Chương 233: Em Vẫn Còn Đang Lớn Mà
Lúc này, cửa kính mờ bên trong mở ra, khuôn mặt tuần tú của Lục Hàn Đình lộ ra, anh nhìn cô: “Lục phu nhân, lại đây.” Hạ Tịch Quá cảm thấy đặt mắt ở đâu cũng không được, cô cúi đầu đi tới, vươn bàn tay nhỏ bé đưa gói thuốc cho anh: “Này, của anh nè.” Lục Hàn Đình nhận lấy điều thuốc.
Hạ Tịch Quán muốn rút bàn tay nhỏ bé của mình lại, nhưng cô không thể rút được vì Lục Hàn Đình đã nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô cùng với điều thuốc.
Hạ Tịch Quán ngước mắt lên nhìn anh, mái tóc ngắn gọn gàng ướt đẫm dính vào trán, người đàn ông trong lớp hơi nước mờ sương lại vô cùng trẻ trung đẹp trai, cô chớp chóp hàng mi cánh bướm, khó khăn nói: “Anh, anh làm sao vậy, mau thả em ra…” Ánh mắt Lục Hàn Đình khóa chặt trên gương mặt xinh đẹp to bằng lòng bàn tay của cô, cô rất thích hợp sắc mặt màu sáng, loại màu sắc chỉ có làn da trắng nõn nà mới có thể hợp được, con người cô cũng thế, non mềm đến nỗi có thể bóp ra nước.
“Em nghĩ anh muốn làm gì?” Lục Hàn Đình nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô kéo vào bên trong.
.”
💬 Bình luận chương