú trọng nhất đến việc phát huy giá trị cốt lõi và thiết lập định hướng đúng đắn cho khán giả” của bọn em?”
Hạ Linh Tễ lời ít ý nhiều: [ Liên hệ với thư ký Tùng.]
Nguyễn Kỳ Chước: “!!!!”
“Bệ hạ anh minh!!”
Hạ Linh Tễ không hề có thêm bất kỳ cảm xúc nào.
Nhưng như vô tình ngẫu nhiên, đầu ngón tay chạm nhẹ vào màn hình.
Đôi mắt quyến rũ vốn luôn gợn sóng của Tần Mang lúc này còn chói mắt, lộng lẫy hơn ánh sáng của mặt trời thiêu đốt, dường như có thể xuyên qua màn hình và làm lu mờ hết tất cả ánh sáng trên thế giới này.
Thư ký Tùng bên cạnh mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, giả vờ như không thấy sếp mình đã xem đi xem lại video đó 3 lần.
Khoảnh khắc trước khi về đến nhà cũ.
Trùng hợp với tin nhắn cuối cùng của Nguyễn Kỳ Chước cũng vang lên: “Hè hè, em vừa thấy một bình luận trên mạng nói, mặc dù kỹ năng diễn xuất của chị dâu kém, nhưng quá xinh đẹp, khiến người khác thương tiếc, vậy nên……”
Anh ta cố ý kéo dài giọng điệu, trêu đùa nói: “Bệ hạ, ngài cũng thương tiếc sao?”
……
“Vậy nên, chị dâu, vì sao chị lại nhận nhầm anh họ em thành người khác?”
Trong phòng khách.
Đối mặt với 3 câu hỏi từ người em họ cuồng anh họ này.
Tần Mang ảo não nhắm mắt lại, dùng đầu ngón tay thon dài đỡ trán.
Kết hôn một năm.
Vậy mà còn không nhận ra chồng thân yêu.
Đây là đôi vợ chồng yêu thương ân ái cái kiểu gì!!!
CPU não của Tần Mang sắp bị cháy rồi.
Phòng khách chỉ có hai người thôi, nên cô cũng không giả vờ nữa.
Thả lỏng cảm xúc căng thẳng, cô điềm tĩnh dựa vào tay vịn của ghế sofa, chiếc sườn xám cùng với mái tóc được lười biếng búi lên tạo nên vẻ đẹp đến nghẹt thở. Đôi mắt hơi cụp xuống trông có vẻ hồn nhiên ngây thơ nhưng lời nói của cô lại vô cùng to gan: “ Eo của đàn ông, là chiếc đao dễ quyến rũ, câu mất hồn phách người khác nhất.”
“Chị chỉ thường thức một chút thì làm sao?”
“Không nhận ra thì không phải do anh họ em…..”
Tần Mang dừng lại một chút, Thẩm Uyển Âm như có chút xấu hổ không dám nói ra.
Hạ Hủ Trừng mở to mắt, như ngửi thấy mùi drama: “Anh họ em làm sao?”
Đôi môi đỏ mọng của Tần Mang chậm rãi nói: “Anh ấy, trên giường suýt chút nữa…..”
Còn duỗi ngón út mảnh khảnh thon dài của mình ra, ám hiệu chỉ chỏ.
Giọng nói còn chưa cất lên.
Thì một tiếng cười trầm thấp lạnh lùng đột nhiên vang lên.
Hai chị em dâu bốn mắt nhìn nhau.
Cùng hướng mắt về phía âm thanh phát ra.
Người đàn ông không biết đã đi vào cửa từ lúc nào, đang chậm rãi đi về phía bên này.
Khuôn mặt tuấn tú của Hạ Linh Tễ không lộ ra một ý cười nào, giống như sương mù lạnh lẽo của mùa đông, nhàn nhạt, giống như sự yên tĩnh không gió không mưa, nhưng cũng ẩn giấu một cảm giác đe dọa đang rình rập khắp mọi nơi, khó có thể chạy thoát.
Tầm Mang đầu tiên là có chút chột dạ, sau đó lại thong thả tự nhiên ngồi thẳng dậy, dùng ngón tay tinh tế vuốt thẳng nếp nhăn không tồn tại trên chiếc sườn xám, bắp chân thon thả ưu nhã khép lại với nhau, lộ ra một mảng da thịt nhỏ trắng nõn đến chói mắt.
Giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Cô ngẩng đầu, nhe răng cười với người đàn ông đang đi đến đây: “Chồng ơi, anh về rồi à.”
“Sao có thể đứng nghe lén chứ?”
“Nhỡ em và em họ đang nói những chuyện bí mật của con gái thì làm sao.”
Cũng không quên trả đũa lại.
Nhìn khí chất bình tĩnh thong dong chuyển từ phòng thủ sang tấn công của chị dâu khi đối mặt với anh họ, Hạ Hủ Trừng rất kính nể.
Quá tuyệt vời!
Tần Mang nhẹ nhàng giơ tay lên vẫy vẫy, tỏ vẻ khiêm tốn.
Cũng không tính là quá lợi hại đâu.
Nhìn hành động nhỏ của hai người bọn họ.
Hạ Linh Tễ không nhanh không chậm mà lướt qua tấm bình phong cổ trong đại sảnh, bước tới ghế sofa.
Xương ngón tay thon dài trắng trẻo thong thả ung dung nới lỏng cà vạt đang thắt chặt.
Trước mặt Hạ Hủ Trừng, anh hơi nghiêng người, đặt tay ra thành ghế sau của Tần Mang, lọt vào tầm mắt là đôi mắt quyến rũ hiện lên vẻ kinh ngạc của cô.
Ánh mắt lấp lánh, nốt ruồi nhỏ màu đỏ trên chóp mũi thanh tú, trông vừa xảo quyệt vừa cá tính.
Hoàn toàn không dễ bắt nạt.
Khác xa hoàn toàn so với ánh mắt anh vừa thấy trên video vài phút trước.
Tần Mang trợn tròn hai mắt, ngón tay đang đặt trên đầu gối chậm rãi cong lên, cảm giác xâm lược của người đàn ông khi nhìn từ trên cao xuống đánh úp lấy cô.
Lúc này cô mới phát hiện ra người đàn ông này hôm nay đột nhiên lại đeo kính.
Dưới tròng kính mỏng, đôi mắt xanh xám bình thản nhìn cô chăm chú.
Trong đầu Tần Mang tràn ngập hai chữ: Nguy hiểm!!
Cảnh báo cấp 1!!!
Rất nhiều kẻ sát nhân b**n th** trong truyện tranh đều do những kẻ văn nhã bại hoại như này đóng giả thành!
Nhìn thì trông có vẻ đứng đắn hơn bất cứ ai, nhưng trong lòng lại hoang dã tới cực điểm!
Hiện tại trong đầu Hạ Linh Tễ có lẽ đang có hàng trăm ngàn kế hoạch để phanh thây cô ngay tại chỗ!
Hô hấp đan xen, không khí ngày càng nóng bỏng.
Cô lắp bắp nói: “Trẻ con còn đang ở đây, anh…anh chú ý chút…..”kẻo ảnh hưởng.
Hạ – học sinh lớp 12 – 18 tuổi – trẻ con – Hủ Trừng lập tức nhảy khỏi ghế sofa: “Không không không, em không ở đây, hai người tiếp tục đi.”
Dùng hai tay che kín mắt lại.
Khoảng cách giữa hai ngón tay đủ lớn để chứa cả vũ trụ.
Nếu không phải ngại khí chất áp bức của Hạ Linh Tễ, chỉ sợ cô bé muốn cầm điện thoại quay lại toàn bộ quá trình thì mới can tâm.
Giây tiếp theo.
Hạ Linh Tễ đã sát đến gần.
Đôi môi mỏng áp lên vành tai thanh tú trắng như sứ, giọng nói vẫn lạnh như tuyết:
“Có lẽ là ý trời, bằng không Hạ mỗ làm có thể biết được, bà Hạ lại có thể—–”
“Dục, cầu, bất, mãn.”
Tần Mang sợ ngây người: “!!!!!”
Nói hươu nói vượn, đổi trắng thay đen.
Aaaaaa, đồ chó này!
Hạ Hủ Trừng cũng kinh ngạc: “!!!!!”
Aaaaaaaa
Cái này là cô có thể nghe được sao!!!
May mắn thay.
Cha mẹ Hạ khoan thai đến muộn đã giải cứu tất cả.
Người nụ nữ một thân sườn xám đen tao nhã, cả người chỉ đeo một chiếc vòng tay bằng ngọc, mỉm cười hỏi: “Các con đang nói chuyện gì thế.”
“Linh Tễ, con bất mãn với ai?”
Hạ phu nhân chỉ nghe được loáng thoáng những chữ đó.
Theo sau hai người là những thành viên khác của Hạ gia, vừa mới cùng nhau đến thăm nhà thờ tổ mới xây.
Hạ Linh Tễ vân đạm phong kinh mà đứng dậy.
Bình tĩnh mà đáp lời: “Bất mãn mới thành tích học tập của Hạ Hủ Trừng.”
Tần Mang nhanh chóng điều chỉnh lại vẻ mặt, học theo Hạ Linh Tễ ném nồi sang: “Tháng sau thi đại học rồi, Trừng Trừng nên bớt dưỡng lão.
Sau khi đi qua rừng hoa tử đằng sẽ náo nhiệt hơn rất nhiều.
Thậm chí còn có nhiều quán nhỏ ven đường.
Đồ ăn, đồ uống, vui chơi giải trí đều có đủ.
Vừa tình cờ đi ngang qua một quầy bắn bóng bay.
Giải nhất là chú sư tử nhỏ đáng yêu tinh xảo, Tần Mang nhìn nó từ xa, con hẻm này rất sâu, hầu như đều là mọi người ở đây dưỡng lão, căn bản không hề có người trẻ tuổi.
Cô suy nghĩ vài giây, rồi đi về phía quầy.
“Cô gái nhỏ, muốn chơi sao?”
Quả nhiên, chú quán cũng không nhận ra cô.
“Đúng vậy, cảm ơn ạ.”
Cô nhận lấy khẩu súng, nâng lên ngắm bắn, còn nhẹ hơn nhiều so với khẩu cô hay dùng khi tập bắn.
Nghĩ đến bản thân mình đã cố gắng như thế nào cho bộ phim dân quốc kia.
Thậm chí còn học cách bắn súng trong thời gian dài, ngày nào vai cũng nhức mỏi đến không động đậy được.
Tần Mang đeo kính bảo hộ dùng một lần, khi giơ súng lên, đôi mắt đẹp ướt át trong nháy mắt đã trở nên sắc bén.
“Bùm…”
Một chiếc ô tô sang trọng màu đen đang lặng lẽ đỗ cách đó không xa.
Qua cửa sổ xe hé mở, có thể mơ hồ nhìn thấy khuôn mặt tuấnn mỹ và lười biếng của người đàn ông.
Cà vạt không còn, nút áo cũng cởi bỏ vài nút, bớt đi vẻ cao ngạo lạnh lùng, nhiều thêm hơn chút hơi thở phàm tục.
Hạ Linh Tễ nhìn quả bóng bay nổ tung.
Trên phiến đá xanh của con phố cổ, một người phụ nữ mặc sườn xám cầm súng trông giống như một mỹ nhân cổ đại bước ra từ những bộ phim điện ảnh thời xưa.
Trong tông màu bụi bặm, cô giống như một viên đá quý lấp lánh, chỉ chờ đợi người đến khám phá, liền có thể tỏa ra ánh sáng rực rỡ lấp lánh.
Thư ký Tùng khẽ ho một tiếng.
Đưa tất cả những gì điều tra được xoay quanh bộ [Kinh Hoa Cựu Mộng] cho Hạ Linh Tễ, bao gồm cả thời điểm Hạ Linh Tễ vô tình gặp Thẩm Uyển Âm trong phòng thử vai, bị phía trên của đoàn phim hiểu nhầm rằng nhà đầu tư thích cô ta làm nữ chính.
Trong tay Hạ Linh Tễ đang cầm hai bảng phân tích số liệu khảo sát chọn vai nữa chính.
Tổng hợp số liệu đều là: 95%
Ngoài các dữ liệu phụ trợ khác, quan trọng nhất là về phần kỹ thuật diễn, bọn họ đều giống nhau 55%.
Ngang tài ngang sức.
Chẳng trách cô lại tức giận như vậy.
Xương ngón tay của người đàn ông cong lên, như có như không gõ nhẹ vào bảng câu hỏi trên giấy.
Cộc.
Cộc.
Nghe thấy vậy thư ký Tùng cũng run sợ trong lòng.
Ngoài cửa sổ xe.
Tiếng bóng bay nổ mạnh, từng quả từng quả nối tiếp nhau vang lên.
Thư ký Tùng phỏng đoán thánh ý, ho nhẹ một tiếng: “Bộ phim này có rất nhiều cảnh đấu súng, phu nhân lại có kỹ thuật giỏi như vậy, hay là….”
“Thứ tôi muốn đầu tư là bộ phim này, chứ không phải là bất cứ ai trong đó. Nếu Khương Dư Lẫm không làm được thì thay người đi.”
“Lên lại lịch thử vai, Chu đạo chủ trì.”
Vì một ánh mắt của anh liền quyết định nữ chính.
Buồn cười.
“Lãnh đạo cao cấp của đoàn phim, trừ đạo diễn, toàn bộ đều thay hết đi.”
Giọng nói của người đàn ông lạnh đến tận xương tủy.
Thư ký Tùng sau lưng toát ra một lớp mồ hôi lạnh, vội vàng gật đầu: “Vâng ạ.”
Sợ giây tiếp theo.
Người sẽ bị thay sẽ là anh ta.
*
10 giờ đêm, trang viên Hoàn Hồ.
Tần Mang trong phòng tắm hơn hai tiếng rưỡi đồng hồ mới khoan thai bước ra, cũng không nhìn người đàn ông đang dựa trên giường đọc sách, mà chỉ lo chăm sóc bản thân mình.
Trèo lên giường với mái tóc dài bồng bềnh xinh đẹp.
Đôi môi đỏ mọng và làn da trắng như tuyết dù không trang điểm cũng không có bất cứ chút khuyết điểm nào, mỏng manh tinh tế như sứ.
Chiếc váy ngủ voan màu vàng nhạt, vạt áo dài gần chạm đất, có vẻ lười biếng và giản dị, tay áo rộng có những đường sọc đỏ sẫm như ngọn lửa đang cháy, uốn lượn đến vai và lưng.
Đi lướt qua Hạ Linh Tễ, tay áo vô tình phất qua lồng ngực lộ ra một nửa của người đàn ông.
Tần Mang vội vàng kéo tay áo lại. Khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu lại đầy vẻ ghét bỏ.
Hạ Linh Tễ bị cô chọc cho tức cười.
“Anh….”
“Ngủ!”
Hạ Linh Tễ nhìn xuống sống lưng mảnh khảnh đang cố tình cách xa mình của cô, bất động thanh sắc mà đáp ứng.
Sau đó đặt quyển sách lên tủ đầu giường.
Tiện tay tắt ánh đèn cuối cùng.
Tần Mang vốn tưởng mình sẽ không thể ngủ được, nhưng không ngờ….sau khi yên tĩnh lại, cô rất nhanh liền chìm vào giấc ngủ.
Nửa đêm.
Hạ Linh Tễ đúng như dự đoán ôm được chiếc bếp lò nhỏ lăn vào vòng tay mình.
Nhiệt độ cơ thể cô gái cực kỳ nóng.
Dường như dưới lớp da mỏng kia có một ngọn núi lửa đang bừng bừng bốc cháy.
“Ưm?”
Tần Mang vì nóng mà tỉnh lại.
Nhưng không phải là nhiệt độ của cô, mà là của——
Hạ Linh Tễ.
Hơi thở vương vấn trên cơ thể người đàn ông, trong trẻo mà lạnh lùng lãnh đạm như băng tan, mơ hồ bao trùm lấy mùi thơm thần bí nhàn nhạt từ huyết mạch, gợi nhớ đến đóa hoa d*c v*ng cô độc và quỷ quyệt phía trên tảng băng rộng lớn.
Ý thức được điều gì đó, Tần Mang khó khăn mở mí mắt ra, dùng cổ tay yếu ớt đẩy anh, giọng nói mềm mại có chút khàn khàn: “Tránh ra, không có tâm trạng.”
Lúc này.
Tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên.
Tần Mang lười không thèm nhấc máy, nhưng Hạ Linh Tễ lại bật loa ngoài lên cho cô.
“Cô Tần, tôi là Cổ Ngạn, đạo diễn tổ casting của đoàn phim [Kinh Hoa Cửu Mộng]. Tôi muốn mời cô đến tham dự buổi thử vai cuối cùng của vai diễn nữ chính vào lúc 2 giờ chiều ngày kia.”
Cô đột nhiên ngồi bật dậy.
Khuôn mặt nhỏ đang ngái ngủ lúc này tràn đầy vẻ kinh ngạc.
“Không phải vai nữ chính đã được quyết định rồi sao?”
“Vẫn chưa.”
Đạo diễn casting chém đinh chặt sắt nói: “Ngày kia mới quyết định, mong cô có thể tham dự đúng giờ nhé.”
Đến khi cúp điện thoại rồi, cô vẫn còn có chút hoang mang.
Tại sao lại quay xe đột ngột như vậy?
Không phải là lừa đảo gì đấy chứ?
Ví dụ như Thẩm Uyển Âm liên kết cùng đoàn phim mang theo giới truyền thông đến hiện trường kéo cô xuống nước? Chụp ảnh để lăng xê bản thân?
Tần Mang không để ý đến chăn bị tuột khỏi người, cô ngồi trên tấm ga trải giường đen với làn da trắng như tuyết, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.
Trong đầu đã suy nghĩ vô số những tình huống có thể xảy ra ngày kia.
Lúc này.
Hạ Linh Tễ ôm lấy eo nhỏ của cô từ phía sau, giọng nói trong trẻo như ngọc, lạnh lùng truyền vào tai cô: “Bây giờ có tâm trạng chưa?”
Tần Mang nghe vậy liền ý thức được điều gì đó, trong mắt như có ánh sáng lóe lên.
Đôi môi mỏng từ từ cong lên thành vòng cung, trong bóng đêm, giống như yêu tinh câu dẫn và quyến rũ lấy tâm can người khác.
Cô quay người lại nhìn anh.
Tần Mang đột nhiên nhớ tới vòng eo thon gọn câu hồn được ẩn dấu dưới thắt lưng đứng bên cạnh trực thăng màu đen.
Đầu ngón tay mềm mại lướt qua, nghiêng người xuống che lấy môi anh, nói từng từ từng chữ: “Em muốn ở phía trên.”
—————–
Tác giả có lời muốn nói:
Hạ mỗ nào đó: “Còn có chuyện tốt như vậy sao?”
💬 Bình luận chương