Công ty bất động sản Hoa Ưng là một trong những mũi tên nhọn mới của giới bất động sản thành phố Sơn Hải, lúc nó mới lập ra không có mấy người chú ý đến, lại càng không được những công ty lớn xem trọng, nhưng từ sau khi chuyện núi Phượng Hà lan ra ngoài, Hoa Ưng dần được mọi người quan tâm.
Nghành bất động sản là ngành đứng đầu trong thành phố Sơn Hải, mấy năm gần đây các công ty mới mọc lên rất nhiều, nhưng có thể được chia bánh ngọt lại không có mấy, có thành công, tất nhiên cũng có thất bại, nên không ít công ty bất động sản đã đóng cửa, cũng vì vậy mà gần như không có ai xem trọng Hoa Ưng.
Sau đó chính phủ tuyên truyền ủng hộ việc khai phá núi Phượng Hà, thậm chí ngay cả phương án cũng quyết định, những người đó đều bị khiếp sợ, bọn họ không thu được chút tin tức nào, một công ty nhỏ không nổi tiếng lại biết trước, hơn nữa còn nhanh chóng nắm được núi Phượng Hà, hiển nhiên là có con đường hoặc chỗ dựa.
Chuyện này gióng lên chuông cảnh báo với một vài công ty bất động sản uy tín lâu năm của thành phố Sơn Hải.
Thì ra không chỉ có Hoa Ưng biết được tin tức này, những công ty bất động sản có thực lực có chỗ dựa khá sâu cũng biết, nhưng lại không tranh được, trong một chốc đã có đủ loại suy đoán.
Không sợ anh có nhiều tiền, chỉ sợ anh vừa có tiền lại có bối cảnh, đối phương sau này mới chạy đến thành phố Sơn Hải, hiển nhiên là đã anh đi học đại học là do người nhà mượn khắp họ hàng mới có, khi đó anh còn suy nghĩ nếu sớm biết là có thưởng thì nói thế nào cũng phải liều mạng kiếm được một cái danh thủ khoa về.
Cao Vĩnh Phúc cười nhìn Vương Thành, "Nếu quen cậu sớm nói không chừng còn hỏi được cách em gái cậu học như thế nào, để bảo Tiểu Toàn nhà tôi cũng học tập theo."
"Thật ra tôi cũng không biết em gái tôi bình thường học thế nào, lúc nó ở nhà sẽ làm việc phụ mẹ tôi, cũng không thấy nó học lúc nào." Anh cả và em gái cậu có lẽ chính là những người học giỏi trời sinh, có khi cậu luôn suy nghĩ, chẳng lẽ đến cậu thì bị đột biến gien, nếu không tại sao cậu không phải là thiên tài học hành như hai người kia.
"Đó là học bá a!" Phương Thiên nói, trong lời nói có ghen tị rất rõ ràng.
Đường Ti Ti đang đứng một mình ở quầy nhìn bọn họ vui vẻ mới đúng là ghen tị, từ khi cô ta bị ông chủ đuổi đi ở nhà hàng, mọi người liền cố ý vô ý ngó lơ cô ta, tuy làm như vậy với một cô gái thì không tốt lắm, nhưng người luôn nghĩ chuyện không thực tế, suy nghĩ không ở đường ngay thì không đáng được đồng tình.
💬 Bình luận chương