Trang chủTruyện

Chương 901: Chương 972

Cưng Chiều Mỗi Em · Chương 901/1576

Chương 901: Chương 972

Cưng Chiều Mỗi Em · Chương 901/1576

Chương 972

“Cậu còn định úp úp mở mở gì chứ, nói luôn đi! ” Hà Dĩ Phong bị khơi dậy sự tò mò, nhưng Lâm Quân chỉ nói một nửa làm anh vô cùng bất mãn.

“Khi nào chúng ta về Hà Nội, mọi việc cũng đã giải quyết xong xuôi, anh muốn có vài đứa con” Lâm Quân cong nhẹ khóe môi, cười dịu dàng, giống như người gọi điện là người vợ đang ở nhà đợi chồng.

“Cái gì vậy! Lâm Quân, cậu để lại một cục diện hỗn loạn, sau đó bỏ chạy lấy người?” Hà Dĩ Phong ở bên đầu kia điện thoại vẫn chưa nhận ra sự khác lạ.

Mà ở đầu bên này, Lâm Quân đi lên phía trước vài bước, thông qua màn hình điện thoại rốt cuộc cũng xác nhận người đàn ông kia đang đi theo anh.

“Được rồi, anh biết rồi, Nhật Linh ngoan ngoãn ở nhà đợi anh, anh sắp về rồi.

” Lâm Quân cười tủm tỉm.

Hà Dĩ Phong ngẩn người, dường như đã phát hiện ra điều khác lạ, gật đầu, hạ thấp giọng nói: “Được, tôi biết rồi, cậu nhanh trở về đi”

“Tạm biệt!” Lâm Quân nhanh chóng cúp điện thoại, trong lòng không nhịn được chửi bậy một câu, Hà Dĩ Phong ngày thường thông minh lanh lợi là thế, sao đến lúc quan trọng lại ngốc nghếch như vậy?

“Ai gọi điện cho anh vậy?” Lê Minh Nguyệt thấy Hà Dĩ Phong cúp điện thoại, vội vàng ngồi xuống bên cạnh Hà Dĩ Phong tra hỏi.

Nếu người gọi lại là Hạ Linh, anh đừng mong cô nhẹ nhàng bỏ qua chuyện này!

Hà Dĩ Phong biết Lê Minh Nguyệt hiểu lầm, vội xua tay giải thích: “Không phải, thật sự không phải, là Lâm Quân vừa gọi đến, cậu ta hôm nay đi gặp Jackson, vừa mới nói chuyện xong, nhưng có khả năng đang bị người khác cô không có ở nhà, thì cô cũng chỉ có thể ở cùng với Lê Vân Hàng hoặc Hạ Linh, Jackson biết được, tất sẽ nảy sinh nghỉ ngờ.

Lâm Quân thấy Lê Nhật Linh không tra hỏi kỹ càng, ngược.

lại còn lo lắng cho sự an toàn của anh, trong lòng bất giác cảm thấy thật ấm áp.

“Em yên tâm, anh không sao”

“Vậy thì tốt” Lê Nhật Linh gật đầu.

Lâm Quân nhìn dáng vẻ lo âu của cô, không nhịn được thơm vào má cô một cái.

“Anh làm gì vậy?”

“Anh làm gì đâu” Lâm Quân giang tay ra, vẻ mặt lưu manh: “Em là vợ của anh, anh hôn vợ mình thì có làm sao?”

Lê Nhật Linh thoáng co giật khóe miệng, chẳng muốn cùng anh nhiều lời, tránh khỏi sự ôm ấp của Lâm Quân đi tìm đồ: “Nhân lúc người của Jackson chưa đến, anh ăn cơm trước đi, anh đi cả ngày chắc bây giờ cũng đói rồi”

Chương trướcChương sau
Chương trướcChương sau

💬 Bình luận chương