
Đánh giá của bạn:
Trên thế giới luôn có một nhóm công như vậy, bọn họ yêu sâu đậm vai chính thụ của mình. Có lẽ vì tự ti nhút nhát, có lẽ vì chậm chạp chất phác, hoặc có lẽ vì lòng tự tôn cao, kiêu ngạo… Tóm lại chính là không mở miệng nói. Trải qua hết tầng này đến tầng khác hiểu lầm, nghi kỵ lẫn nhau, khiến tình yêu giữa hai người vốn nên nóng bỏng như lửa thì lại nguội lạnh, rách nát, chia lìa, dừng lại. Vì thế, để giúp những đôi có tình đi đến kết cục tốt đẹp, hệ thống Tiểu Thất trói định đám công không chịu mở miệng kia với “Hệ thống nói lời cợt nhả". Tiểu Thất: “Nếu không chịu mở miệng nói lời yêu, vậy thì để các người nói thẳng lời cợt nhả luôn." Giao diện thứ nhất: Công thành thật tự ti VS thụ ngạo kiều tạc mao. Trần Khả Nhất từ nhỏ lớn lên trong một ngôi làng nghèo khó trên núi. Ngay lúc sắp vì nghèo mà phải bỏ học, anh bất ngờ nhận được cơ hội lên thành phố lớn, trở thành trợ lý học tập cho cậu thiếu gia nhà giàu Ngôn Tụng. Trước khi đến nơi, anh đã nghe nói tính tình Ngôn Tụng nóng nảy, bướng bỉnh, đánh nhau thường là một chọi ba. Vì vậy, Trần Khả Nhất tự nhắc mình phải chăm chỉ, thật thà, làm tốt bổn phận. Không ngờ lần đầu tiên hai người gặp mặt, tim Trần Khả Nhất đập loạn, khuôn mặt đỏ bừng. Anh vừa gặp đã yêu cậu thiếu gia này. Nhưng Ngôn Tụng trong mắt anh là một hình tượng…thần thánh, không thể xâm phạm, không thể chạm tới, chỉ có thể yêu thầm. Cho nên sau khi bị trói định hệ thống nói lời cợt nhả, anh bắt đầu hối hận vì mình không phải người câm. Nhưng anh đấu không lại hệ thống, lời cợt nhả bắt buộc phải nói. Một buổi sáng nọ, sau 20 năm sống thật thà, nội liễm, Trần Khả Nhất cắn đầu lưỡi, liều mạng, run run lắp bắp nói ra hai chữ “Em bé" với Ngôn Tụng. Anh còn nghĩ cậu sẽ lập tức trừng anh, mắng anh ghê tởm. Không ngờ Ngôn Tụng chỉ mất tự nhiên quay đầu đi, sau đó đi thật nhanh về phòng, còn xỏ đôi dép hoạt hình mà Trần Khả Nhất mua cho cậu. Ngôn Tụng bị thương không tiện tắm, Trần Khả Nhất nhận lấy trách nhiệm ấy.