Thành công lần này đã tiếp thêm cho Đằng Ngọc Ý sự tự tin rất lớn. Nàng hào hứng quay lại mép mái hiên, rồi một lần nữa tung người nhảy xuống khỏi xà nhà.
Chân vừa chạm đất đứng vững, nàng lập tức chạy về phía cây cột hành lang bên cạnh. Đạp lên thân cột, nàng mượn lực tung mình nhảy lên. Cứ ngỡ lần này nắm chắc mười phần thành công, nào ngờ lại thất bại, mới bay được nửa đường đã rơi xuống.
May thay, kinh nghiệm thành công lần đầu coi như đã giúp nàng "khai khiếu". Về sau tuy có liên tiếp thất bại vài lần, nhưng số lần thành công cũng ngày một nhiều hơn.
Lận Thừa Hựu nhìn bóng dáng chạy đi chạy lại dưới ánh trăng, không khỏi cảm thấy buồn cười. Đằng Ngọc Ý đôi khi thật sự rất trẻ con, chẳng qua chỉ là học được tâm pháp nhập môn của khinh công thôi mà, có cần phải vui sướng đến mức ấy không?
Tuy nhiên, nhìn ngắm một hồi, mối nghi ngờ đã bị hắn đè nén từ lâu lại âm thầm dấy lên trong lòng.
Tính cách Đằng Ngọc Ý kiên nghị, điểm này hắn đã biết rõ từ lúc ở lầu Thải Phượng. Chút cực khổ khi học võ tuyệt đối không thể làm khó được nàng. Thế nhưng, cái nhiệt huyết học võ này của nàng, liệu có phải là quá mức cố chấp rồi không?
Lần trước ở lầu Thải Phượng liều mạng như vậy còn có thể giải thích là do sợ mặt nổi mụn nhọt, nhưng hiện tại trong cơ thể nàng đâu còn bát canh linh thảo chưa tiêu hóa hết kia nữa. Chẳng lẽ đúng như lời nàng nói khi nhắc đến kẻ mặc áo choàng đen, là lo lắng "lời tiên tri" mà Tiểu Nhai nói sẽ thành sự thật?
Như vậy thì cũng quá lo bò trắng răng rồi. Khoan hãy nói đến chuyện một giấc mơ làm sao có thể coi là thật, cho dù có kẻ muốn bất lợi với nàng thì Đằng Thiệu yêu thương con gái như thế, sao có thể để Đằng Ngọc Ý rơi vào hiểm cảnh?
Nhưng nhìn cái dáng vẻ này của nàng, cứ như thể đang sợ hãi một ngày nào đó bên cạnh sẽ chẳng còn ai bảo vệ nổi mình vậy.
Lặng lẽ quan sát một lúc, hắn thầm nghĩ: Bất kể nàng rốt cuộc đang sợ điều gì thì đêm nay hắn đến đây là để trả nợ ân tình. Nàng muốn học, vậy thì hắn sẽ dạy cho đến khi nàng học được mới thôi.
Thế là hắn tỏ ra rất kiên nhẫn, sửa lại vài lỗi sai nàng thường mắc phải khi vận lực, đồng thời còn truyền dạy thêm khá nhiều tâm pháp. Thấy nàng vận dụng nội lực ngày càng thuần thục, mà giờ giấc cũng thực sự không còn sớm, hắn mới nói: “Được rồi, coi như đã nhập môn. Tiếp theo nhớ chăm chỉ luyện tập, luyện khoảng mười ngày là có thể tung người nhảy nhót tự do rồi."
"Được."
Đằng Ngọc Ý vui vẻ nhảy xuống. Vì quá đắc ý nên tay áo suýt chút nữa bị cành lê quẹt trúng. Trong lúc tình thế cấp bách, nàng vội vung tay ra né tránh, coi như thoát nạn, nhưng cũng vì thế mà gói cánh hoa giấu trong ống tay áo bị hất văng ra ngoài. Theo quán tính khi thân người rơi xuống, gói cánh hoa bay thẳng đến chân Lận Thừa Hựu.
Lận Thừa Hựu còn chưa kịp nhìn rõ đó là gì thì Xuân Nhung và Bích Loa đã hốt hoảng chạy tới nhặt lên. Các nàng sợ đó là vật dụng riêng tư của Đằng Ngọc Ý, lỡ để nam nhân bên ngoài nhìn thấy thì không hay.
Tuy nhiên, đêm nay trăng sáng như ban ngày, chiếc khăn lụa kia lại có màu nước nhạt, nên dù chỉ liếc qua, Lận Thừa Hựu cũng loáng thoáng thấy được bóng dáng của vài cánh hoa.
"Chà, Đằng Ngọc Ý gom nhiều cánh hoa thế để làm gì? Nhớ lại lời Kiến Thiên nói hôm trước, thu thập nhiều cánh hoa như vậy, chẳng lẽ định làm bánh hoa tươi sao?"
Hắn liếc nhìn nàng, hắng giọng nói: "Xong rồi, nợ ân tình này coi như đã trả. Mấy ngày tới ta rất bận, chuyện gửi đồ hay gửi thư gì đó thì miễn đi, dù sao ta cũng chẳng nhận được đâu."
Vừa nói, hắn vừa rảo bước đi ra ngoài sân.
Đằng Ngọc Ý đang lúc cao hứng, nào ngờ Lận Thừa Hựu lại bỏ đi ngay. Nàng biết hắn bận bắt tội phạm, nhưng vẫn theo bản năng gọi với theo: "Ấy, Thế tử..."
Lận Thừa Hựu bỗng dừng bước, nói: "Phải rồi, hai ngày này trong chùa nếu có biến động gì lạ, ta sẽ báo trước cho Tuyệt Thánh và Khí Trí. Nếu cô phát hiện điều gì bất thường, cứ việc hỏi bọn họ là được."
Dứt lời, hắn nhảy vọt lên tường bao. Đằng Ngọc Ý ngẩng đầu nhìn theo hướng hắn biến mất, hồi lâu vẫn chưa dời chân. Ngoài việc suy ngẫm xem "biến động" mà Lận Thừa Hựu nói là gì thì phần nhiều trong lòng nàng là sự ngưỡng mộ. Hắn nhảy thẳng lên đó mà không cần mượn lực từ cột hành lang, tường cao như thế mà nói lên là lên ngay được.
Có thể thấy, khinh công của nàng so với cao thủ như Lận Thừa Hựu vẫn còn khoảng cách rất lớn. Tuy nhiên nàng vẫn rất vui mừng, dẫu sao những ngày qua khinh công cứ dậm chân tại chỗ, đêm nay lại đột nhiên tiến bộ vượt bậc.
Xoay người nhìn thấy bàn đá dưới gốc lê, trong lòng không khỏi có chút tiếc nuối. Rõ ràng đã chuẩn bị sẵn rượu thơm món ngon, kết quả còn chưa kịp mời Lận Thừa Hựu uống được mấy chén.
Cũng may là sắp tới sinh nhật Lận Thừa Hựu rồi.
Nàng hào hứng quay lại vị trí cũ, làm theo phương pháp Lận Thừa Hựu dạy, nhảy lên xà nhà một lần nữa. Nàng nhảy lên nhảy xuống mấy chuyến liền, càng luyện càng hăng, còn kéo cả Xuân Nhung và Bích Loa ra đứng bên cạnh để thưởng thức võ công mới học của mình.
Chẳng biết đã luyện bao nhiêu lần, thấy giờ giấc quả thực đã muộn, nàng mới để Bích Loa lau mồ hôi cho mình, chắp tay sau lưng ngẩng cao đầu đi vào phòng. Dáng điệu nhẹ nhàng thanh thoát, tự cảm thấy bản thân đã có khí độ của một cao thủ võ lâm.
"Đoan Phúc, ngươi bảo Trường Canh sáng mai về phủ một chuyến, truyền lời ta cho Trình bá, nói ta còn muốn mua thêm một số thứ." Nàng vui vẻ nói.
Lận Thừa Hựu không rời khỏi chùa Đại Ẩn ngay mà đến thiền thất tìm phương trượng Duyên Giác. Phương trượng và các đại đệ t.ử dưới trướng vì bàn bạc kế sách đối phó với quái vật Nại Trọng nên cũng chưa nghỉ ngơi.
Duyên Giác thấy Lận Thừa Hựu đến bèn bảo các đệ tử: "Các con lui xuống trước đi."
Đợi các hòa thượng hành lễ cáo lui, ông mới vẫy tay: "Hữu nhi, ngồi đi."
Lận Thừa Hựu chắp tay vái chào, ngồi xuống đối diện phương trượng Duyên Giác: "Vãn bối nghe Minh Tâm pháp sư nói trong chùa đã nghĩ ra cách đối phó với Nại Trọng, nhưng tiếc là hiểu biết của vãn bối về Phật lý còn nông cạn, lúc trước nghe Minh Tâm pháp sư giảng giải vẫn có nhiều chỗ chưa hiểu."
"Con vừa nói có chuyện muốn nói riêng với lão nạp, là chuyện này sao?"
Lận Thừa Hựu mỉm cười gật đầu.
Phương trượng đích thân rót cho Lận Thừa Hựu một chén trà tâm sen, từ tốn giải thích: "Chắc con cũng biết rồi, vật này vốn là một Hộ pháp Thiên vương của A-tu-la đạo."
"Nó gia nhập cửa Phật, dốc lòng tu luyện, một lòng muốn kế thừa y bát của Chuyển Luân Vương. Nhưng vì phạm vào hai tội sân và đố (ghen ghét), nên bị tước đoạt cà sa và kinh bát. Đáng lẽ phải đóng cửa sám hối, nó lại giận dữ tàn sát các sư huynh đệ đồng môn, ác niệm trong lòng cuồn cuộn không thể vãn hồi, từ đó đọa vào ác quỷ đạo, ra sức sai khiến chúng quỷ âm gian. Muốn hàng phục ma này, trận pháp Phật môn bình thường không có tác dụng, Minh Lục bí thuật của Đạo gia các con cũng chỉ làm tổn hại được chút da lông của nó mà thôi. Vì vậy muốn tìm cách tiêu diệt ma này, phải bắt đầu tìm từ các điển cố trong kinh Phạn."
Lận Thừa Hựu chăm chú lắng nghe.
"Hai ngày nay Tàng Kinh Các vừa quân vệ của cung Hưng Khánh. Đi thêm một đoạn nữa là sẽ ra khỏi cửa Xuân Minh. Lúc này trời đã tối hẳn, bốn bề càng lúc càng tĩnh mịch.
Kể từ khi xảy ra vụ án lấy thai nhi, bá tánh trong thành buổi tối đều không dám ra đường. Gần đây tuy hung thủ đã bị bắt, nhưng Nại Trọng vẫn chưa sa lưới, vì vậy trên đường ngoài một vài Võ hầu đi tuần tra thì hầu như không thấy bóng người.
Đang đi, Kiến Thiên dường như cảm thấy có điều không ổn, vừa cảnh giác nhìn quanh, vừa ngưng thần lắng nghe, bỗng nhiên ghìm cương ngựa quát lớn: "Không hay rồi, có mai phục!"
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, từ trong góc tối bất ngờ lao ra mấy bóng người, ánh đao sáng như tuyết, đ.â.m thẳng về phía Kiến Thiên và Kiến Tiên đi đầu.
"Kẻ nào to gan!"
Hai nha dịch cũng quát: "Gan to bằng trời, đến người của Đại Lý Tự mà cũng dám động vào!"
Kiến Thiên và Kiến Tiên vung kiếm nghênh chiến, Tuyệt Thánh và Khí Trí cũng sợ hãi ghìm cương ứng chiến. Thế nhưng không biết do đối phương võ công quá cao cường, hay do đám người Kiến Thiên quá "gà mờ", mới giao đấu được hai hiệp, Kiến Thiên đã bị đ.á.nh rơi xuống ngựa.
Kiến Thiên không quên kéo Nghiêm Tư trực xuống ngựa, vừa chật vật che chở Nghiêm Tư trực lùi về sau, vừa lớn tiếng hô: "Mau báo tin cho Võ hầu gần đây! Tuyệt Thánh, Khí Trí, hai ngươi cũng đừng cố gượng nữa, coi chừng bị bọn trộm cướp đ.á.nh bị thương!"
Tuyệt Thánh khóc lóc: "Đạo trưởng, ngài chẳng phải nói thân thủ còn giỏi hơn sư huynh ta sao?"
Kiến Thiên chạy trốn còn nhanh hơn: "Lão đạo đến lai lịch đám người này còn chưa rõ, tại sao phải liều mạng chứ?"
Kiến Thiên vừa chạy, đám trộm cướp kia thế mà lại bỏ qua bọn người Tuyệt Thánh, lao thẳng về phía hắn truy đuổi. Kiến Thiên trong lòng kinh ngạc, bỗng nghe Nghiêm Tư trực hốt hoảng kêu lên: "Đạo trưởng, trên người ngài đang chảy máu kìa."
Kiến Thiên hoảng hốt cúi đầu nhìn, quả nhiên thấy trước ngực đang chảy ra một dòng máu đen. Hắn vội vàng sờ vào vạt áo trước ngực, lôi ra chiếc gương Nguyệt Sóc, mới phát hiện máu chảy ra từ trong gương.
Hắn vỗ trán: "Suýt quên mất trên người đang mang theo thứ này..."
Lời còn chưa dứt, tay hắn đã trống trơn. Một tên trong đám trộm cướp vừa nhìn thấy cái gương bèn tung người nhảy lên, vươn tay tới gần, giật phăng chiếc gương đi mất.
Kiến Thiên và mọi người sững sờ, nhưng cũng chẳng màng đến việc cướp lại gương, vừa chạy vừa la: "Có trộm cướp tấn công khâm sai triều đình, mau tới đây cứu người với!"
Đám trộm cướp dường như không có ý định đả thương người, sau khi cướp được gương Nguyệt Sóc bèn bỏ lại đám người kia, quay người men theo đường cũ tẩu thoát, chỉ trong chớp mắt đã biến mất nơi cuối hẻm.
Tên cầm đầu rõ ràng rất thông thạo địa hình xung quanh, nhét gương vào ngực, rẽ bèn mấy khúc cua, rất nhanh đã chạy đến một con hẻm nhỏ hẹp. Đám trộm cướp kéo khăn che mặt xuống thở phào nhẹ nhõm. Bên cạnh con hẻm là một ngôi nhà bỏ hoang, chỉ cần trèo tường vào trong là có thể thay bộ đồ này ra rồi. Thế nhưng hắn chưa kịp leo lên tường bao thì trước mắt bỗng sáng rực.
Nam t.ử sầm mặt lại. Trong góc tối đen ngòm cuối con hẻm đã có người đứng đợi sẵn từ bao giờ.
Có người từ trong bóng tối bước ra, là một thiếu niên lang. Ngọn đuốc giơ cao, ánh lửa soi rõ một gương mặt quen thuộc.
Sống lưng nam t.ử tức thì dâng lên một luồng khí lạnh. Thiếu niên này dung mạo như ngọc, phong thái rạng ngời, là Lận Thừa Hựu.
Lận Thừa Hựu giơ đuốc bước lại gần. Dù trong lòng đã sớm chuẩn bị, nhưng khi thực sự nhìn rõ diện mạo người kia, trong mắt hắn vẫn thoáng hiện lên những cảm xúc phức tạp.
"Quả nhiên là ngươi."
Vẻ kinh ngạc trên mặt Tống Kiệm từ từ thu lại, hắn tự giễu nói: "Làm khó cho ngươi rồi, bày ra thế cục lớn như vậy, chỉ để đợi ta để lộ sơ hở."
💬 Bình luận chương