Chương 465
Cùng lúc đó, thư ký của Vân Thắng Quốc vừa mới đưa các khách lên hai chiếc xe khách xa hoa đi về khách sạn Tây Kinh.
“Bí thư Vân, chúng ta đi thôi ạ”, thư ký nói với Vân Thắng Quốc.
Vân Thắng Quốc gật đầu, mặt chứa ý cười.
Buổi lễ lần này cũng đã hoàn tất trong hữu kinh vô hiểm. Chờ buổi tiệc trưa nay kết thúc thì buổi chiều bắt đầu họp báo nữa là xong.
Thư ký mở cửa xe cho Vân Thắng Quốc, Vân Thắng Quốc đang chuẩn bị lên xe.
Ngay lúc này, đội trưởng trung đội lính đặc chủng là Triệu Á Quân vội vã chạy tới, vẫy tay ngăn lại Vân Thắng Quốc đang muốn lên xe, không màng lễ phép nói: “Hỏng rồi, đầu rồng lại bị trộm nữa”.
Vân Thắng Quốc nghe như sét đánh bên tai.
“Sao lại thế?”, Vân Thắng Quốc nói nhỏ, giọng điệu tràn đầy giận dữ.
Nói đến đây thì Trương Thiệu Phong cố ý hấp dẫn sự chú ý mà ngừng lại.
“Nhưng chuyện này thì liên quan gì đến vụ việc ở đây chứ?”, Vân Thắng Quốc mất dần kiên nhẫn, hỏi.
Trương Thiệu Phong cười nói: “Có một người đồng hành cực kỳ không phục, sau hàng tháng trời không ngừng quan sát và thật sự là ông ta gây ra thì giới văn hóa Tây Bắc sẽ mất mặt vô cùng.
Đúng lúc này, Lục Hi xen vào: “Chắc chắn không phải là viện trưởng Thạch làm”.
Mọi người nghe vậy thì lập tức nhìn qua Lục Hi.
Trương Thiệu Phong tỏ vẻ khinh thường, hỏi: “Cậu Lục, xin hỏi cậu có lý do gì để nói viện trưởng Thạch không phải chủ mưu?”
“Tôi không nghĩ viện trưởng Thạch có bất kỳ động cơ nào để làm chuyện này”, Lục Hi lạnh nhạt nói.
💬 Bình luận chương