Khi tôi nghe những tin này, cảm thấy có chút buồn, không biết phải nói gì, chỉ là cảm thấy dạ dày khó chịu, chạy vào nhà vệ sinh nôn một lúc lâu nhưng lại chẳng nôn ra được gì.
Tình huống của mẹ tôi có chút kỳ lạ, bác sĩ thúc giục bà ấy nôn ra, muốn bà ấy nhổ ra thức ăn trong dạ dày nhưng không thể, chỉ có thể tiến hành phẫu thuật để lấy thức ăn trong bụng ra.
Nhưng khi đẩy mẹ vào phòng phẫu thuật, bà ấy lại bị xuất huyết, phải vội vàng tìm khoa sản để hội chẩn.
Tôi bị y tá gọi tới, ký một đống giấy tờ.
Y tá luôn hỏi tôi mẹ tôi thế nào, tôi nhìn vào tờ giấy, thấy tuổi tác của bà, tay run đến mức nghiêm trọng, cảm giác như cả người bị ép không thể thở nổi.
Bà đã 42, hai năm trước làm thụ tinh ống nghiệm nhưng không thành công.
Tôi ký tên xong, giải thích tình hình cho y tá, Trương Tân Trúc giúp tôi thanh toán các thứ viện phí, sau đó ngồi chờ cùng tôi bên ngoài phòng phẫu thuật.
Tôi ngồi trên ghế lạnh buốt, nhìn những người xung quanh cũng đang chờ người nhà phẫu thuật, tôi nhận ra tất cả mọi người đều có vẻ mặt vô cảm, sự lo lắng dần dần khiến tôi cảm thấy nặng nề.
Trương Tân Trúc không ngừng an ủi tôi, bảo rằng hiện tại y học đã phát triển, sẽ không có chuyện gì đâu.
Anh ấy còn kéo tôi tựa vào vai mỉm, thỉnh thoảng mỉm cười an ủi.
Nhưng tôi không thể nào ngủ được, không ngừng nhìn lên màn hình điện tử, tôi cố gắng không phải tiếp xúc với họ.
Ông bà nội còn bán căn hộ của ba mẹ tôi đi với giá thấp, không để tôi biết ba mẹ có bao nhiêu tiền tiết kiệm hay trong nhà có gì khác.
Sau đó, một người thân lại đến tìm tôi, bảo tôi đưa cho họ 100,000 đồng để lo chi phí mai táng cho ba mẹ tôi, nói rằng nếu tôi không đưa tiền thì ai sẽ làm.
Họ còn nói, họ biết mấy năm qua tôi làm giáo viên ở nhà trẻ, còn đi làm ở bên ngoài, có ít tiền tiết kiệm và đang chuẩn bị mua nhà.
💬 Bình luận chương