- Những người kia có thể nắm chắc xử lý toàn bộ Long Ảnh, vì sao bọn chúng nắm chắc như vậy? Có thể đoán là bọn chúng có cách để tìm ra chỗ ẩn nấp của đội viên Long Ảnh. Mà cách duy nhất chính đặt thiết bị không cẩn thận chú ý sẽ không phát hiện ra.
- Những tên khốn kiếp kia, thật không biết xấu hổ. Khó trách tôi vừa tới nơi này đã bị bọn chúng phát hiện.
Chu Tuần không nhịn được mắng một câu.
Lâm Vân lắp lại khẩu súng, còn cái máy như vất đi, bọn chúng sẽ không tìm thấy chúng ta.
Lâm Vân nhìn Chu Tuần cười nói.
Thấy nụ cười tự tin của huấn luyện viên Lâm, nhiệt huyết của Chu Tuần liền dâng lên. Đúng vậy, phải dụ bọn chúng tới. Những tên khốn kiếp này, phải cho chúng biết đội đặc công Long Ảnh cũng có huấn luyện viên Lâm.
- A, không tốt rồi.
Chu Tuần bỗng nhớ tới trên khẩu súng của các đồng đội mình cũng có máy giải quyết.
- Huấn luyện viên, vì sao ngài lại ở đây?
Thái Giang, Vương Vĩ và các đội viên khác đều vây quanh Lâm Vân hỏi han. Đúng lúc này thì có đội viên trở về báo cáo:
- Huấn luyện viên, thu được đúng năm mươi hai khẩu súng, năm mươi hai người kia không có ai sống sót.
- Tốt, các cậu bỏ hết mấy khẩu súng lúc trước đi. Rồi chọn lấy chỗ súng vừa thu được. Những khẩu thừa ra thì để cho tôi xử lý.
Lâm Vân cầm mười chín khẩu súng còn lại, tới một chỗ không ai nhìn thấy, thu hết súng vào Tinh Giới. Tuy những khẩu súng này mình không cần dùng tới, nhưng đã có chỗ để cất, tội gì phải lãng phí.
- Được rồi, các cậu đi theo tôi. Đã có năm mươi bốn người bị tôi xử lý rồi, phải nhớ đấy.
- Về sau gặp một tên giết một tên, không để lại tù nhân. Bọn chúng đã muốn giết toàn bộ chúng ta, thì phải cho chúng biết hậu quả như thế nào.
Lâm Vân nhìn những đội viên khác nói. Lúc nghe Chu Tuần kể lại, hắn đã quyết định giết những người này. Nếu là thi đấu công bình, Lâm Vân nhiều nhất là ra tay giúp đỡ mà thôi, sẽ không nghĩ biện pháp đuổi tận giết tuyệt. Nhưng nếu đối phương đã chơi xấu như vậy, Lâm Vân tuyệt đối không khách khí.
- Huấn luyện viên, những người mà anh vừa giết chỉ có người của bốn quốc gia, riêng nước Mĩ là không thấy có ai. Sao lại như vậy nhỉ?
Thái Giang không nhìn thấy đặc công Mĩ nào trong đó, có chút kỳ quái hỏi.
Lâm Vân lạnh lùng cười. Trong lòng tự nhủ, câu này cần gì phải hỏi, nước Mĩ nhất định coi mấy nước kia là con pháo hôi. Còn bọn họ thì ở đằng sau hưởng lợi.
- Một trăm hai mươi quốc gia, tiến hành mấy lần đào thải. Chỉ có ba mươi quốc gia là được tới rừng rậm Amazon thí luyện. Ba mươi quốc gia chia làm năm nhóm, mỗi nhóm có sáu nước….
Thái Giang nói tới đây, cũng cảm thấy có vấn đề.
- Mỗi nhóm chỉ chọn lựa ra một quốc gia đứng đầu. Nếu nước Mĩ và bốn nước kia liên kết chiến thắng chúng ta, thì vị trí đứng đầu sẽ thuộc về ai?
Lâm Vân kỳ quái hỏi.
- Ách, vấn đề này tôi cũng không rõ ràng lắm, chỉ là theo lệnh của cấp trên tới nơi này tỷ thí mà thôi. Tôi đoán chừng có khả năng là bọn họ đã thương lượng được hoặc là tiếp tục đấu đến đội cuối cùng.
Thái Giang giống như cũng cảm thấy không đúng.
- Ừ, trước đừng quan tâm tới chuyện đó. Cuộc thi này có nhiều chỗ gian lận, mà mấy quốc gia kia có lẽ đã có hợp tác gì đó với nước Mĩ. Hiện tại nghĩ tới những điều này cũng vô dụng. Nếu như đối thủ trong này hoàn toàn biến mất, thì không cần phiền toái như vậy…
Lâm Vân nói xong, nhìn thoáng qua các đội viên. Hắn đang chuẩn bị nói với bọn họ là cùng nhau đi tìm Lam Cực. Thì trong bụi cỏ vang lên một tiếng vang làm kinh động mọi người. Lâm Vân và các đội viên khác quay đầu nhìn lại chỉ thấy Lam Cực cả người là máu, hai tay thì trống trơn chạy về chỗ này.
Lâm Vân nhướng mày, giơ súng bắn ba phát về phía sau Lam Cực. Ba tiếng kêu đau đớn truyền tới. Đã có đội viên đi lên vịn Lam Cực, cũng có đội viên biết bản lĩnh của huấn luyện viên Lâm, nên liền đi tới thu chiến lợi phẩm.
- Huấn luyện viên…
Lam Cực liếc mắt trông thấy Lâm Vân, trong lòng liền hưng phấn gọi một câu.
- Xảy ra chuyện gì?
Vương Vĩ thấy Lam Cực chật vật như vậy, lo lắng hỏi.
- Tôi vừa đi ra ngoài thì bị bốn tên Indonesia theo dõi. Tôi đã xử lý hai tên, còn tưởng rằng mình đã trốn thoát. Thật không ngờ vừa chạy một đoạn thì lại phát hiện có người theo dõi. Lúc đó tôi liền nghi ngờ trên người mình có gắn máy theo dõi gì đó. Vì vậy tôi liền ném khẩu súng đi, vì chỉ có khẩu súng là đáng nghi nhất.
Lam Cực nhìn sang mọi người, thấy mọi người đã thay đổi súng, mới yên tâm.
Lâm Vân gật đẫu. Lam Cực đã không xảy ra chuyện gì, hắn không cần phải lo lắng nữa.
Lam Cực là người đội viên tạo cho Lâm Vân một ân tượng sâu sắc nhất. Y luyện tập rất khắc khổ, khắc khổ hơn tất cả các đội viên khác. Hơn nữa y còn là người đầu tiên lấy được chiếc hộp trong hồ Băng Vụ. Có thể thấy được y là người có tính cách rất kiên nghị, còn mang theo mối thù hận trong người.
Vô luận là loại người nào, chỉ cần có loại tính cách như vậy, Lâm Vân đều rất thưởng thức.
- Lam Cực, cậu tới đây.
Nghe huấn luyện viên gọi, Lam Cực vội vàng đi tới bên cạnh.
💬 Bình luận chương