Tâm đứng trước không gian tùy thân của mình, lòng tràn đầy tò mò. Cô chạm tay vào vỏ bọc mượt mà của chiếc vòng tay, cảm nhận nguồn năng lượng dồn nén bên trong. Dù đã nhiều lần vào đây, hôm nay cảm giác lại khác. Có điều gì đó mới mẻ, như một cánh cửa vừa mở ra, dẫn dắt cô vào những khả năng chưa từng nghĩ tới.
“Huyền Lâm, em nghĩ rằng không gian này có thể kết nối với những không gian khác,” Tâm nói, ánh mắt sáng bừng.
Huyền Lâm đang kiểm tra những linh dược quý hiếm được Tâm trồng trong không gian. Anh ngẩng lên, có phần nghi ngờ. “Kết nối? Ý em là gì?”
“Em cảm thấy... nếu chúng ta học cách điều khiển nó, có thể chúng ta sẽ tìm ra được những nguồn lực khác, những nơi có thể giúp đỡ chúng ta trong cuộc chiến này,” Tâm giải thích, tâm hồn tràn đầy hy vọng.
“Đó là một ý tưởng táo bạo. Nhưng làm thế nào chúng ta có thể thử?” Huyền Lâm hỏi, sự thận trọng trong giọng nói của anh không hề giảm đi.
Tâm mỉm cười, “Chúng ta chỉ cần thử nghiệm. Nếu không làm, chúng ta sẽ không bao giờ biết được.”
Hai người bắt đầu tập trung, Tâm nhắm mắt, hít thở sâu. Cô cảm nhận từng luồng khí trong không gian, cố gắng tìm kiếm những điểm kết nối. Huyền Lâm đứng bên cạnh, tập trung chúng ta có thể kết nối với những không gian khác, có thể tìm thấy được những đồng minh, những người cũng đang chống lại thế lực bóng tối.”
“Chúng ta cần phải thử nghiệm thêm, nhưng hãy thận trọng,” Huyền Lâm nói, ánh mắt anh trở nên nghiêm túc. “Có thể sẽ có những rủi ro.”“Hãy bắt đầu với những đứa trẻ mà chúng ta đang chăm sóc. Họ cũng cần một nơi an toàn hơn,” Tâm đề xuất, lòng cô đầy quyết tâm.
Huyền Lâm đồng ý. “Vậy thì chúng ta sẽ làm như vậy. Nhưng cần phải lập kế hoạch rõ ràng để không gây ra bất kỳ nguy hiểm nào cho họ.”
Khi họ cùng nhau khám phá không gian mới, Tâm cảm thấy như một nguồn sức mạnh tràn đầy trong mình. Cô có thể cảm nhận được sự kết nối với những đứa trẻ, với những linh dược mà cô đã chăm sóc. Mỗi bước đi, mỗi quyết định đều mang lại cho cô hy vọng.
Khi trời bắt đầu tối, họ trở về. Tâm không thể không nghĩ về những gì đã xảy ra. “Huyền Lâm, em tin rằng chúng ta có thể tạo ra một cuộc cách mạng. Nếu chúng ta sử dụng không gian này đúng cách, có thể sẽ thay đổi cả vương quốc.”
“Điều đó không dễ dàng. Chúng ta cần phải chuẩn bị cho những kẻ thù đang rình rập,” Huyền Lâm đáp. “Họ sẽ không để chúng ta yên đâu.”
“Chúng ta sẽ không đơn độc. Những đứa trẻ cần chúng ta, và chúng ta cần nhau,” Tâm nói, ánh mắt cô đầy quyết tâm.
Huyền Lâm gật đầu, nhưng trong lòng anh vẫn canh cánh lo lắng. “Chúng ta không thể lơ là. Có những điều đang được giấu kín, và những kẻ đứng sau có thể đã nhận ra sự hiện diện của chúng ta.”
Khi họ trở về nhà, Tâm và Huyền Lâm quyết định ngồi lại với nhau, thảo luận về những bước đi tiếp theo. Huyền Lâm lôi ra một cuốn sách cũ mà anh đã tìm thấy trong không gian của mình. “Có thể trong này sẽ có thông tin về những thế lực bóng tối mà chúng ta đang phải đối mặt.”
“Để em xem,” Tâm nói, chăm chú nhìn vào từng trang sách. Những ký tự cổ xưa mang lại cho cô cảm giác hồi hộp, như thể đang mở ra một bí mật lớn.
“Hãy cẩn thận. Chúng ta không biết ai có thể đang bóng tối chiếm ưu thế. Hành trình mới chỉ vừa bắt đầu, và bí mật của không gian tùy thân vẫn còn nhiều điều chờ đợi được khám phá.
,
💬 Bình luận chương