Chương 1267
Trần Hi Lam kinh ngạc nhìn anh, rất lâu sau vẫn không nói thành lời, sau đó cũng thật sự không nói câu nào, đẩy cửa phòng bệnh ra.
Trần Hi Tuấn nằm yên tĩnh trên giường bệnh, mắt nhắm chặt, ở trong trạng thái ngủ say.
Trên đầu quấn băng màu trắng, trên mặt có rất nhiều vết thương, bộ quần áo cũ nát trên người đã được thay thành bộ quần áo bệnh nhân sạch sẽ, không còn dáng vẻ cao ngạo như bình thường nữa, mà lại thêm phần yếu đuối và nhợt nhạt.
Trần Hi Lam cứ nhìn anh như vậy, trong lòng toàn là cảm giác chua xót, đột nhiên có chút căm ghét bố mình, đây là lần đầu tiên có suy nghĩ này, bất kể lúc trước ông ấy làm bao nhiêu chuyện sai trái, Trần Hi Lam đều chưa từng nghĩ như vậy, nhưng lúc này cô thật sự hận ông ấy.
Bất kể là bởi vì anh trai mình, hay là Nhật Linh vô tội, hoặc Lâm Quân vẻ ngoài thì cao ngạo lạnh lùng, nhưng bên trong lại vô cùng tế nhị, dịu dàng và lương thiện.
“Anh, nếu như anh, bây giờ tỉnh lại, anh sẽ làm gì? Anh có hận ông ấy không? Em bây giờ hận ông ấy, ông ấy có biết anh cũng bị thương không, ông ấy sao có thể nhãn tâm đến như vậy”
Từng giọt nước mắt của Trần Hi Lam rơi xuống, cơ thể gầy yếu không ngừng run rẩy.
Cảnh này bị một bóng người đứng ngoài cửa nhìn thấy toàn bộ, từ sau khi Trần Hi Lam đuổi mình đi, trong lòng vẫn luôn không an tâm mà âm thầm như thật sự là bố mình, ông ấy bây giờ đột nhiên sai người đến, rốt cuộc là có mục đích gì? Lẽ nào chuyện Nhậ Linh vẫn còn sống đã bị truyền ra nhanh như vậy, cho nên ông ấy lại muốn gây khó dễ cho Lê Nhật Linh?”
“Ông James lần này sai chúng tôi đến là để đón cô cùng cậu Trần Hi Tuấn về nhà” Người đàn ông gật gù, nhìn ra được sự hoài nghỉ và kì lạ của Trần Hi Lam, nên nhanh chóng trả lời.
“Về nhà, bố bảo anh đưa tôi và anh trai về nhà?”
Không biết vì sao khi nghe đến việc này trong lòng Trần Hi Lam lại thấy chua xót, nước mắt lại chảy ra.
Nhưng nhanh chóng cúi đầu, khẽ ho nhẹ, nhanh chóng khôi phục lại cảm xúc, lau nước mắt đọng lại ở khóe mắt.
💬 Bình luận chương