Việc tu luyện của Lâm Vân, chủ yếu là pháp thuật và tinh lực. Còn về các chiêu thức võ thuật truyền thống, hắn cũng không đi sâu vào nghiên cứu. Đến khi hắn tu tới một sao thì càng không thèm để ý những chiêu thức võ thuật tầm thường này.
Chỉ là về sau nhìn thấy một bộ cước pháp và một bộ quyền pháp thấy không sai, mới dành chút thời gian học qua. Hắn không có chuyên tâm nghiên cứu chiêu thức, bởi vì nếu dùng những kỹ thuật đối kháng đơn giản này, để đối phó với Dị tộc hoặc thú nhân xâm lấn, chả khác gì người si nói mộng. Bạn đang đọc truyện được bao lâu, bên ngoài liền vang lên tiếng xe cảnh sát tới. Một cảnh quan trung niên bước nhanh xuống xe cảnh sát, trông thấy Lâm Vân đứng ở bên trong, lập tức đi tới. Không thèm để ý tới mấy kẻ lưu manh nằm la liệt dưới đất.
- Ta là Khâu Sinh thuộc cục cảnh sát thành phố. Xin hỏi ngài có phải Lâm tiên sinh?
Người cảnh sát trung niên cẩn thận hỏi.
- Không sai. Hiện tại ta muốn rời đi, việc ở nơi này liền giao cho ngươi giải quyết. Tuy ta chỉ là một người dân thường, nhưng xung quanh nhà ga này thật là rối loại. Loại chuyện như vậy cũng có thể phát sinh, làm cho người ta không có cảm giác an toàn.
Lâm Vân thản nhiên nói.
Nghe Lâm Vân nói như vậy, ngoại trừ Khâu Sinh ra, những người còn lại đều âm thầm khinh bỉ. Ngươi còn cảm giác không an toàn? Hình như những người nằm ở dưới đất này đều do ngươi làm a.
- Vâng, Lâm tiên sinh đi thong thả. Đây là danh thiếp của ta, nếu như từ nay về sau tiên sinh có chuyện gì có thể trực tiếp gọi điện cho ta.
Nói xong, y liền đưa danh thiếp cho Lâm Vân.
Lâm Vân tiếp nhận danh thiếp, gật gật đầu, mang theo cô gái được cứu lúc trước kia rời đi.
Người cảnh sát trung niên thấy Lâm Vân đã rời đi, liền lạnh lùng nhìn về phía của Lợi cảnh quan:
- Lợi Đại Hải, gan ngươi đúng là lớn. Rõ ràng khiến trị an của nhà ga trở thành như vậy. Ta cũng không nhiều lời, chính ngươi cũng biết hậu quả như thế nào.
Khâu Sinh nói xong, liền ra lệnh cho thuộc cấp:
- Mau cởi bỏ trang phục cảnh sát của mấy người này, rồi mang đi tra khảo. Lại gọi một chiếc xe cứu thương tới.
- Khâu sở…
Lợi Đại Hải còn chưa nói hết lời, đã bị Khâu Sinh khoát tay chặn lại.
- Ngươi làm bại hoại danh tiếng của cảnh sát, làm đồng nghiệp với người đúng là sự sỉ nhục đối với ta.
Vứt xuống những lời này, Khâu Sinh liền mặc kệ Lợi Đại Hải bị áp giải đi.
💬 Bình luận chương