Thành phố Phần Giang, tỉnh Giang Nam
Phòng 203, tầng 2, bệnh viện tâm thần Thanh An, một người thanh niên có tướng mạo bình thường, sắc mặt tái nhợt đang nằm trên giường, không nhúc nhích.
Hắn gọi là Lâm Vân, nhưng hắn đã không còn là đứa con thứ năm Lâm Vân của gia tộc họ Lâm rồi.
Lâm Vân đến đây đã được ba ngày. Nói chính xác hơn, là đã sống lại tới đây được ba ngày. Ba ngày tuy ngắn, nhưng đủ cho hắn minh bạch tình huống hiện tại của mình.
Lâm Vân vốn là người của đại lục Thiên Hồng. Gia tộc của hắn ở đó là một gia tộc Tu Chân tương đối nhỏ. Đại lục Thiên Hồng là một đại lục có nền khoa học tiên tiến, vượt xa Địa Cầu. Hơn nữa nơi đó còn là nơi tồn tại cả kỹ thuật và Tu Chân. Tu chân ở đại lục Thiên Hồng, là chỉ về những Tu Chân giả, Tu Hồn giả, Tu Khí giả, Tu Vật giả.
Kỳ thực nói trắng ra là, thông qua các cách tu luyện, khiến người tu luyện nâng cao tuổi thọ và năng lực chiến đấu. Mà việc tu luyện cần phải có linh khí. Nhưng ở đại lục Thiên Hồng, linh khí tập trung dày đặc nhất là ở khu vực nhân loại sinh sống. Cho nên thường xuyên có ma thú hoặc dị tộc muốn xâm lược vùng đất của nhân loại. Điều đó cũng dẫn theo những cuộc chiến tranh kéo dài liên miên.
Bởi vì muốn phòng ngự ngoại tộc xâm lấn, cùng với phòng ngự chiến tranh tài nguyên giữa các quốc gia. Cho nên nhân loại trên đại lục Thiên Hồng một bên không ngừng tu luyện năng lực bản thân, một bên không ngừng phát triển khoa học kỹ thuật.
Lâm Vân là người có tính cách sáng sủa, không câu nệ tiểu tiết, làm người cũng rất hào sảng. Hắn chẳng những là chuyên viên nghiên cứu điện tử cấp cao, còn là một chuyên viên nghiên cứu dược vật, một người Tu Tinh.
Tu Tinh là một loại tu luyện thuộc về Tu Vật. Nhưng loại tu luyện này rất ít người thuộc đại lục Thiên Hồng tu luyện. Bởi vì một tu luyện giả, trong thân thế hồn phách phải có đủ Tinh Nguyên. Tinh Nguyên giống như linh căn của Tu Chân giả, hồn căn của Tu Hồn giả vậy. Mà Tu Tinh đến Nhị Tinh, khi luyện tới Ngũ Tinh, lập tức sẽ rơi vào hồn phi phách tán. Bạn đang đọc truyện được túc. Hơn nữa Lâm Vân còn có một người em gái, Hà Anh cũng không thể mặc kệ. Dù sao Hà Anh trên danh nghĩa không phải là lão bà của Lâm Viễn Chương, mà chỉ là một tiểu thiếp. Mà tiểu thiếp như nàng, Lâm Viễn Chương cũng có mấy người.
Vì đứa em gái còn đang đi học của Lâm Vân, Hà Anh cũng không dám quá phận yêu cầu Lâm Viễn Chương. Chỉ có thể đem hi vọng ký thác cho người vợ Hàn Vũ Tích kia của Lâm Vân. Hy vọng nàng có thể tiếp Lâm Vân trở về trong thời gian ngắn. Không cần phải ở lại bệnh viện tâm thần. Nhưng trọng nội tâm của Hà Anh cũng biết, cái hy vọng này không phải là lớn.
Tuy Hàn Vũ Tích ở một mình, nhưng Hàn Vũ Tích hy vọng Lâm Vân vĩnh viễn không trở về. Bất quá, Lâm Vân ở bệnh viện đã hai tháng không ai đưa về. Mặc dù nàng cảm thấy rất vui vẻ, nhưng cũng không thể giả vờ như không biết.
Bởi vì mỗi lần Lâm Vân trở về từ bệnh viện, qua một tuần sau, bệnh điên lại tái phát. Vì vậy Hàn Vũ Tích mới kiên trì đến bệnh viện đón hắn. Tuy Lâm gia đối với đứa con Lâm Vân này mặc kệ không quản. Nhưng một khi hắn xảy ra chuyện gì, sẽ khiến cho Lâm gia hỏi tội Hàn gia. Hàn Vũ Tích không phải là sợ hãi Lâm gia, mà là chỉ lo lắng Hàn gia không chịu nổi cơn giận dữ của Lâm gia kéo tới.
💬 Bình luận chương