Từ Lệ xách túi đi từ khu giảng đường ra, thấy hai bóng dáng một cao một thấp dưới ánh đèn đường thì lập tức mỉm cười, bước nhanh đến chỗ họ.
"Mẹ."
"Mama."
Cả hai đồng thanh gọi.
Từ Lệ đưa tay xoa đầu Bryan, tay kia đặt lên trán Chu Lạc Thạch. Thiếu niên 15 tuổi giờ đã cao hơn mẹ, nhưng bà vẫn híp mắt cười, chẳng chịu rút tay về.
Chu Lạc Thạch chống cự một lúc rồi thở dài như chấp nhận số phận, cúi đầu để mặc mẹ xoa tóc mình.
Từ Lệ hỏi: "Mẹ đã nhờ Khâu Diễm ghi chú mấy từ vựng quan trọng cho con rồi, đã học thuộc chưa?" Bà là giáo viên tiếng Anh cấp ba, từng gặp qua vô số học sinh lười biếng hoặc chậm hiểu. Thế mà mỗi khi kèm tiếng Anh cho đứa con trai đang lớp 9 của mình, Từ Lệ vẫn tức đến phát điên. Hết cách, bà đành nhờ cán sự môn tiếng Anh trong lớp đặc biệt để mắt đến hắn.
Chu Lạc Thạch gật đầu qua loa: "Vầng."
"Anh mà chịu học mới là lạ." Từ Lệ nói chắc nịch, rồi thở dài. "Quên đi, ở trường nhớ ăn uống đầy đủ, ngủ nghỉ đúng giờ. Dùng điện thoại thì đừng để giám thị bắt được, biết chưa? Mẹ không muốn lại muối mặt đến xin điện thoại từ chủ nhiệm lớp cho con đâu."
Lần này, Chu Lạc Thạch nghiêm túc gật đầu: "Đảm bảo không bị phát hiện."
Từ Lệ nắm tay Bryan: "Tạm biệt anh đi con."
Bryan ngoan ngoãn nghe lời: "Anh hai, mai gặp nhé."
Chu Lạc Thạch cúi đầu nhìn em trai, ngạc nhiên hỏi: "Mai gặp nữa à?" Hắn cứ tưởng cậu em vừa bị bóc lột sức lao động cả buổi tối sẽ né mình thật xa chứ.
Bryan đáp: "Nhìn anh ăn, rất vui."
Chu Lạc Thạch cười khẽ: "Thích thì cứ tới."
Sau khi chào tạm biệt, Từ Lệ dắt Bryan đi về bãi đỗ xe. Đi được nửa đường, cậu ngoảnh lại, thấy ai kia đang đi về phía ký túc xá nam, bên cạnh có mấy người bạn vây quanh. Tiếng cười nói ẩn ẩn truyền đến. Thiếu niên vừa ngưỡng mộ, lại không nỡ rời mắt khỏi bóng dáng đối phương.
Từ Lệ thầm thấy yên lòng. Trước đây, bà từng lo tính cách khép kín của Bryan sẽ khó hòa nhập với gia đình và trường lớp. Không ngờ chỉ sau một tháng ngắn ngủi, hai anh em đã thân thiết đến vậy.
Hôm sau, Bryan đúng giờ xách hộp giữ nhiệt đến lớp 9/6, ngồi cạnh Chu Lạc Thạch suốt ba tiết tự học buổi tối. Trong những ngày tiếp theo, hầu như hôm nào cũng vậy, cứ thế kéo dài đến tận kỳ nghỉ đông.
Lớn lên trong cô nhi viện từ nhỏ, Bryan đã quen với việc bí mật quan sát mọi thứ. Khi người khác trò chuyện hay đùa giỡn, cậu chỉ âm thầm ghinhớ tất cả bằng ánh mắt trầm tư. Sau nửa tháng, thành quả thu được không ít.
Ấn tượng đầu tiên và sâu sắc nhất chính là: anh trai nhà mình có nhân duyên cực tốt.
Giờ ra chơi nào cũng có người tìm hắn để mượn đồ hoặc tán gẫu. Hay xuất hiện nhất là Hùng Thắng Lâm và Tôn Hải — hai ông bạn thân chí cốt của Chu Lạc Thạch. Ba người họ thường có thể cười lăn cười bò suốt mấy phút chỉ vì một câu nói không đầu không đuôi.
Ngoài ra, đội trưởng đội bóng rổ cao kều lớp bên cũng hay ghé chơi. Còn có một người gầy như que củi, hình như là hàng xóm, chuyên môn kiếm được phép nghỉ để kéo Chu Lạc Thạch trốn ra ngoài ăn khuya.
Bryan âm thầm ghi nhớ những người thường xuyên lui tới, trong đó có hai cá thể thuộc diện đặc biệt khác thường.
Một người là Khâu Diễm, cán sự môn tiếng Anh. Chị gái này đến tìm anh trai với tần suất cực cao, lầnnào cũng kéo ghế ngồi cạnh đến tận lúc chuông vào lớp reo mới miễn cưỡng chịu về chỗ. Ánh mắt Khâu Diễm thỉnh thoảng lại vô tình hoặc cố ý rơi lên người hắn. Bryan ở một bên chăm chú Tiểu Ngọc còn sống, liệu nhóc có cơ hội gặp anh trai mình không nhỉ?"
Mới đầu, Bryan chỉ thấy nghi hoặc. Sau khi đi hỏi Chu Lạc Thạch, ai kia chết lặng như bị sét đánh giữa trời quang.
Đối phương cực kỳ thản nhiên đáp: "Tiểu Ngọc là em trai ruột của anh, mất năm 3 tuổi vì bệnh."
Cả đêm Bryan không ngủ, hôm sau đầu ngẩn não ngơ, lững thững đi học như người mất hồn. Bên tai không ngừng truyền tới tiếng mấy bạn nữ cùng lớp bàn tán về cốt truyện ngôn tình – nào là "ánh trăng sáng", "lốp dự phòng", rồi thì "mãi mãi không thể chiến thắng ánh trăng sáng đã khuất" với "vật thay thế"...
Cậu im lặng suốt ba ngày, cuối cùng đành chấp nhận một sự thật—mọi thứ bản thân đang có lúc này, vốn dĩ là những thứ Chu Lạc Thạch định dành cho em trai ruột.
Còn mình chỉ là một cái lốp dự phòng.
Khâu Diễm quả nhiên rất lợi hại, một câu đã đánh trúng điểm yếu của cậu.
Bryan hoảng hoảng hốt hốt ngồi trên băng ghế cạnh sân bóng. Chẳng biết bao lâu đã trôi qua, mãi đến khi thoáng nghe thấy tiếng reo hò dưới sân, cậu mới biết trận đấu vừa kết thúc.
Trước đây, thiếu niên luôn chờ sẵn ở cửa, đợi Chu Lạc Thạch bước ra là đưa ngay chai nước đã mở nắp cho anh. Nhưng hôm nay, hai chân cậu như bị đổ chì, không tài nào nhấc lên nổi.
Đương lúc ngẩn ngơ, Hướng Vãn Thanh đã nhanh chân chạy đến trước nghênh đón, mỉm cười đưa nước lẫn khăn cho Chu Lạc Thạch. "Cú 3 điểm vừa rồi đẹp lắm. Đây, lau mồ hôi đi."
Chu Lạc Thạch nói cảm ơn rồi nhận lấy nước và khăn, hoàn toàn chẳng nhìn về phía em trai lấy một cái.
Trong lòng Bryan càng thêm chua xót. Quả nhiên, cậu chỉ là một vật thay thế có cũng được, không có cũng chẳng sao.
Cậu đưa chai nước trong tay cho Hùng Thắng Lâm, cố tình nói thật lớn: "Anh Hùng, nước đây ạ."
Hùng Thắng Lâm kéo vạt áo lau mồ hôi, ngạc nhiên nói: "Ồ, không gọi 'Hùng tiên sinh' nữa à? Sau hơn nửa năm cuối cùng nhóc cũng chịu gọi một tiếng anh sao?"
Bryan đáp: "Tôi đâu phải chỉ có một người anh."
Cũng giống như Chu Lạc Thạch đâu chỉ có một người em trai.
Hùng Thắng Lâm cười ha hả nhận lấy chai nước. Bàn tay thô to xoa đầu tên nhóc trước mặt.
Bryan vẫn luôn chăm chú dõi theo Chu Lạc Thạch. Vừa nãy giọng cậu rất lớn, chắc chắn anh trai đã nghe thấy. Nhưng đối phương căn bản chẳng hề đếm xỉa đến cậu, chỉ cười nói với đội bóng: "Mọi người làm tốt lắm! Trưa nay tôi bao, ra quán gần cổng Tây của trường nhé, đi thôi!"
Cả đám lập tức reo hò, ríu rít kéo nhau đi theo Chu Lạc Thạch. Bryan cắn môi, lặng lẽ đi theo đằng sau.
Đến quán ăn, cả nhóm ngồi vây quanh một bàn tròn lớn. Chu Lạc Thạch thuần thục order, lại cười đùa cùng đồng đội. Cả bàn ăn tràn ngập tiếng cười nói. Bryan nhìn chằm chằm chỗ ngồi vốn thuộc về mình bên cạnh anh trai, nhưng bây giờ lại bị cái mông của Hướng Vãn Thanh chiếm mất. Tên đó còn nhiệt tình gắp thức ăn cho anh trai nữa chứ!
Hai anh em ngồi đối diện nhau, chỉ cần ai kia ngước mắt lên là có thể thấy cậu. Nhưng từ đầu đến cuối, Chu Lạc Thạch không hề nhìn cậu lấy một lần, như thể đôi bên chỉ là người xa lạ.
Bữa cơm này, thật sự khó mà nuốt trôi được.
Giữa chừng, Chu Lạc Thạch ra ngoài nghe điện thoại. Bryan không nhịn được nữa, cắn răng chạy theo.
"... Đang ăn cùng các bạn. Vâng, để con nói ba." Chu Lạc Thạch đứng cạnh con sư tử đá trước cửa nhà hàng nghe máy. Có vẻ người gọi là mẹ Chu.
Bryan đứng bên kia bức tượng, căng thẳng chờ đợi.
Nói thêm vài câu, hắn cúp máy rồi quay người đi vào nhà hàng. Ánh mắt vẫn hướng thẳng về phía trước, như thể không hề nhìn thấy đứa nhóc đang đợi mình trước mặt.
Bryan hoảng hốt chạy đến níu lấy vạt áo đối phương: "Anh... anh ơi."
Chu Lạc Thạch vẫn không dừng bước.
Mặt mày cậu nhóc tái nhợt: "Anh hai... đợi em... đợi một chút, em sai rồi!"
Chu Lạc Thạch cuối cùng cũng chịu dừng bước, cụp mắt nhìn em trai một cái. Một ánh mắt nhàn nhạt, từ trên cao nhìn xuống mang theo vẻ lạnh lùng, thiếu kiên nhẫn.
Bryan lặp lại một lần nữa: "Em thật sự nhận ra lỗi của mình rồi."
Chu Lạc Thạch nhìn đồng hồ, lạnh lùng nói: "Một phút."
Bryan nào dám thái độ với cán bộ nữa, lập tức tuôn một tràng tự kiểm điểm bằng cả tiếng Trung lẫn tiếng Anh. Cậu nắm chặt vạt áo đối phương, giọng vừa nhanh vừa gấp.
"Em... em sai rồi! Em ghen tị với em ruột của anh, như thế là sai, I...I just can't help it."
"Em không nên giấu anh, nhưng là vì có lý do... which isn't true... Em... em sợ anh ghét em, nên đã sai lầm mà che giấu."
"Em không nên gọi người khác là 'anh' (ca), vì anh là người anh hai duy nhất của em... one and only."
"Please, anh hai ơi, tha thứ cho em đi mà."
Chu Lạc Thạch im lặng nhìn cậu.
Bryan tuyệt vọng, nói tiếp: "Em... em nguyện ý... làm lốp xe dự phòng của anh. Chỉ cần anh hai tha lỗi cho em..."
Chu Lạc Thạch cuối cùng cũng lên tiếng: "Ba lăng nhăng, chẳng có câu nào trúng trọng tâm cả."
Bryan vội lại gần nịnh nọt, hai tay vẫn níu chặt vạt áo. "Anh hai, xin anh hãy dạy em."
Chu Lạc Thạch nói: "Em phải nhớ kỹ một điều, trên đời này chẳng ai rảnh hay có nghĩa vụ đi đoán suy nghĩ của em. Anh lại càng không, vì đây là việc anh ghét nhất. Nếu em có vấn đề, khi nói ra có lẽ chúng ta sẽ bàn bạc với nhau. Nhưng nếu ngược lại, anh sẽ mặc định là em không có gì để nói hết. Hiểu chưa?"
Bryan gật đầu lia lịa: "Hiểu rồi ạ!"
"Bất cứ lúc nào cũng phải nói cho rõ ràng." Chu Lạc Thạch rũ mắt nhìn em trai. "Anh ghét nhất kiểu người đã thích còn làm bộ làm tịch, nhớ kỹ đấy."
Bryan liên tục vâng dạ rối rít.
Chu Lạc Thạch trở lại nhà hàng, nhưng không vào phòng ngay mà ngồi xuống ghế sofa tại khu vực chờ.
Bryan chăm chú theo sát, rót trà vào ly giấy rồi cẩn thận đặt trước mặt hắn. Giọng vẫn chưa hết run sau khi trải qua một phen hú vía. "Anh hai, ngài uống nước đi ạ. Chơi thắng xong rất mệt, phải uống nhiều nước, ăn nhiều cơm."
Chu Lạc Thạch hờ hững ừ một tiếng, rút một tờ giấy và cây bút từ trong túi quần ra. Tờ giấy đã hơi cũ, hắn tìm đến dòng "10 tuổi, học cách nói chuyện rõ ràng," rồi dùng bút đánh một dấu tích phía sau.
Bryan liếc những dòng chữ chi chít trên đó. Cậu không dám nhìn lâu, chỉ ngoan ngoãn ngồi sang một bên, vắt óc tìm cách bù đắp. "Anh ơi, vừa nãy em căng thẳng quá nên mới lẫn lộn cả tiếng Anh và tiếng Trung. Em đã nhận thức sâu sắc sai lầm này rồi, rất nhanh sẽ sửa ngay ạ."
Chu Lạc Thạch cầm cốc trà lên nhấp một ngụm: "Ừ."
Bryan tiếp lời: "Em đã làm sai, đáng bị chịu phạt. Xin anh hãy phạt em."
Ánh mắt Chu Lạc Thạch lóe một tia kinh ngạc. Hắn lại mở tờ giấy đã gấp gọn trong túi quần, tìm đến dòng "12 tuổi, học cách chịu trách nhiệm cho lỗi sai của bản thân, biết dùng thái độ thành khẩn để chấp nhận hậu quả và cái giá phải trả." sau đó bổ sung một dấu tích.
Đúng là trẻ nhỏ dễ dạy.
Hắn thầm nghĩ, cảm thấy có thể đẩy nhanh tiến độ dự án giáo dục, sớm rèn giũa thằng nhóc này thành một thiếu niên ưu tú, hội tủ đủ năm giang tứ mỹ*.
(Chú thích: trích từ câu 五讲四美三热爱 – Năm điểm nhấn, bốn vẻ đẹp và ba tình yêu (chính sách của CHND Trung Hoa được đưa ra vào năm 1981, bao gồm cả việc nhấn mạnh vào cách cư xử, vẻ đẹp của ngôn ngữ và tình yêu chủ nghĩa xã hội)
Bryan vẫn đang niềm nở nhìn anh trai chằm chằm. Chu Lạc Thạch nghĩ ngợi giây lát rồi trả lời. "Cậu giặt quần áo cho anh trong vòng một tuần, đồng thời mỗi ngày phải thuộc thêm một bài thơ Đường."
"Vâng, được ạ!"
Bryan lấy một chiếc khăn quàng đỏ từ trong cặp ra, cẩn thận hỏi: "Vậy... anh ơi?"
Chu Lạc Thạch nhận lấy, giúp em trai thắt lại.
Bryan không ngờ rằng, chiếc khăn được buộc trên cổ mình sẽ trở thành một chiếc vòng cổ kiên cố, dù mười mấy năm trôi qua vẫn in dấu, khắc sâu rõ rệt như ngày nào.
💬 Bình luận chương