3
Người bạn học cũ giúp tôi tìm một luật sư, là người chị cùng cha khác mẹ của cô ấy.
Không biết có phải vì mối quan hệ bất hạnh của gia đình ban đầu hay không, mà chị của cô ấy sinh ra bài xích với đàn ông, đặc biệt là đàn ông ngoại tình.
Bạn học cũ chẳng qua chỉ kể sơ sơ về chuyện của tôi, cô ấy ngay lập tức đồng ý đồng thời đưa ra một số lời khuyên.
Tôi đã gửi đơn ly hôn lên tòa án địa phương với lý do rạn nứt tình cảm, sau đó lấy thẻ ATM và sổ kế toán của bà mẹ chồng làm manh mối, nộp đơn yêu cầu điều tra thu thập chứng cứ tố cáo chồng cố ý chuyển nhượng tài sản.
Trước khi khởi kiện, đầu tiên tôi điền vào giấy uỷ quyền điều tra thu thập chứng cứ, nhờ chị luật sư giúp đỡ, điều tra rõ ràng nguồn tiền vốn trong thẻ của bà mẹ chồng.
Mấy ngày sau, tôi nhận được cuộc gọi từ luật sư của mình “Chị muốn nói chuyện với em về chuyện em tố cáo chồng chuyển nhượng tài sản”.
Sau khi gặp mặt, chị ấy đưa cho tôi một xấp tài liệu, là về việc điều tra thẻ ngân hàng của bà mẹ chồng.
“Chồng em không có vấn đề gì về chuyển nhượng tài sản, những số tiền này, đều là tài sản riêng của mẹ chồng em, chị đã liên hệ với người chuyển tiền vào tài khoản, dựa theo lời người đó nói, đây là chi phí mô hình người mẫu của cửa hàng trực tuyến, em có biết mẹ chồng em đang làm người mẫu không?”.
Tôi lắc đầu, với tính khí của bà ta đời này không thể nào làm người mẫu bán hàng online được, hơn nữa ngày ngày bà ta đều ngồi ở nhà, thì làm người mẫu ở đâu?
Đối phương nói dối, giúp bà ta che giấu sự thật.
Tôi cười nhẹ.
Chà, nhóm người gây án, và số người có liên quan đã tăng thêm.
Vì để tóm cổ cả đám xấu xa âm mưu đen tối này, tôi quyết định thu thập các manh mối khác lùi lại thời gian truy tố.
“Các khoản phí pháp lý sẽ được giải quyết cho chị như thường, mấy ngày này làm phiền chị rồi”.
Sau khi rời khỏi văn phòng, tôi mở túi hồ sơ ra “Nhậm Tuyết” cái tên này gần như chiếm đầy mấy tờ giấy vô cùng chi tiết.
Chuyện này có chút huyền bí.
Làm gì có người phụ nữ nào cam tâm tình nguyện l*m t*nh nhân cho một con ma nghèo như chồng tôi, lại còn đúng hạn gửi tiền về cho bà mẹ chồng tôi?.
Mục đích gì đây? vì lão chồng không bản lĩnh? hay là vì bà mẹ chồng chua ngoa ngang ngược vô lý?.
Nếu đúng như vậy, tôi rất muốn gặp chị gái này, và tôi sẵn sàng nhường thân phận con dâu.
Tranh thủ kỳ nghỉ, tôi gửi con gái đến nhà người bạn thân ở thành phố bên cạnh.
Tôi trả các chi phí sinh hoạt, nghĩ rằng sự an toàn của con gái tôi tạm thời được bảo toàn, tôi cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng.
Gần hai tháng là đủ rồi.
Về đến nhà, Chương Quân thấy Thang Viên không có ở đây, hỏi: “Con đâu rồi?”.
Nghe thấy tôi nói đã gửi đứa nhỏ đến nhà bạn thân, bọn họ rất không vui, Chương Quân còn liên tục thúc giục tôi nhanh chóng đưa con về, nhưng tôi từ chối.
Ban đêm khi tôi đi vệ sinh, nghe được bố chồng nhẹ giọng an ủi bà mẹ chồng “Không sao đâu mà, không phải chỉ một tháng thôi sao, vẫn còn kịp”.
Tôi cười khẩy rồi nhẹ nhàng trở về phòng, lũ ác quỷ này, chúng nhất định sẽ gặp báo ứng.
Trước khi ngủ, Chương Quân đi tắm, hắn để lại điện thoại trong phòng ngủ sạc pin.
Hắn luôn như vậy, dáng vẻ né tránh khỏi hiềm nghi, nhưng hắn lại dùng mật mã và dấu vân tay bảo mật hai lớp để mở khoá bảo hiểm.
Đã làm đ* rác rưởi mà còn muốn lập đền thờ trinh tiết.
Đầu tiên tôi đổi sim điện thoại của hắn rồi lấy một chiếc điện thoại cùng kiểu đã bị hỏng, sau đó giả vờ như hắn có cuộc gọi, hớt ha hớt hải cầm điện thoại chạy vào phòng tắm, đẩy cửa ra không cẩn thận làm rơi chiếc điện thoại vào trong chậu nước bên cạnh bồn rửa tay.
Tôi đã sớm đặt nó ở đó, bên trong ngâm vài bộ quần áo vốn dĩ không cần phải giặt.
Ùm một tiếng, chiếc điện thoại vùi vào trong đống nước, Chương Quân nói hết câu này đến câu khác kéo tôi sang một bên, đợi khi vớt chiếc điện thoại ra thì điện thoại đã thành cục gạch rồi.
Tôi cúi đầu vẻ mặt áy náy “Em thật sự không cố ý……gần công ty chúng ta có có một công cửa hàng chuyên xử lý điện thoại vào nước, nếu nhanh thì chỉ cần đợi một chút là sẽ có ngay, còn chậm thì mất ba ngày, em chắc chắn giúp anh sửa nó”.
Thấy Chương Quân sắc mặt có chút thả lỏng,tôi nói tiếp: “Anh vẫn còn có điện thoại dự phòng mà, sẽ không làm chậm trễ công việc của anh đâu”.
lMặc dù sắc mặt vẫn như cũ thiếu kiên nhẫn, nhưng cuối cùng Chương Quân cũng không nói nữa.
Cửa hàng đó, là chồng của Quyên Tử mở, khi đưa cho tôi dữ liệu trong điện thoại, Quyên Tử nhìn tôi tràn đầy vẻ thông cảm.
Tôi đoán, bên trong tuyệt đối có thứ gì đó đang kinh ngạc.
Quả nhiên, trong trình duyệt web có hợp đồng bảo hiểm người chết hoặc trọng thương, lịch sử tìm kiếm cách làm thế nào để nhận được bồi thường của công ty bảo hiểm.
Từ một bạn bè trên wechat có biệt hiệu là Bảo hiểm XX, tôi cũng đã tìm thấy thông tin chi tiết về bảo hiểm tai nạn của con gái mình. Chương Quân đã sử dụng sự kiên nhẫn to lớn mà từ trước tới nay chưa từng có, tham khảo chi tiết tất cả các tình huống ngoài ý muốn mà hắn có thể nghĩ ra và số tiền bồi thường hắn có thể nhận được.
Nhân viên bảo hiểm dường như có chút bực mình
「Hỏi kỹ như vậy, tôi còn tưởng anh muốn đi gây án」.
「Sao có thể chứ?Nếu tôi thật sự muốn gây án, làm sao dám hỏi anh kỹ như thế được? Đó chẳng phải là đi tìm cái chết sao?」
Câu trả lời này, cũng coi như là linh hoạt.
Nếu như không phải ngày thường hắn căn bản không tiếp xúc với con gái, thì nhìn những đoạn tin nhắn này chắc ai cũng đều sẽ cảm thấy, đây là một ông bố tốt.
Tôi kiên nhẫn lướt xuống dưới, phát hiện hắn cùng với một người trong danh sách bạn bè tên “Ảnh” cũng rất nhiều lần liên lạc với nhau. Mặc dù đã xoá lịch sử trò chuyện, nhưng chồng của Quyên Tử có tay nghề rất cao, bằng một cách thần kỳ nào đó vẫn có thể khôi phục hầu hết tất cả tin nhắn về trạng thái cũ.
Lúc đó tôi mới biết số tiền trong thẻ ngân hàng của mẹ chồng tôi đến từ đâu.
Mấy năm nay mỗi khi đi làm về Chương Quân thường xuyên mang quà về cho tôi, và còn giúp tôi chụp những bức ảnh tuyệt đẹp.
Bắt đầu với những món quà vài trăm, sau đó là vài nghìn tệ, thậm chí có lần hắn mang về một chiếc vòng cổ có giá 47.800* nhân dân tệ.
*47.800 nhân dân tệ= 158.226.705 VND.
Tiền lương hàng tháng của hắn còn chưa đến 4.000* tệ, tiền tiêu cho bản thân còn không đủ, sợ dây chuyền này cho dù là của tôi thì cũng bằng một tháng rưỡi tiền lương.
*4.000 tệ = 14,539,613 VND.
Tôi thắc mắc hỏi hắn lấy tiền ở đâu ra, hắn nói là bạn tặng.
Bạn của Chương Quân tôi đều biết, nhóm người đó chỉ biết cách bôi nhọ người khác, khi nhận được tiền lương không phải nộp thuế thì cũng là tiêu sạch hết trong tháng, trong túi rất nhanh sạch sẽ không còn một đồng.
Điều lạ nhất là, hắn tiêu tiền mua quà cho tôi, nhưng bà mẹ chồng keo kiệt lại chưa bao giờ can thiệp vào.
Do đó tôi có hỏi qua hắn, hắn giải thích rằng: “Anh nói dối với mẹ là em làm thêm, giúp người bán hàng chụp ảnh và gửi ảnh, đây là sản phẩm mẫu mà người ta gửi đến”.
Vì lý do này nên mỗi lần Chương Quân chụp ảnh cho tôi xong, hắn thật sự cẩn thận chỉnh sửa hình ảnh, sau đó chuyển nó đến máy tính lưu lại.
Bây giờ nghĩ lại, những lời nói dối rất gì và này nọ của hắn bịa ra, không phải dùng đề nói dối bà mẹ chồng, mà là để nói dối tôi.
Trong những năm qua, tất cả những bức ảnh mà Chương Quân chụp đều được bán cho người phụ nữ này, hơn nữa toàn bộ lợi nhuận đều được chuyển vào tài khoản của bà mẹ chồng!
Thật thiếu sót khi lúc đó tôi ngây thơ nghĩ rằng, đây chỉ là đam mê nhỏ của Chương Quân, chỉ cần hắn đừng phát tán khắp nơi cũng không có gì to tát.
Thế mà thằng khốn này bán lại tôi với giá hời sao???
Ghê tởm thật! Con mẹ nó! Đúng là đồ chó chết!.
Những năm này, tôi đã dùng hết tiền lương của mình để chăm sóc nhà họ, thậm chí còn thuê dì giúp việc theo giờ, không để bố mẹ chồng phải chịu đựng sự thiệt thòi, làm một ít việc!
Vậy mà bọn họ xem tôi như một món hàng?
Cũng phải thôi, đến nỗi còn muốn dùng Thang Viên để lừa tiền bảo hiểm cơ mà!
Không cần phải nói, tiền trong thẻ của mẹ chồng chắc chắn là do “bán tôi”.
Thảo nào ánh mắt của các bạn học đều quái dị như vậy, tôi căn bản là một Lôi Phong sống của thế kỷ 21, bị người khác bán đứng mà còn nuôi dưỡng nhà người ta!.
4
Tôi dùng nick phụ thêm wechat với người dùng tên “Ảnh” này, lượn qua vài vòng trạng thái của cô ta, tôi thấy sốc khi biết được cô ta chính là Nhậm Tuyết, một người dẫn chương trình ưa nhìn trên nền tảng nào đó.
Chỉ với khuôn mặt này, người dẫn chương trình ưa nhìn? Cũng quá nực cười rồi.
Tôi đến phòng phát sóng trực tiếp của Nhậm Tuyết, cô ta dùng ảnh của tôi che mặt mình, chỉ lộ ra dáng người đáng tự hào.
Vừa xoay người trước màn hình, vừa thực hiện đủ loại xe động tác hấp dẫn khác nhau, cùng với giọng nói làm bộ làm tịch, cô ta đã được và lịch sử trò chuyện, cũng như ảnh chụp màn hình của một số bản ghi âm.
Sự đảo ngược này khiến đội quân lớn lội ngược dòng, một số vào stalk Weibo của Chương Chương Chương, và một số thành phần khác đến gặp tôi hỏi Chương Chương Chương là ai.
Tắt Weibo, tôi gọi điện thông báo cho chị luật sư.
💬 Bình luận chương